watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 03/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5495 Lượt

bọn giặc lớn vậy? Còn Giang Hựu Thần thì tỏ ra mọi chuyện không liên quan đến mình, nghiễm nhiên đọc sách trong sự bảo hộ của tam đại tướng quân.

– Hựu Thần! Hựu Thần, nụ cười quyến rũ, tính cách hoàn hảo, bọn em mãi mãi ủng hộ anh! YEAH!

Đám người xung quanh tôi đột nhiên đọc khẩu hiệu, làm tôi giật thót mình, bủn rủn cả tay chân, suýt ngã ùng xuống đất.

Xào! Xào! Xào! Xào! Xào!
Năm cơn cường phong thổi qua lưng tôi. Tôi còn chưa kịp quay đầu lại thì một cú va chạm mạnh làn tôi lăn kềnh dưới đất.

– Thằng ranh, mày tưởng đường đi của trường

An Vũ Phong! Cậu ta không phải là người luôn mỉm cười hòa nhã với mọi người sao? Ban nãy rõ ràng là do cậu ta đụng vào tôi mà lại còn bắt tôi phải xin lỗi?

– Tránh ra! – Một giọng dữ dằn hơn cất lên từ phía sau An Vũ Phong. Kì Dực cau mày lại đi về phía tôi, đằng sau còn có Giang Hựu Thần, Ân Địa Nguyên và Nghiêm Ngôn.

– An Vũ Phong, trên đời này có một thứ đồ không bao giờ cản đường, cậu có biết là gì không?- Ân Địa Nguyên cất giọng nói ôn hoa của mình lên nhưng lại làm An Vũ Phong vô cùng khó chịu.

– Đường rộng thế này không ai cản đường đi của cậu cả. Ân Địa Nguyên tôi khuyên cậu đừng quá huênh hoang – An Vũ Phong cũng không chịu lép vế, trừng mắt nhìn lại Ân Địa Nguyên.

Chúa ơi! Có ai đến giải cứu cho con khỏi tình huống dở khóc dở cười này không? À! Sao mình không mau chóng trốn đi nhỉ? Tôi chuồn… Tôi chuồn… chuồn chuồn chuồn!

– Đứng lại! – An Vũ Phong phát hiện ra những cử chỉ đáng ngờ của tôi, hét một tiếng to làm tôi suýt nổ màng nhĩ – Thằng ranh, mày phải xin lỗi tao đi chứ?

– Xin lỗi? Xin lỗi cái gì? – Kì Dực bất ngờ xuất hiện trước mặt tôi, nhìn tôi một cái. – Khoan đã, tôi thấy … Các cậu không cảm thấy tên nhóc này nhìn rất quen sao?

Tôi sợ sệt ngước đầu lên, đối diện với ánh mắt nhìn đầy soi mói của năm người này.

Thình thịch! Thình thịch!
Tim tôi đập như gõ mõ. Mau mau trốn khỏi đây trước khi bị bọn họ nhận ra thôi! Tôi co rúm người lại lùi về sau mấy bước.

Thình thịch! Thịch! Thịch!
Tôi có cảm giác mình đang bị tan chảy trong năm ánh mắt nhìn rất dữ dằn. Tôi lại lùi về sau thêm mấy bước.

– Coi chừng! – Tôi không kịp hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy cả thân người bất ngờ như bị ai đó treo ngược lên, đầu bị kéo ngửa về phía sau. Cả người tôi hoàn toàn mất thăng bằng…

Đầu của tôi! Theo quán tính, tôi nhanh chóng ôm đầu mình lại, chuẩn bị tiếp nhận cú quay người “ đặc sắc” trên không về phía sau. Bỗng một đôi bàn tay to khỏe giữ ngang lưng tôi lại. Khuôn mặt tôi chạm đúng vào cái cài áo hình hoa hồng đỏ. Đây là phù hiệu của trường

– Đụng phải người khác thì không cần phải xin lỗi sao? Bốn đại thần các cậu là người không có giagiáo, không có lễ phép, không có kỉ cương như thế à? – An Vũ Phong vẫn nhìn vào tôi đang nằm trong vòng tay của Giang Hựu Thần, sắc mặt tối sầm như trời chuẩn bị đổ mưa, tức tối nói – Tôi không hề biết bốn đại thần các cậu bắt đầu biết bảo vệ mấy con chó con mèo nhỏ như thế này từ khi nào nữa…

Cậu ta…

– Hơ hơ, cậu cũng có khác gì đâu. Bình thường trước mặt con gái thì vờ vịt hiền như cục đất, thế mà bây giờ kể cả một con chó con mèo con không có khả năng phản kháng mà cũng ăn hiếp nữa sao? – Kì Dực không chịu thua kém.

Cậu ta!

Hu hu… Tôi thật là xui xẻo! Chớp mắt thôi mà tôi đã bị chửi đến hai lần! Ôi ông trời ơi, con là Thái Linh, đâu phải con chó con mèo gì!

