|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
mẹ tôi sẽ là cua tôi. Anh thôi đóng…
cải lương đi, Vũ Hoàng. Khó coi lắm!
0 Lượt
# 33 – Admin 0.00023607176581681
Vũ Hoàng nổi giận trở lại:
– Tại sao em xem thường tình cảm của anh quá vậy? Anh cho em biết, em đừng có hòng trớ lại yới vinh.
Gương mặt Thu Cúc sa sầm xuống:
– Anh hăm dọa tôi đấy à? Mới đó anh đã trở mặt, làm sao tôi có thể yêu một người như anh.
– Chúng ta đi trên cùng con thuyền, đích đến đã vôhiệu. Hơn nữa, đã gần gũi nhau tình cảm nảy sinh, anh không trở mặt với em mà anh muốn em là của anh.
– Nghe cho rõ, tôi chưa bao giờ yêu anh cả! Gần gũi anh là do tôi quá cô đơn, do tôi say rượu. Bây giờ anh Vinh đã thân mật vui vẻ lại tới tôi, tôi muốn chấm dứt với anh. Đừng có lộn xộn, tội bắt cóc tống tiền và kéo người xuống biển, dù anh không muốn giết chết Uyển Ngọc đi nữa. Tôi có bằng cớ tố cáo anh đấy.
Đừng làm phiền tôi!
Nói xong Thu Cúc gạt Vũ Hoàng ra bỏ đi một nước. Vũ Hoàng tức giận nghiến răng trèo trẹo. Khốn kiếp! Mày dám tố cáo tao, mày cũng sẽ chẳng được thằng Vinh đếm xỉa tới. Cả hai đều không thấy từ sau bụi cây dừa nước, Vinh đang đứng népmình nghe. Anh bàng hoàng kinh sợ …. Hạnh phúc hôn nhân của anh và Uyển Ngọc tan vở vì những người này. Đáng sợ.
Chưa bao giờ Vinh thấy kinh sợ lòng người ghê tỏm đến như thế. Vũ Hoàng đã lên xe đi, Vinh mới rời nơi ẩn nấp để đi. Làm sao để lôi kẻ ác ra ánh sáng?
Vừa trông thấy Vinh, Thu Cúc nũng nịu:
– Em đợi anh gần hai mươi phút, cứ tưởng anh không đến.
– Đường kẹt xe quá trời. Bực ghê!
– Ngồi đi anh.
Thu Cúc tự nhiên lấy khăn lau mặt cho Vinh, anh
không tránh mà nhận sự săn sóc của cô như ngày nào hai người từng yêu nhau. Thu Cúc vui lắm, cô vẫy phục vụ:
– Anh uống gì em gọi cho. Nước uống của em cũng nhạt hết rồi.
– Để anh gọi hai ly nước táo ép. Anh nhớ em thích uống nước này, thơm và tốt cho da mặt.
Thu Cúc cảm động:
– Anh còn nhớ sở thích của em sao.
– Nhớ chứ! Tại anh phụ bạc em nên ông trời mới trừng phạt anh, mang danh nhơ giết vợ đoạt tiền. Anh hối hận lắm.
– Anh đã hối hận thì em sẵn sàng tha thứ cho anh.
– Cám ơn em. Nhưng anh thề với lòng khi nào rửa sạch danh nhơ, anh mới nghĩ đến chuyện cưới vợ. Thu Cúc, em tin anh không phải người xấu chứ?
– Em tin. Cho nên lúc nào em cũng yêu anh. Nhưng làm sao anh rửa sạch danh nhơ đây?
– Anh chưa biết, nhưng anh cần phải làm điều đó. Nếu không, anh sẽ có lỗi với bản thân anh và có lỗi cả với em, khi em vẫn một lòng chung thủy với anh.
Thu Cúc chột dạ. Nếu như trước đây anh nói nhữnglời này với cô, cô sẽ vui sướng biết bao. Cô có lỗi với anh, nhưng đâu phải tại cô là do anh phản bội cô kiamà. Gượng làm vui, Thu Cúc chớp nhanh mắt:
– Nếu giúp được anh rửa danh nhơ, em sẽ giúp.
– Ờ.
Vinh nâng cằm Thu Cúc lên, anh nhìn sâu vào mắt cô:
– Chúng mình làm lại từ đầu … hẹn hò và yêu nhau nhé.
Cảm xúc đến rung, Thu Cúc lắp bắp:
– Vâng … vâng …
Mắt cô khép lại chờ đón nu hôn song chỉ có nụ hôn ấm trên trán, bàn tay anh siết nhẹ trên vai cô cũngđủ cho Thu Cúc ngất ngây. Vinh đã trở về với cô.
Gâu gâu … -Con MiMi vẫy đuôi mừng rỡ. Tiếng sủanhỏ của con MiMi cho UyểnNgọc biết Vinh đang ở sau lưng cô. Tim Uyển Ngọc đập mạnh, cô lúng túng không biết nên tiếp tục chạy hay gọi con MiMi.
– Chạy đi nào MiMi!
Vinh giậm khẽ chân chạy cho con MiMi chạy theo anh, vượt lên song song với Uyển Ngọc. Trời chưa sáng lắm, ánh sáng đầu ngày mờ mờ, nhưng cũng đủ cho cả hai nhận ra nhau. Vẫn chạy, Vinh khe khẽ:
– Anh có chuyện muốn nói với em. Em còn nhớ mặt những người bắt cóc chúng ta không?
