|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
tôi nghĩ bụng mình mà không đi là lại phải nghe mẹ ca thán cả đêm mất. Tôi lặng lẽ khoác cặp lên vai đến trường.
– Thái Linh, hôm nay sau khi tan học, bọn tôi đợi bà ở Ring, nếu như bà không đến thì… hà hà…
– Tiểu Linh, nếu như bà không lấy được tấm hình nào có chữ kí của An Vũ Phong thì đừng trách tụi tôi không nể tình nhé
Câu nói của Thượng Hội và Ngọc Dĩnh vang vọng bên tai tôi, tôi cảm thấy có luồng điện chạy qua mình làm tôi bừng tỉnh. Nhìn trái phải 1 lượt, chẳng có ai bên cạnh, ôi trời, đúng là tự mình làm mình hết hồn.
Nhưng mà… nếu như tôi không lấy được hình của An Vũ Phong thì…
Dựa vào kinh nghiệm 17 năm quen biết giữa tôi và 2 bà bạn nối khố đó thì tối nay tôi sẽ thê thảm lắm đây! Còn nếu tôi không đến thì chắc chắn sẽ không bảo toàn được tình mạng mất!
Nhưng mà… sau chuyện ngày hôm qua, không biết An Vũ Phong thế nào rồi…
– Ê, pê đê, sao hôm qua co giò chạy nhanh thế hả? Cả đêm cũng không chịu về nhà, hay là…
Nhắc “Tào Tháo, Tào Tháo lập tức đến!”. Tôi đang than ngắn thở dài thì giọng nói của An Vũ Phong bỗng vang lên.
Thình thịch thình thịch…
Cả người tôi bỗng run lên bần bật. Tôi đứng đờ ra như khúc gỗ một chỗ, đến cả quay đầu lại nhìn cũng không dám, sợ phải đối mặt với những gì sắp diễn ra.
– Ủa, ông bạn thấy tôi đẹp trai quá độ nên bị choáng hả? – An Vũ Phong đột ngột bước một bước dài đến, đứng ngay trước mặt tôi. – Phư phư phư! Yên tâm đi, con người ai cũng có sở thích đặc biệt hết, tôi nhất định sẽ giữ bí mật này cho ông bạn!
– Sở thích đặc biệt? – Tôi ngơ ngác nhìn An Vũ Phong. Hắn ta còn dùng tay làm dấu hiệu Ok, dáng vẻ rất phóng khoáng.
Đợi… đợi đã…
Không lẽ hắn ta nghĩ tôi là 1 tên biến thái thứ thiệt?
Tôi vò đầu bứt tai toan giải thích cho cậu ta, cuối cùng lại thôi.
Bỏ đi vậy… Hiểu lầm còn hơn bị lòi đuôi! Tôi dựa vào cái ghế đằng sau, ngầm đoán gìa đoán non thái độ khi nãy của An Vũ Phong.
Cặp lông mày đen đậm trông hơi quậy, đôi mắt đen và sáng, ánh mắt lúc nào cũng chứa đựng 1 điều gì đó rất mê hoặc lòng người… Nếu để con gái nhìn thấy, tim lúc nào cũng đập loạn xạ như tôi lúc này vậy…
Nước da hồng hào đến con gái cũng phải ganh tỵ, đôi bông tai kim cương sáng lấp lánh càng làm tên đó trông cá tính, phong độ hơn.
Bình thường hắn cứ chọc ghẹo tôi suốt, tôi điên tiết đến nỗi muốn cho hắn “xơi” vạn cước song phi mới hả dạ. Bậy giờ nhìn kĩ lại thấy… hèn gì Thượng Hội và Ngọc Dĩnh cứ suốt ngày đòi ảnh hắn. Khoan… tôi suýt nữa thì quên béng chuyện tầm hình rồi…
– An Vũ Phong! Chào bạn – tôi hít một hơi thở sâu, gắng gượng nở một nụ cười rạng rỡ và ngọt ngào như kẹo bọc đường, rồi dùng giọng nói như mật ong nhỏ giọt chào An Vũ Phong.
– Hở! Hôm nay ông bạn uống nhầm thuốc hả? – An Vũ Phong giật nảy mình lên như con cóc, lùi về sau mấy bước, mặt mày quái đản, nhíu mày nói – Uống nhầm thuốc thật à? Tôi là con trai chứ không phải “xăng pha nhớt” đâu đấy! Ông bạn đừng có mà giở trò làm càn!
– Tôi…tôi… – Thôi tiêu rồi, tại sao vừa nhìn vào mắt tên đó thì đầu óc tôi lại rối tung lên như mớ bòng bong vậy, miệng chẳng nói được gì hơn ngoài câu “ tôi phải đi vệ sinh!”.
– À! Té ra cậu muốn đi vệ sinh! Hơ hơ… thích thì cứ đi, việc gì phải báo cáo với tôi!
