|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
thấy Prangwora mất mặt, cô ta lại càng thấy thích thú.
“Đủ rồi. Chỉ thế này Nen cũng thấy buồn lắm rồi, định xoáy vào nỗi đau của người ta đến mức nào nữa”.
Mặt Sitha biến sắc khi nghe đến Raman: “Cứ tưởng ai, hóa ra là người quen”.
“Ô, anh Sitha quen biết cả cậu Raman sao?”. Một cô gái hỏi.
Sitha nhún vai: “Thì cũng đã từng chào hỏi”. Gã nói như thể thân quen với Raman lắm: “Nhưng vợ chưa cưới của anh ta nếu so với cô Nen đây thì đúng là hai đẳng cấp hoàn toàn khác biệt. Chỉ có những kẻ ngu mới chọn loại người đó thay cô Nen”. Sitha rõ ràng rất ủng hộ Prangwora.
“Nen ghét con bé đó.” Prangwora nghiêm trọng. Càng được nghe từ miệng một người đàn ông khác rằng, vợ chưa cưới của Raman chẳng có chút nào xứng đáng với Raman, Prangwora lại càng thấy hận.
“Cô Nen đừng nghĩ nhiều. Người phụ nữ đó chẳng có gì so được với cô Nen cả”. Sitha tỏ vẻ an ủi nhưng tận sâu đáy lòng, nỗi hận Raman lại càng trào dâng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Chỉ cần có cơ hội, gã sẽ trả thù cho xứng với những gì gã đã từng phải chịu đựng, đặc biệt là người phụ nữ đó, chính cô ta sẽ nhận được một bài học đích đáng.
Tan cuộc, Sitha ngỏ ý muốn đưa Prangwora về. Vì muốn biết thêm nhiều thông tin hơn về Raman nên Prangwora nhận lời ngay.
“Nen muốn hỏi anh Sitha một chút về Raman”. Prangwora lên tiếng ngay sau khi xe chuyển bánh chạy ra khỏi bãi đỗ xe.
Sitha khẽ cười, gã biết lí do khiến Prangwora nhận lời để gã đưa về không gì khác ngoài chuyện của Raman.
“Nen có chuyện gì muốn hỏi tôi à?”.
“Nen chỉ muốn biết cô gái đó là ai, rồi tin đồn hai người đó sắp làm lễ cưới có phải là sự thật không”.
“Tôi cũng không biết người phụ nữ đó là ai, tôi cũng mới chỉ được nhìn mặt thôi”. Sitha nghiêm giọng ngay khi nhắc tới cô gái của Raman: “Còn chuyện lễ cưới, tôi cũng nghe nói như thế, anh ta nói với mọi người rằng đó là vợ chưa cưới của mình”.
Prangwora mím chặt môi khi nghe thấy câu trả lời của Sitha. Cô sắp mất Raman thật sao?
“Cô thích Raman lắm à?”. Sitha hỏi.
“Vâng”. Prangwora trả lời một cách chắc chắn.
“Tôi hiểu cô”. Ánh mắt của người đồng cảm sáng lên trong bóng tối. “Nếu có gì cần tôi giúp cô cứ nói. Tôi rất hân hạnh được giúp cô, cứ coi như đó là lòng tốt từ một người bạn mới quen như tôi đi”.
“Thật ạ?”. Prangwora quay ra hỏi đầy hi vọng.
“Tất nhiên rồi”. Sitha nhếch mép cười, ánh mắt gã đảo qua đảo lại một cách nham hiểm. Kẻ ngu luôn là mồi cho những kẻ thông minh, và lúc này, đang có một con mồi ngu ngốc, xinh đẹp dẫn xác đến cho gã lừa đây.
Ngày hôm sau, khi đã gần trưa, Parani vào phòng tìm Namjiu với nét mặt lạnh lùng. Namjiu vừa nhìn thấy biểu hiện của cô bạn thân đã có thể đoán ngay ra cô ấy đang bức xúc vấn đề gì.
“Mặt mũi thế này, tối qua cậu có ngủ không đấy?”. Namjiu hỏi.
“Không ngủ được. Tức muốn chết”. Giọng Parani đầy đau khổ.
Namjiu nhướn mày: “Có chuyện gì thế, Pa?”.
Parani kể lại câu chuyện tối qua cho Namjiu nghe: “Gã đó gọi đến, bảo tớ từ chối làm vệ sĩ. Khi tớ không chịu…”. Parani ngừng lại, gượng mặt trở nên nghiêm nghị khi nhớ đến khoảnh khắc ấy: “… gã đó liền nói rằng tớ thích gã nên kiếm cớ ở gần để có thể tóm được người hoàn thiện như gã”.
“Điên quá! Cái gã Rawat ấy ngày ngày chỉ biết tưởng bở có người thích mình. Bản mặt ấy, tính cách ấy, có giàu đến mấy cũng chẳng ai thèm tán, không muốn phát điên mà chết đâu”. Namjiu tức giận thay bạn.
“Đúng thế”. Parani hậm hực: “Nhưng tệ hơn thế là, tớ không cãi lại được gã”.
