|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
lo lắng, quan tâm như vậy. Bao nhiêu năm nay, tôi lươn là đói tượng để mọi người trêu chọc. Thế mà, ở ngôi trường
Tôi ngồi xuống ghế của mình, không khí trong lớp vô cùng kì quặc.
Hai doanh trại hai bên kẹp chính giữa là một dấu chấm nhỏ ( dấu chấm tí hin đó chính là tôi). Thầy giáo chủ nhiệm đứng giữa bục cũng không dám nói tiếng nào.
Trong người tôi có cảm giác bất an, ngày đầu tiên đi học ở trường
Ko hiểu có phài là do tôi quá căng thẳng ko, tự nhiên tôi thấy bụng mình rất khó chịu.
Suýt…suýt…suýt…suýt…
Ko
biết tên nào rỗi hơi, bộ hết việc làm rồi chắc, ở trong phòng học mà dám huýt sáo!
Ko ổn rồi, cảm giác khó chịu lúc 1 nhiều hơn!
Tôi ngập ngừng đứng dậy, định chạy ra bên ngoài. Đột nhiên sực nhớ đây là trường nam sinh
Tôi quệt mồ hôi trên trán, rồi lại ngay ngắn ngồi về chỗ của mình. Hơ hơ, Thái Linh à, kẻ kiên trì sẽ là kẻ thắng! Nhưng mà bụng tôi mỗi lúc 1 khó chịu hơn. Tôi ko kịp nghĩ gì nữa, cố gắng chịu đau, bất chấp tấtcả toan chạy vèo ra bên ngoài…
– Phư phư phư! Có việc “đại sự” gì mà chạy nhanh dữ vậy?
Đúng lúc tôi gần như ko thể khống chế được cơn đâu bụng của mình nữa thì đột nhiên cả trời đất tối sầm, đôi chân tôi mềm nhũn ra như cộng bún thiu, cả người lao về phía trước rồi té uỳnh xuống đất.
Ui da!
Bụng tôi co thắt lại từng đợt, suýt nữa thì làm tôi “ tử nạn sa trường”. Tôi nghiến chặt răng, ánh mắt vằn đỏ căm hận nhìn tên thủ phạm vừa gây tai nạn cho mình.
Đôi bông tai kim cương lấp lánh… ko còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là kẻ thù của tôi – An Vũ Phong!
– Phư phư phư, này Thái Lăng, tôi chỉ cá độ nho nhỏ với bạn tôi thôi, ko ngờ độ thăng bằng của cậu lại tệ như vậy! Thôi bỏ đi, tôi chỉ còn cách chấp nhận thua cuộc vậy! – An Vũ Phong đưa tay lên ra điều nhượng bộ.
– Cậu… – Bụng tôi lại tiếp tục đau quằn quại, tôi như quả dưa leo bị héo ko còn chút sức lực nào. Tôi cố gắng lết về phía cửa.
– Đứng lại!
Tôi sắp bước ra khỏi cửa lớp thì bỗng nhiên phía sau lưng vang lên một tiếng hét như beo gầm làm tôi co rúm người lại. Một cái đầu đỏ hoe xuất hiện trước mắt tôi.
– Cậu ta làm cậu té như vậy mà cậu cũng bỏ qua sao?- Kì Dực trợn tròn mắt nhìn tôi, ko tin những gì vừa xảy ra.
– Bỏ đi… bỏ đi… – Tôi ko ngờ Kì Dực lại đứng ra bênh vựa tôi trong những chuyện này. Nhưng mà lúc này tôi đang rất gấp, gấp lắm rồi!
– Này An Vũ Phong! Đừng có ra vẻ ta đây rồi đi ăn hiếp người khác! Mau xin lỗi Thái Lăng đi! – Kì Dực hoàn toàn ko thèm để ý gì đến bộ dạng méo xẹo như cái bị rách của tôi, quay đầu lại tức giận đùng đùng nói với An Vũ Phong.
– Tại sao tôi lại phải xin lỗi chứ? – An Vũ Phong liếc nhìn tôi, hừ 1 tiếng.
– Ko cần… ko cần xin lỗi. – Tôi lắc đầu xua tay liên hồi. – Ko cần đâu, ko cần!
– Nhất định phải xin lỗi! – Kì Dực hạ quyết tâm bắt An Vũ Phong phải xin lỗi tôi bằng được mới thôi. Sợ tôi bỏ chạy cậu ta còn níu cổ áo tôi lại.
– Hơ hơ hơ, chỉ là đùa một tí cho vui thôi mà, đâu cần phải đến mức xin lỗi chứ! – An Vũ Phong hạ giọng, , vỗ nhẹ vào vai tôi tỏ vẻ thân thiện.
– Xin lỗi ngay! – Giọng Kì Dực gắn lên. Híc! Cậu ta khỏe như voi, tôi vùng vẫy, giảy giụa thế nào cũng ko thoát được!
– Đâu cần thiết phải thế!
– Xin lỗi ngay!
– Phư phư phư!
– Cậu có chịu xin lỗi hay ko?
– …
Cuối cùng An Vũ Phong bỏ về chỗ ngồi của mình rồi mở tạp chí ra đọc, mặc kệ Kì Dực cứ như con ong thợ chăm chỉ bay vo ve xung quanh cậu ta bắt xin lỗi
Nhưng mà…
Ối! Thánh thần thiên địa ơi! Tại sao tên Kì Dực vẫn cứ túm chặt cổ áo tôi vậy?
Năn nỉ đó… Mau bỏ ra giùm để tôi còn… Hu hu hu hu…
Pằng pằng pằng… Bùm chíu…
Nguyên 1 ngày trời, Kì Dực và An Vũ Phong chỉ lo cải nhau, cứ máy bay ném bom tới tấp trên đầu tôi! Đến giờ ăn trưa, tên An Vũ Phong còn “mỉa” tôi sao lại dùng hộp đựng đồ ăn của con gái, hắn bảo tôi giống tê “ pê đê”.
Hôm nay chỉ mới là ngày đầu tiên đi học ở trường
Tan trường, tôi đeo ba lô cúi gằm mặt lủi thủi bước đi như con cún con bị bỏ rơi, thất thiểu đi về khu kí túc xá.
Rầm rầm rầm! Rầm rầm rầm!
Chuyện gì thế nhỉ? Tại sao hành lang lại rung dữ dội vậy? Không lẽ lão thần xui hiện hình? Hay là động đất?
Tôi sợ hãi, đặt hai tay lên ôm mặt, đầu quay lại nhìn.
Oái, cái gì thế này? Phía hành lang bên đó sao bụi mù mịt vậy ta? Kinh khủng hơn là đám bụi đó lại nhắm thẳng hướng tôi mà bay đến!
Vật gì quái dị thế nhỉ? Lẽ nào… lẽ nào lại là tàu UFO?
Oái!
Tôi vẫn chưa kịp hiểu ra rốt cuộc là chuyện gì thì có bàn tay ôm chặt lấy bụng tôi, nhấc bổng tôi lên, hai chân tôi từ từ rời khỏi mặt đất!
Tôi chẳng khác gì một cọng mì sợi dài lòng thòng trong tay người đó. Tôi trợn tròn mắt nhìn cảnh vật đang lùi dần về phía sau, đầu óc quay cuồng.
Không… không hay rồi! Tôi… bị người ngoài hành tinh bắt cóc. Lẽ nào vận xui của tôi đã mạnh đến mức có thể phóng tôi lên tận vũ trụ sao?
– Cứu tôi với! Cứu tôi! – tôi dùng hết sức bình sinh kêu la thảm thiết. Trông tôi không khác gì một con gián đang cố vùng vẫy trong bàn tay to lớn của con người.
– Không được động đậy!
Không được động đậy… Í? Đây là giọng nói của con người mà! Lẽ nào… Tôi kinh ngạc nhìn lên! Ôi trời! Hóa ra là An Vũ Phong! Một chân hắn ta đạp lên ván trượt, một tay hắn túm chặt tôi, trông cứ như đang làm xiếc. Hắn lao về đằng trước với tốc độ chóng mặt!
– An Vũ Phong! Vừa phải thôi nhé! Không được chơi trượt ván ở trong trường! Mau đứng lại ngay!
Tôi đang định mở miệng nói mấy câu thì phía sau lưng có một giọng nói vô cùng hung dữ vang lên.
– Có bản lĩnh thì đến đây mà bắt! – An Vũ Phong cười ma mãnh, trề môi, nháy mắt đầy khiêu khích!
Vèo… vèo vèo vèo…
Tôi ra sức chớp chớp đôi mắt, nuốt ừng ực nước miếng xuống, lấm la lấm lét hỏi:
– An Vũ Phong! Cậu thật ra muốn gì hả? Mau thả tôi xuống mau!
– Hả? – Nghe thấy tiếng nói của tôi, An Vũ Phong hơi ngạc nhiên, nhíu mày liếc nhìn tôi một cái:
– Hơ hơ hơ, tên “pê đê” kia, lấy lại tinh thần rồi hả? Tôi tưởng cậu chết ngất rồi chứ!
Hừ hừ hừ… hắn ta dám nói tôi như thế…
– An Vũ Phong, mau thả tôi xuống!
– Cho cậu xuống à? Bây giờ thì chưa được! Cậu không thấy có mấy “cái đuôi” phiền phức đang đuổi theo phía sau sao? Nếu như bây giờ giảm tốc độ lại là bị tòm ngay, như thế thì khổ lắm đấy! – An Vũ Phong khua môi múa mép với tôi, chân tiếp tục trượt tán ván lao đi.
– An Vũ Phong! Cậu thật quá đáng! Đã cảnh cáo cậu biết bao nhiêu lần là không được trượt ván ở trong trường. Hôm nay bắt được cậu phải trị một trận nên thân mới được!
– Được thôi, vậy các cậu cứ qua đây mà bắt!
Nghe thấy tiếng la ó tức giận của đội sao đỏ trường, An Vũ Phong thích thú nhếch mép cười, lè lưỡi trêu ngươi hạ. Híc, sao lại như thế này… Kể cả những chuyện mất mặt này mà Thái
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