Ôi trời ơi, tôi chỉ ước có thể cắn chặt cái lưỡi tệ hại của mình lại. Tôi ba chân bốn cẳng chạy về phía nhà vệ sinh.
– Này, vội đến mấy thì cũng phải cẩn thận chứ. Chẳng may có quên đem theo giấy vệ sinh thì nhớ hú tôi một tiếng nhé…
Tiếng của An Vũ Phong cứ vọng lại từ đằng sau, làm đôi chân tôi ríu lại, suýt nữa thì cắm đầu xuống đất ngã sóng soài rồi…
Tiếng chuông báo hiệu hết tiết 1 vang lên, tôi lẩm nhẩm tập dượt lại 1 lần những lời cần phải nói, hít sâu, quay đầu xuống nhìn thẳng vào An Vũ Phong đang ngồi trong đám “binh đoàn” hỗn độn của mình.
Thái Linh mày phải cố lên! Để được nhìn thấy mặt trời ngày mai, mày phải cố lên!
– Gì nữa đây? – An Vũ Phong có lẽ cũng cảm nhận được sự quyết tâm của tôi. Hắn nhìn tôi một cái rồi co rúm lại như con châu chấu bị tạt nước sôi.
– Tôi… tôi…à cái này… tấm hình… – Ôi trời ơi, những lời thoại tôi chuẩn bị kĩ càng, thuộc lòng như ăn cháo ban nãy thế nào mà lúc quan trọng lại quên mất tiêu là sao! Tôi thấy máu nóng đang dồn hết lên khuôn mặt, mặt tôi chắc không khác gì quả cà chua.
– Cái gì với cái gì chứ? – Thái độ của An Vũ Phong hơi lạ. – Cậu nói cho rõ ràng một chút có được không?
– Cái này… Tôi muốn xin cậu 1 tấm hình có được không? – Đành mặc kệ vậy, làm đại thôi. Tôi mím môi lại rồi “xổ” ra một tràng, khiến không ít người xung quanh cũng phải tò mò nhìn qua.
– Hả? – vừa nghe tôi nói xong An Vũ Phong quả nhiên vô cùng bất ngờ. – Cậu xin hình của tôi làm gì?
– À… à… để tôi làm lưu bút! – đúng thời khắc quan trọng này may mắn sao tôi lại nhớ lại“ kịch bản” của mình, nói rất suôn sẻ.
– Ồ… – An Vũ Phong có vẻ nghi ngờ nhìn tôi. – Cậu không phải dùng hình của tôi để làm chuyện khác chứ?
– An…
Tôi vẫn chưa kịp gọi tên hắn, An Vũ Phong đã đứng lên, đầu ngẩng cao 1 góc 30 độ. Tôi không nhìn thấy được vẻ mặt của cậu ta, chỉ nhìn thấy khuyên tai kim cương lóe sáng bên phía tai phải hình như đang cười nhạo tôi.
– Cậu xin hình của tôi à… Phư phư phư… đừng hòng nhé! Đồ biến thái! – An Vũ Phong đút 2 tay vào túi quần, đầu không nhìn lại bước thẳng một mạch ra ngoài cửa lớp.
Mọi người đều nghe thấy hết, họ bắt đầu rì rầm bàn tán. Tôi lúng túng đứng ở giữa lớp, mặt đỏ như trái gấc chín, cúi gầm xuống đất, tay vò nát cái gấu áo, miệng lầm rầm khấn có cái hố hiện ra để mình chui lọt xuống… Ôi trời… không phải tên Phong đó nghĩ tôi là thằng mắc bệnh đồng tính chứ?
Hu hu hu… như thế này thì cho dù tôi có hái được mặt trăng ở trên trời xuống thì An Vũ Phong cũng không đưa hình cho tôi đâu! Hắn ta đối xử với người cùng phái và khác phái sao mà khác xa nhau thế không biết! Ngày mai tôi chắc chắn sẽ không được thấy mặt trời tươi đẹp rồi!
Tôi cắm đầu xuống đất, lê chân đi về phía chỗ ngồi của mình. Đột nhiên một tia sáng lóe lên trong đầu tôi, đôi mắt đang ủ rũ đột nhiên mở to ra như ốc nhồi. Hà hà… cho dù không lấy được hình của An Vũ Phong, lấy hình của 1 trong ngũ đại tướng quân cũng Ok mà!
Tôi mừng như mở cờ trong bụng, liếc mắt về phía Nghiêm Ngôn…
Vèo vèo…
Híc! Có cảm giác như cơn gió lạnh tái người từ phương Bắc thổi đến, những bông tuyết bắt đầu rơi rơi… chỉ mới đụng phải ánh mắt lạnh như nước đá của cậu ta thôi tôi đã có cảm giác toàn thân mình
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