– Này An Vũ Phong! – Giang Hựu Thần nãy giờ chỉ đứng yên một bên bất ngờ lên tiếng, bỏ “ đứa trẻ” là tôi đang nằm gọn trong lòng cậu ta xuống đất – Cậu ấy không hề đụng phải cậu, cũng không cần phải xin lỗi cậu, đúng không nào?

– Phư phư phư… ngay cả Hựu Thần xưa nay không bao giờ dính vào chuyện gì cũng lên tiếng rồi sao? – An Vũ Phong cười híp mắt lại, tay vuốt vuốt sống mũi của mình – Chuyện này mai này chúng ta nói tiếp vậy, ngày rộng tháng dài mà…

Giọng nói của An Vũ Phong nhẹ nhàng một cách bất bình thường làm tôi lạnh cả sống lưng! Hu hu hu… sao mà câu nói này nghe lại quen đến thế! Một dự cảm chẳng lành, cuồn cuộn trào lên như nước sôi trong người tôi. Nó giống như những chuyện xui xẻo trong cuộc đời 17 năm qua của tôi, cứ tiếp diễn mà tôi không thế né tránh được.

Con đường phía trước… vẫn còn dài lắm…

Cùng tôi sống suốt 17 năm qua, không nỡ rời bỏ tôi nữa phải không ông thần xui? Ông lại chuẩn bị tặng tôi món quà gì nữa đây?

Lớp 11A1… Lớp 11A1…

Cuối cùng tôi cũng đã tìm được lớp học của mình. Tôi do dự một lúc rồi mới bước vào trong.

– Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Mới bước nửa bước chân vô lớp, tôi đã bị 5 cặp mắt sắc như dao găm đó bao lấy mình! Không khí mới khủng khiếp làm sao, còn hơn cả chiến tranh vùng vịnh!

Thánh thần ơi, tại sao lại là bọn họ? Có phải tôi vào lộn lớp rồi không? Tim tôi dập loạn xà ngầu, kinh ngạc dụi lấy dịu để mắt của mình, ngước đầu nhìn cái bảng đề tên lớp ở phía ngoài.

Lớp 11A1.

Không sai! Nhưng mà… Nghĩ lại cảnh vừa xảy ra ở ngoài cổng trường, đầu tôi căng ra như quả bong bóng bị thổi căng lên.

Tôi vẫn còn đang do dự suy nghĩ xem mình có nên bước tiếp vào lớp học không thì một bàn tay ra ám hiệu gọi tôi bước về phía bục giảng.

– Em là học sinh mới chuyển đến phải không? – Thầy chủ nhiệm lớp dẫn tôi đến bục giảng – Sao em cứ đứng bên ngoài lớp mà không chịu bước vào?

– Dạ phải, em là học sinh mới chuyển đến. – Nghe thấy giọng nghiêm nghị của thầy chủ nhiệm, nỗi lo càng gia tăng thêm trong tôi.

Sau khi lấy lại tinh thần, tôi cuối cùng cũng có thể “dũng cảm” ngước nhìn toàn thể các bạn trong lớp. Ủa? Lẽ nào mắt tôi có vấn đề? Căn phòng học trước mắt tôi được phân chia thành từng khu riêng biệt trong đến kì lạ.

Bên trái tôi tất cả mọi người đều ngồi ngay ngắn, ai nấy đều nghiêng về bên trái 40 độ chuẩn, mũi nhất loạt hếch lên trời 30 độ. An Vũ Phong ngồi ngay chính giữa, dáng vẻ uể oải dựa vào thành ghế. Hắn ta nhìn tôi rồi hứ một tiếng nhạt nhẽo.

Bên phải tôi…

Xào! Xào! Xào!

Tất cả mọi người đều ngồi thẳng, hướng đầu gối mình về phía bên phải. Bốn đại thần vui mừng đắc ý ngước đầu lên, Giang Hựu Thần còn nở 1 nụ cười thân thiện với tôi.

Còn phía giữa lớp thì được bỏ trống ra một khoảng đủ có thể làm con kênh

Đây… đây…đây là hang ổ của một băng đảng nào sao? Hay là đài thi đấu của những “thiên hạ vô địch”? tôi không phải được đưa đến đây để làm trọng tài đó chứ?

Tôi sợ hãi nuốt nước miếng xuống, hắng giọng rồi e dè nói:

– Chào mọi người, tôi là Thái Lăng.


Bên dưới mọi người đều im lìm đến mức có thể nghe thấy tiếng ếch ộp kêu ở trong hồ nước của trường.

Tôi cúi đầu xuống, níu chặt lấy vạt áo của mình, lén lút nhìn thái độ của mọi người bên dưới.

Nếu như ở Maria, lúc này đã là tiếng vỗ tay ầm ầm, mọi người nháo nhào nên như vỡ chợ rồi. Những bà bạn “ háo

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT