watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 03/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5491 Lượt

Này, pê đê, cậu có phải học trò của trường

– Phải…đương…nhiên…là…phải…rồ i! – Tôi co rúm người lại, run rẩy trả lời.

– Vậy cậu trả lời tôi, trong trường

– Nhưng mà tôi… tôi… – Tôi xấu hổ cúi gằm mặt xuống, các ngón tay đan chặt vào nhau.

An Vũ Phong khoanh tay trước ngực, liếc mắt nhìn tôi tỏ ý không hài lòng.

– Ê! Thôi, bỏ đi, bỏ đi! Không tính toàn với cậu nữa! Tôi đi tắm, lát còn việc quan trọng phải làm.

Xoẹt!

Lời của An Vũ Phong vừa dứt, một vật mềm màu trắng rớt từ trên trời xuống, trúng ngay đầu tôi!

– Ô, là cái gì vậy? – Tôi ngạc nhiên đưa tay ra kéo xuống, phát hiện đó là cái áo sơ mi trắng của An Vũ Phong!

Trời! Đợi đã! Á
Chương 04: VÌ SAO MAI LẠC TRÊN THẢO NGUYÊN The Lost Star

Nhân vật:

Thái Linh – học sinh lớp 11 trường Maria “”
Thượng Hội – học sinh lớp 11 trường Maria
Tôn Ngọc Dĩnh – học sinh lớp 11 trường Maria
Giang Hựu Thần – học sinh lớp 11 trường
An Vũ Phong – học sinh lớp 11 trường

Địa điểm:

Sân bóng rổ trường
Khu kí túc xá trường
Phòng học tập lớp 11A1 trường
Căn nhà gỗ “bí mật”

LỜI THÌ THẦM CỦA MỘT ĐÓA HOA BÉ NHỎ

Nếu có thể
Tôi mơ ước mình sẽ có một chuyến du lịch kì thú,
đi đến khắp nơi trên thế giới này
Có thể là sa mạc ngàn dặm, hay là biển cả
mênh mông tung bọt trắng
Chúa đáp: Ta đã nghe được lời cầu nguyện của con
Thế là, tôi đã có một kinh nghiệm xương máu nhớ đời
Khi tôi bị mấy bà bạn thân của mình truy đuổi…

oOo

Đi qua đi lại… Đi qua đi lại…
Tôi nóng ruột cứ như con kiến đang co quắp ở trên nồi lửa, cứ đi đi lại lại trước của phòng mình suốt cả buổi. Chỉ cần nghĩ đến ba từ An Vũ Phong là tôi lại tưởng tượng ra một tên Ma Vương da xanh nanh vàng, tay cầm “bồ cào sắt” xỉa túi bụi về phía tôi. Ối! Phật tổ ơi! Gì mà kinh dị vậy! Tôi… lẽ nào tôi lại phải bước vào trong căn phòng kí túc, phải cham chán với tên Đại Ma Đầu An Vũ Phong đó sao? Nhưng mà nếu không về đó, tôi còn biết đi đâu đây.

Hu hu hu… Thế giới to lớn như vậy, lẽ nào không có chỗ cho Thái Linh này dung thân sao? Ôi chúa ơi, cầu xin người hãy thương xót đứa con đáng thương này! Tôi cắn chặt ngón tay, đau khổ nhìn lối hành lang hun hút, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng như lũ tràn về.

Thôi…ta đành phải liều một phen vậy…

Dù sao thì Thái Linh từ nhỏ đã như thế rồi, chuyện tốt lành chẳng bao giờ rơi trúng đầu tôi cả…

Tôi ngao ngán thở dài, xốc lại cái ba lô trên lưng, uể oải lấy chùm chìa khóa ra.

Ủa? Sao kì vậy ta? Bộ khóa của phòng bị hư rồi hay sao? Sao không mở được thế này?

Tôi chớp chớp mắt, bán tín bán nghi, rút chìa khóa ra rồi ngán ngẩm đứng nhìn căn phòng đóng kín mít.

– Thái Lăng, đừng có bảo là cậu không cố ý nhé!

Đột nhiên câu nói của An Vũ Phong ở sân bóng rổ hiện lên trong đầu tôi, tôi rùng mình 1 cái.

Híc híc… Phải rồi, điệu bộ của hắn lúc đó “chim cú” tôi lắm… Chắc chắn là do hắn ta làm khó tôi đây mà!

Cốc cốc cốc! Cốc cốc cốc!

– An Vũ Phong! Cậu có trong đó không? – tôi dí sát tai vào cánh của rồi nhẹ nhàng gõ cửa.

– Không có!

Ồ hô hô! Quả nhiên tên đó đang ở bên trong.

– An Vũ Phong, cậu mở cửa giùm tôi được không? – Tôi lấy kết can đảm của mình lên tiếng đề nghị.

Yên ắng… yên ắng…

An Vũ Phong không trả lời. Một lúc sau trong phòng vọng ra 1 giọng nói uể oải.

