|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
hóa thành khối băng trong công viên băng đăng rồi. Ối ối, cha mẹ ơi… Nếu như không muốn mình bị hóa thành “ người băng thế kỉ 21” thì tốt nhất nên chuyển qua mục tiêu khác thôi.
– Là thế này… mình muốn làm 1 cuốn lưu bút, nên muốn có hình của tất cả mọi người… Cậu có thể tặng cho mình 1 tấm hình của cậu không…? – Ánh mắt tôi đột ngột chuyển hướng về phía Ân Địa Nguyên.
– …
Vù… vù… vù…
Hu hu … trên thế giới này sao lại có kiểu người như vậy? Hàng ngày gặp mặt Ân Địa Nguyên, cậu ấy đều tỏ ra hết sức lịch lãm, sao bây giờ cậu ta lại đeo bộ mặt xám xịt như mây đen kéo đến vậy? Cậu ta quả là người khó hiểu nhất. Còn Giang Hựu Thần đang được cậu ta bảo vệ rất kĩ, tôi càng không thể mơ tưởng đến rồi.
Tôi chỉ còn cách đau khổ nhìn sang vị cứu tinh duy nhất còn sót lại – tên Kì Dực tóc đỏ.
– Cậu muốn có hình à? Cũng được. Nhưng mà… – Kì Dực không để tôi kịp nói thêm câu nào đã xòe năm ngón tay ra trước mặt. – Nhưng phải “xì” tiền ra.
– Bao… bao nhiêu… tiền? – Kì Dực nổi tiếng hám tiền, lẽ ra tôi phải lường trước cậu ta sẽ ra chiêu này.
– 500 đồng một tấm. Miễn mặc cả! – Kì Dực nhìn tôi, chậm rãi nói.
Ầm!
Cả người tôi và cái ghế đang ngồi lật nhào xuống đất…
– Mai gặp nhé.
Tiếng chuông tan học vừa reng lên, An Vũ Phong cùng các “chiến hữu” của mình đồng thanh “chào” tôi rồi bước ra klhỏi lớp. Thấy nhiệm vụ của mình vẫn chưa hoàn thành, tôi chỉ còn cách ôm cặp chạy đuổi theo sau.
-An…An Vũ Phong … Cậu đợi 1 lát…
An Vũ Phong rõ ràng có nghe thấy tiếng gọi của tôi, nhưng vẫn không hề dừng bước lại. Tôi cắm đầu cắm cổ chạy, cuối cùng cũng đuổi kịp cậu ta ở vườn hoa phía sau trường.
– An… An Vũ … Phong tôi xin cậu cho tôi một tấm hình đi, có được không…? – mặc dù tôi mệt đến đứt cả hơi, vẫn phải cố gắng thốt ra những lời van xin thê thảm như vậy.
– Những gì tôi nói cậu không hiểu à? Rất xin lỗi, hình của tôi không thể cho những tên pê đê được. – An Vũ Phong nhìn tôi với vẻ đầy đáng tiếc, miệng cười như ác quỉ hiện hình.
– Cho tôi 1 tấm đi… – Tôi như cá mắc lưới nhưng vẫn cố nài nỉ.
– Muốn tôi cho cũng được… – An Vũ Phong đột nhiên ghé sát mặt vào mặt tôi, khiến tôi theo phán xạ thụt cổ mình lại. – … Nhưng cậu phải làm cho tôi một việc.
– Có thật không? – Tôi không dám tin vào tai mình nữa. Ôi trời ơi, cuối cùng Chúa cũng đã mở mắt nhìn thấy tôi rồi, Chúa đã giúp tôi rồi chăng?
– Phư phư phư… – An Vũ Phong cười ma mãnh. Tôi lại cảm thấy một luồng gió mạnh chạy dọc sống lưng mình.
Đột nhiên An Vũ Phong đưa tay lên tai lấy hoa tai kim cương xuống.
Tôi thật mơ hồ, chẳng biết hắn định làm gì… tay phải An Vũ Phong vung lên 1 cái, chiếc hoa tai kim cương lấp lánh vẽ 1 đường viền cong trên không trung rồi biến mất giữa đám cỏ xanh rờn.
– Này! – Tôi vội vàng hét lên. Cái khuyên tai đó phải là vật đắt tiền lắm, sao tên đó có thể vứt đi không thương tiếc như thế được?
– Nếu như cậu muốn có được tấm hình của tôi, vậy thì cũng nên cho cậu cơ hội để bày tỏ thành ý của mình. – An Vũ Phong nháy mắt với tôi… – Chỉ cần trước sáng ngày mai cậu tìm được cái khuyên đó, tôi sẽ cho cậu hình của tôi.
Hả? Tôi phải tìm ra cái khuyên tai đó trước sáng ngày mai trong đám cỏ rộng mênh mông này sao?