Namjiu nhìn Parani rồi thở dài, cô biết rõ tính Parani: “Vấn đề lớn là ở chỗ đấy”.
Parani gật gù, nét mặt cô lúc này thể hiện rõ ràng rằng cô không biết phải giải quyết chuyện này ra sao.
“Thôi nào. Nếu nghe không lọt tai, cậu cứ xuống tay đi, gã đó không dễ chết đâu”. Namjiu khuyên Parani nên ra tay dứt khoát cho dù cô ấy không phải loại người thích dùng sức mạnh, nhưng một khi đã mất hết kiên nhẫn, Parani cũng có thể trở nên hung dữ không kém ai.
“Tớ ngại anh Raman, hình như anh ấy rất yêu quý em trai”.
“Càng quý càng tốt chứ sao, Pa càng có thể giải quyết dễ dàng hơn. ‘Yêu cho roi cho vọt’, câu ngạn ngữ này đến nay vẫn còn dùng được. Tin tớ đi, nếu không thể chịu được nữa, cứ đánh cho tớ, nặng nhẹ tùy theo mức độ độc miệng”. Namjiu cố gắng củng cố thêm lòng tự tin cho Parani.
“Liệu có được không?”. Parani hỏi lại.
“Được, tin tớ đi, tớ thề là sẽ có lúc Pa không thể chịu nổi cái mồm thối của gã Rawat nữa, Pa sẽ tự động ra tay thôi”.
“Được”. Parani gật đầu. “Thật ra tớ cũng không muốn đánh ai, nhưng nếu vượt quá khả năng chịu đựng, tớ sẽ không ngại nữa”. Parani đầy quyết tâm sau khi được Namjiu động viên.
Namjiu cười: “Cậu phải tin tớ. Cái miệng ghẻ của Rawat nếu bị đấm khoảng một, hai lần sẽ trở về trạng thái bình thường như bao người khác ngay. CònPa cứ coi như là làm phúc cứu người đi, nếu không kiếp này gã Rawat đó phải sống với cái miệng thối ấy đến chết mất”.
Parani đồng tình với Namjiu.
“Còn chuyện dạy học, Pa không phải lo, tớ sẽ dồn lịch dạy vàobuổi sáng cho cậu, chiều cậu sẽ được rảnh”.
“Thế tớ phải bắt đầu làm vệ sĩ từ bao giờ?”. Parani hỏi.
“Hôm nay, nhưng mà không phải ở công ty”.
“Ơ… thế phải đi đâu? Hôm nay gã đó không đi làm à?”. Parani ngạc nhiên.
“Chắc là không. Thấy anh Raman nói rằng Rawat nghỉ ở nhà. Trưa nay sẽ có người đến đón cậu”.
“Đến nhà à?”. Parani có vẻ không muốn đi lắm.
Namjiu hiểu cảm giác của Parani, ngày đầu tiên làm vệ sĩ đã phải tới nhà Rawat chắc chắn chẳng phải là chuyện dễ chịu gì.
“Pa, hôm nay tớ rảnh, có cần tớ đi cùng không?”
Nét mặt Parani rạng rỡ hẳn: “Được chứ”.
“Được. Vậy để tớ nhắc Pan đóng cửa trung tâm giúp tớ”. Nói rồi Namjiu đứng dậy, ra ngoài giao việc cho nhân viên tiếp tân duy nhất của N.J.Gym rồi cùng Parani bước ra khỏi cửa.
Không lâu sau, chiếc xe đến đón Parani đã đỗ ngay trước cửa N.J.Gym. Namjiu và Parani cùng bước lên xe khiến cho người đến đón không khỏi ngạc nhiên bởi ông chủ chỉ bảo anh ta đến đón người sẽ làm vệ sĩ cho cậu Rawat chứ không bao gồm cả vợ chưa cưới của ông chủ.
“Ơ…cô Namjiu, cậu Raman lúc này không có ở nhà đâu ạ”. Người lái xe quay lại nói với Namjiu.
“À, tôi không định đi gặp anh Raman, hôm nay chúng tôi không có hẹn. Tôi sẽ đi làm vệ sĩ phụ cho Rawat”. Namjiu cười.
Người lái xe gật đầu, hôm nay cậu Rawat có vẻ vô cùng may mắn khi có những hai vệ sĩ đi theo bảo vệ.
Một tiếng sau, chiếc xe đỗ lại. Namjiu và Parani bước ra, cả hai cùng ngẩng mặt lên nhìn ngôi nhà sang trọng, to lớn trước mắt.
“Phải gọi là dinh thự mới đúng”, Namjiu thốt lên, khi quay sang nhìn nhà để xe lại không thể nén nổi trầm trồ một lần nữa: “Nhìn nhà để xe kìa Pa, bằng nửa nhà mình rồi đấy”.
“Đúng đấy, căn nhà lớn quá”, Parani vẫn chưa khỏi sững sờ.
“Lớn nhưng có vẻ hoang vắng, bí ẩn”. Namjiu nói.
Một người đàn bà đứng tuổi bước đến chỗ Namjiu và Parani đang đứng, tự giới thiệu tên mình là
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