– Nhớ! Nếu gặp, em nhận ra ngay.
– Vậy em có biết tại sao chúng bắt cóc chúng ta?
– Đòi tiền chuộc, em biết.
– Đích nhắm đòi tiền chuộc là em chứ không phải anh. Cũng như cho đến khi xảy ra chuyện, anh mới biết mình cưới cô vợ tỉ phú.
Vinh cười chua chát:
– Và còn mang nhơ danh giết vợ để được thừa hưởng tài sản.
Uyển Ngọc ấp úng:
– Em không muốn nghĩ anh là người xấu.
0 Lượt
# 34 – Admin 0.00023607176581681
– Không muốn thì em cũng đã nghĩ và ly hôn. Có điều tại sao em lại hiến hết số tiền ngoại để lại cho em?
– Em ghét sự giàu có, vì tiền mà một lần anh Vũ Hoàng định chiếm đoạt em, vì tiền mà em bị bắt cóc, vì tiền mà em suýt chết ở biển, cho nên em muốn từ bỏ nó. Bây giờ em chẳng còn gì, ngoài căn nhà ngoại để lại cho em, sau này em sẽ nuôi bản thân em bằng đôi tay và khối óc của mình.
– Đúng! Nếu như bây giờ người nào đến với em là anh ta thành thật yêu em.
– Em cũng mong như vậy, nhưng có lẽ còn lâu lắm em mới nghĩ đến chuyện tình cảm. Anh gặp em là để nói chuyện này sao?
– Vũ Hoàng rất thích em.
Uyển Ngọc cười buồn:
– Vậy à!
– Anh ta còn ý định kết hôn với em không? Em nên ưng một người như anh ta, anh ta là một luật sư, có thu nhậpổn định, sẽ là chỗ dựa tốt cho em.
– Cám ơn lời khuyên của anh.
– Anh cũng sẽ cưới vợ.
Có tiếng chân chạy lịch bịch đến. Vinh mỉm cười:
– Cô ấy đấy. Thôi chào em.
Vinh bảo khẽ với con MiMi:
– Tạm biệt nhé MiMi.
Vinh chạy ngược lại với Thu Cúc:
– Sao hôm nay em ra muộn vậy? Anh đợi em nãy giờ.
Thu Cúc liếc Uyển Ngọc, mặt cô tươi lên vì Vinh nóiđợi cô trước mặt Uyển Ngọc. Cô nũng nịu:
– Em ngủ quên.
– Ngày mai, sáng sớm anh sẽ đến nhà hú gọi em, chịu không?
– Chịu.
Thu. Cúc cố ý cười giòn giã, cùng Vinh chạy ngược qua mặt Uyển Ngọc, Uyển Ngọc cắn mạnh môi nhìn theo. Lòng cô không còn bình tĩnh mà đau dớn nhìn theo cả hai. Chính cô đề nghị ly hôn, vậy mà bây giờ nhìn anh vui vẻ với Thu Cúc, tim cô lại đau đớn xót xa. Nghẹn ngào, Uyển Ngọc cúi xuống bế con MiMi:
– Mình về nhà nghe MiMi. Ngày mai cứ ngủ đến bảy giờ đừng nhìn những gì làm đau lòng mình nữa. Anh ấy là người xấu hay người tốt? Cho đến bây giờ chị vẫn tin anh Vinh là người tốt. Em có ý như chị không MiMi?
Con chó nhỏ kêu gâu gâu đáp lời Uyển Ngọc chân nó cào nhẹ lên tay Ngọc, như trả lời. Uyển Ngọc áp má vào mớ lông trắng mịn, nước mắt của cô rưng rưng và trào ra. Anh ấy khuyên chị ưng Vũ Hoàng đó MiMi. Chị đâu có yêu anh Hoàng, mà anh ấy cũng quay lưng lại với chị rồi. Chị không tiếc. Chị đang khóc mày biết không, chị giận anh Vinh.
Uyển Ngọc vừa đi vừa tâm sự với con MiMi như người bạn thân thiết. Cô tự bảo mình ngày mai không đi tập thể dục nữa. Trở về nhà, Uyển Ngọc thay quần áo nhảy xuống hồ bơi, cô cứ ngâm mình dưới dòng nước cho đến khi lạnh run, hai hàm răng đánh vào nhau …
Sáng nay, Vinh ra sớm cố ý đợi Uyển Ngọc. Trời sáng bảnh vậy mà không thấy bóng dáng cô đâu hết.
Uyển Ngọc bệnh? Vinh thầm lo lắng. Anh vẫn yêucô tha thiết, Vinh hiểu điều đó. Trái tim của anh chỉ duy nhất có mình cô.
Vinh đứng ngập ngừng trước cánh cổng sắt. Anh có thể mở cửa bước vào, nhưng điều này anh lại thấy ngài ngại sao ấy. Anh và cô đã ly hôn, trở thành người xa lạ mất rồi. Có nên vào?
Cuối cùng Vinh kiên nhẫn đứng đợi. Ngọc ạ! Khi yêu nhau, một ngày không trông thấy nhau dài như ba thu vậy, huống chi đã ba ngày rồi, anh không nhìn thấy em.
Và rồi Uyển Ngọc cũng mở cổng dắt xe. Cô khựng lại khi thấy Vinh, chút reo vui trong lòng:
– Anh tìm em có chuyện à!
Vinh gật đầu:
– Ừ, ba hôm nay không thấy em
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