Đây quả là việc không thể nào làm được! Nhưng mà… Tôi ngơ ngác đứng nhìn An Vũ Phong bước đi, trong lòng dâng lên 1 cảm giác rất lạ. Cố lên, Thái Linh! Hãy nhớ rằng, mày không bao giờ chấp nhận thua cuộc.
Mặt trời từ từ lặn xuống sau dãy núi, cả bầu trời dần chuyển sang 1 màu vàng đỏ chói.
Tôi xoa xoa đôi vai nhức mỏi rã rời của mình, đưa tay lau những giọt mồ hôi trên trán rồi tiếp tục mò mẫm dưới đất tìm hoa tai. Cả hai tay rà sát dưới mặt đất, tôi gần như đã kiểm tra hết từng gang từng tấc cỏ ở đây. Nhưng mà đã 3 tiếng trôi qua rồi, tôi vẫn chưa tìm được cái hoa tai đó.
Bầu trời đã hoàn toàn chuyển sang màu đen sì, những vì sao bắt đầu nhấp nháy. Mỗi một ngôi sao đều nhìn xuống tôi chớp chớp đôi mắt tuyệt đẹp, trông chúng rất giống những hạt kim cương trên nền vải đen tuyền…
Ai dào… giá như tôi có thể hái được 1 ngôi để đưa cho tên An Vũ Phong đáng chết đó thì tốt biết mấy, tôi đã phải bò lê bò toài ở đây để lục tìm cái hoa tai xấu số đó!
-Ui da! – tôi đột nhiên cảm thấy ngón tai phải mình đau nhói, tôi hét tướng lên!
Tôi vội vàng rút tay lại, bất ngờ lại bị vật gì cứa ngang da, những giọt máu đỏ tươi lập tức chảy ra từ ngón tayđó…
-Ui… đau quá! – Tôi nhăn mặt lại – Đám cỏ đáng ghét, ngay cả mày mà cũng bắt nạt tao sao? Không để cho tao tìm thấy cái hoa tai đó thì thôi, mày còn… mày còn làm tao đứt tay nữa! Hu… hu… hu… Ai cũng bắt nạt tao hết… tao không tìm nữa đâu…
Càng nghĩ càng tức giận, tôi thả lỏng người ngồi bệt xuống đám cỏ, 1 làn gió nhẹ thôi qua người đang ướt đẫm mồ hôi của tôi, khiến tôi cảm thấy lạnh cóng.
Lúc này tôi chắc chắn chẳng khác gì một tên ăn mày bị bỏ đói, giờ này mà về kí túc xá chắc sẽ bị tên vô lương tâm đó giễu cợt cả tối mất. Sao mà tôi muốn về nhà quá! Muốn được ăn cơm chiên trứng thơm ngon của mẹ nấu quá!
Tại sao… tại sao? Tại sao người gặp xui xẻo luôn luôn lại là tôi? Thật ra tôi đã làm sai điều gì? Đầu tiên là bị hiểu lầm mình không phải nữ sinh 1 cách vô cùng khó hiểu, rồi đang yên đang lành bị mẹ ép học trong trường nam sinh, bây giờ thì phải ở đây tìm cái hoa tai chết tiệt, bụng cứ kêu ọc ọc.
Tôi không tìm nữa! Không tìm nữa! Tôi mím chặt môi lấy tay quệt những giọt nước mắt của mình, chuẩn bị đứng dậy. Nhưng mà… Thái Linh … như thế có nghĩa là mày chấp nhận thua cuộc sao? Cam chịu chấp nhận sự trớ trêu của định mệnh? Nghĩ đến đây, tôi nắm chặt tay lại…
Chúa ơi, tên An Vũ Phong có phải l1 do chúa phái đến để thử thách con không?
Hừ! Bất luận là chúa hày là tên An Vũ Phong tệ hại đó, tôi đều muốn cho mọi người nhìn thấy, Thái Linh này dù rất xui xẻo nhưng không dễ dàng bị đánh bại đâu! Cho dù Thái Linh đen đủi 17 năm nay, cho dù tôi có bị Chúa bỏ quên chăng nữa, tôi cũng phải đi cho bằng hết con đường của mình. Chỉ là 1 cái hoa tai thôi mà? Tôi nhất định sẽ tìm ra!
Ý chí chiến đấu cao ngất trời lại trở về với tôi, trong tôi bừng lên ngọn lửa hi vọng.
Tôi nhất định sẽ tìm ra!
Tôi nhất định sẽ tìm ra!
Tôi vừa động viên mình, vừa ra sức rà soát dưới đất một cách cẩn thận. Từng cọng cỏ, từng lá cỏ tôi đều không bỏ qua!
Những ngôi sao nhấp nháy trên trời bắt đầu biến mất. Gam màu bầu trời càng lúc càng sáng hơn. Một đêm đã trôi qua rồi, tôi vẫn bò kềnh ở dưới đất, tỉ mỉ, tần mần tìm kiếm. Tôi tin mình sẽ tìm thấy được!
– Ái…! Ngón tay tôi lại bị đau, nhưng lần này
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