– Bộ cậu không có chìa khóa hả?

– Có! Nhưng mà… nhưng mà không mở được…

Két…két…

Tôi vẫn chưa nói dứt lời, cánh cửa đột nhiên được hé ra. An Vũ Phong thò khuôn mặt giữa khe hở cửa, cười rất ma quái.

– Không mở được cửa là chuyện của cậu chứ! Nhưng xem ra số cậu còn may mắn chán, cửa sổ vẫn chưa đóng đâu, nhưng sau 20 phút nữa thì tôi không dám chắc. Bắt đầu tính thời gian…

-Hở? Cái gì? An Vũ Phong! Khoan đã!

Ầm!

Tôi định nhảy qua lí sự với tên đại ma đầu đó thì hắn ta đã đóng sầm cửa lại, khiến cho đầu tôi va cái đốp vào cửa chả khác gì quả bóng tennis người ta quăng vô tường.

Thằng cha này thật quá đáng!

Tôi tức giận trợn trừng mắt nhìn cánh cửa, xoa xoa cái trán vừa “hôn” cửa của mình, nước mắt nước mũi cứ giàn giụa.

Hừ! Trên đời này sao lại có thằng cha ác độc đến thế nhỉ? Nhưng mà mi đã lầm to rồi, Thái Linh này không phải là người dễ bỏ cuộc đâu! Hố hố hố… leo cửa sổ hử? Chuyện muỗi… Hừ! Ta đây mà trổ tài thì mi có mà lé mắt!

Nghĩ đoạn, tôi lau sạch nước mắt nước mũi lem nhem trên mặt, tức giận đứng bật dậy, đi xuống dưới lầu, vòng ra phía sau, ngước đầu nhìn!

Ặc ặc… sao mà cao thế… Căn phòng của tôi cao hơn so với tôi tưởng tượng thế?

Tôi cúi đầu xuống, do dự nhìn hai cánh tay gầy đét, tong teo như cái tăm tre của mình…

Chắc là… mình chẳng leo lên nổi mất…

– Hề lố!!!

Hử… giọng nói này là…

Tôi mím chặt môi nghển cổ nhìn.

– An Vũ Phong!

– Phư phư phư – An Vũ Phong tựa vào cửa sổ, ngoái đầu ra nhìn tôi cười khoái trá như bắt được vàng – Còn do dự gì nữa? Đừng bảo là tôi không cảnh báo trước nhé, cậu chỉ còn 15 phút để leo thôi!

– Tôi… tôi…- Tôi bối rối nhìn xung quanh, ráng tìm ra một lối để trèo lên.

– Này, nhìn bên trái kìa, có 1 đường ống nước đấy. Tôi khuyên ông bạn nên leo theo đường ống nước đó!

Ống nước? Tôi liếc nhìn qua bên trái, cái ống nước nhỏ lại còn dơ như thế, thật là có thể leo lên được theo đường đó sao?

Tôi nghi ngờ ngước đầu nhìn lên thoe đường ống nước.

Ôi ôi… Dù sao thì cũng chẳng còn cách nào khác nữa rồi, cứ thử xem sao vậy…

Tôi áp mình vào ống nước như con thằn lằn, tay với tới cái khấc đầu tiên của nó, móc chặt vào, rồi nhảy lên.

Phù… xong bước đầu tiên. Chuẩn bị bước tiếp theo…

– Oái!

Phịch!

Đúng lúc tôi vừa mới bỏ 1 tay ra để tìm điểm tựa tiếp theo thì chân tôi bị mất thăng bằng, cả người té từ trên thân ống nước xuống đất, đau điếng.

– Ui! Đau quá…! – Tôi xoa xoa cái mông tưởng như đã nát như tương của mình, nước mắt lưng chừng.

-Đúng là vô dụng! Đàn ông con trai mà yếu như sên, đến ống nước cũng không biết đường leo lên! Ngủ ở hành lang cũng đáng đời! – An Vũ Phong dựa lưng vào vách cửa sổ, nhìn tôi nhếch mép cười châm chọc.

Hừ hừ hừ… Thằng cha đáng ghét này…

Tôi bực mình, mắt tóe lửa căm hận nhìn An Vũ Phong, trong người đột nhiên xuất hiện một sức mạnh phi thường, giúp tôi đứng phắt dậy, nhảy lên ống nước thêm một lần nữa.

Phịch!

Lần này còn tệ hơn. Tôi vừa mới leo lên được 1 nửa thì chân bị trượt, lại bị té xuống đất như ban nãy.

– Ối chà, thôi đi, Thái Lăng, cũng chỉ còn 5 phút thôi, tôi nghĩ ông bạn từ bỏ chuyện leo cửa sổ đi là vừa!

Hừ!

Tôi lấy tay bịt chặt tai lại, xem như tên An Vũ Phong không hề có mặt ở trên đời này. Lần thứ ba tôi lại đi

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT