watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7400 Lượt

nhé!
– Không!
– Cái thằng này, lại muốn anh cho một trận hay sao?
– Em không thích những chỗ ồn ào!
– Linh tinh, nói cho em hay anh đã nói chuyện với bố mẹ em rồi, em mà không đồng ý thì em sẽ sang đó ngay lập tức!
– Em không thích!
– Không thích cũng phải làm, chúng ta đã thỏa thuận rồi!
– Thỏa thuận đó là em phải ở nhà này đấy chứ!
– Vậy em muốn gì đây?
Zenka ngả người ra sau tựa lưng vào ghế, cậu trầm ngâm trong giây lát rồi lên tiếng:
– Để Nilk ra khỏi đây, anh hãy xóa giấy vay nợ với cam kết gì đó, trả đồ cho cô ấy và để cô ấy về nhà.
– Sao tự nhiên em lại…
– Anh muốn em làm phù rể mà, nếu anh không đồng ý thì em sẽ không làm.
– Em dám đặt cả điều kiện với anh sao?
– Trên cơ sở đôi bên cùng có lợi ạ.
– Thằng ranh này… thỏa thuận giữa anh và cô bé không có nghĩa là em được đuổi Nilk ra khỏi đây.
– Không nên tiếp tục, cô ấy không thể ở đây được, bạn trai cô ấy sẽ nghĩ không tốt!
Minh ngạc nhiên nhìn Huyền:
– Em có bạn trai rồi sao?
– Vâng! – Cô bẽn lẽn gật đầu.
Anh im lặng trong chốc lát rồi lên tiếng:
– Được, anh đồng ý! Thỏa thuận như vậy đi! Anh sẽ thông báo cho em những việc phải làm.
Minh đi khỏi thì Zenka cũng đi cùng anh.
– Anh chở em tới chỗ làm nhé, nhóc!
– Anh bận còn gì?
– Vậy thì em chịu khó đi bằng bus vậy.
– Anh Minh…
– Chuyện gì?
– Xin lỗi anh!
– Sao em lại xin lỗi.
– Không có gì đâu ạ, anh đi đường cẩn thận!
– Thằng nhóc này, lại ăn nói linh tinh rồi!
Zenka nhìn theo chiếc xe của Minh đang khuất dần trên đường, câu xin lỗi không hoàn thiện dành cho anh trai mình là vì cậu không muốn đám cưới của anh trai lại trở thành một thỏa thuận, cho dù nó liên quan đến người khác. Cậu thở dài rồi lại bước đi….
====
Cho đù đã lên kế hoạch nhưng đám cưới của Minh cứ bị hoãn lại đến mấy tuần sau, danh sách khách mời cứ mỗi lúc một dài, thế là khi đám cưới được ấn định cũng đã là khi mùa đông bắt đầu tràn về Hà Nội.
– Anh không thích làm đám cưới vào mùa đông tí nào! – Minh chán nản.
– Hôm đó trời sẽ đẹp thôi, chẳng phải hai gia đình chọn mãi mới được ngày đó sao?
– Anh thấy lấy vợ mệt quá!
– Vậy thì anh đừng để em đi vào vết xe đổ đó!
– Đừng có chuyện nọ xọ chuyện kia! Lát nữa nếu em thấy Huyền thì bảo với cô bé là anh sẽ hoàn lại đồ cho cô ấy cùng các thứ khác sau khi đám cưới kết thúc, anh sẽ giữ cam kết trả tự do cho cô bé.
– Vốn dĩ người ta là người tự do, anh đâu có trói buộc được đâu!
– Anh đã thấy những gì anh muốn thấy rồi, em ít ra cũng quan tâm tới người khác đấy chứ?
– Chẳng liên quan gì hết cả! – Tuấn Anh toan quay đi thì bị Minh giữ lại.
– Này nhóc, em không nên bỏ đi, anh cần phù rể lắm đấy!
Lễ cưới của Minh và Loan đón rất nhiều khách khứa đến nỗi nguyên việc bắt tay anh đã thấy chóng mặt chưa kể phải uống rượu. Sau khi đón dâu và tổ chức xong những khâu cuối cùng, tay trong tay với cô dâu của mình, anh mới chịu nói với cậu phù rể có gương mặt chán nản và buồn ngủ về nơi anh để đồ của Huyền.
Đứng trước sảnh, Huyền vẫy tay chúc mừng đôi uyên ương khi họ lên xe đi hưởng tuần trăng mật:
– Chị ấy trông đẹp thật đấy! Tôi cũng muốn được mặc váy cưới! – Nilk quay sang nói chuyện với Zenka.
– Đồ của cô đây! Kiểm tra xem có đủ không.
– Chỉ có laptop với ít nữ trang thôi, không có gì phải kiểm tra đâu!
– Vậy thì đi về nhà dọn đồ thôi!
– Anh muốn đuổi tôi đi đến thế sao?
– Cô không thể ở nhà tôi được, cô có bạn trai đó thôi, không muốn bị hiểu nhầm thì đi nhanh còn kịp.
– Vậy còn những người ở chung cư, họ biết tôi ở đó còn gì?
– Em họ.
– Hả?
– Tôi nói cô là em họ anh Minh, họ nghĩ chúng tôi là anh em nên không có chuyện gì đâu!
– Cảm ơn anh! Thật ra… ở cùng anh cũng vui, đôi khi tôi thấy anh thật là khó chịu nhưng bù lại, cái cách nghĩ hơi bất cần và hơi khác người của anh làm tôi ấn tượnglắm!
– Sau này khi đi ra ngoài đường đừng có coi tôi là người quen, sau hôm nay chúng ta không có liên hệ gì hết.
– Khiếp, làm gì mà anh lạnh lùng thế? Tôi thấy chúng ta đâu có gì để phải nhìn nhau như người dưng như thế chứ?
– Tôi không thích, hơn nữa không muốn bạn trai cô hiểu nhầm.
– Vâng, vậy thì thật biết ơn anh! – Nilk kéo dài giọng – Đồ chích chòe kiêu ngạo!
Huyền hồn nhiên đi cạnh Tuấn Anh trên đường về, vì khách sạn mà Minh tổ chức lễ cười khá gần nơi hai người đang ở nên họ quyết định đi bộ. Khi đi ngang qua công viên, bất chợt cô hào hứng:
– Này Zen! Chúng ta đi qua đây rồi hãy về nhà được không, tôi muốn đi dạo quanh hồ.
– Sao cứ phải là lúc này nhỉ?
– Một lát thôi mà, sau này tôi đâu có cơ hội đi cùng với một nhạc công violin như anh.
……
Cả hai người đều không biết vào lúc đó, có một đôi mắt đang dõi theo họ từ xa. Bất chợt thấy Huyền đứng trên thềm khách sạn của bác cậu, Quân đã định gây cho cô một bất ngờ nho nhỏ, nhưng ý định đó phụt tắt khi cậu nhìn thấy Tuấn Anh. Họ đi cùng nhau và nói chuyện vui vẻ, Quân không rõ Tuấn Anh nói gì vì dường như môi anh không mấp máy nhưng Huyền thì khác, cô cứ ríu rít bên người con trai đó, cô vẫn cười cười nói nói rất vui vẻ, điều này làm Quân thấy cơn tức giận trào dâng. Bên cạnh anh, Huyền lúc nào cũng e lệ và ngại ngùng, cô nàng hay đỏ mặt khi cậu khẽ chạm môi lên má cô và luôn ít nói. Nhưng bây giờ khi bên cạnh cậu ta, cô ấy trở nên đầy sức sống, với đôi mắt lấp lánh và đôi lúc lại hơi đỏ ửng khi Tuấn Anh nói gì đó. Anh ta rốt cuộc là gì mà lại có thể khiến cô ấy có những thái độ như vậy-Quân gần như phát điên.
Cộc cộc! Tiếng gõ cửa khô khan vang lên, Zenka đang bận lấy nước uống nên Huyền bước ra mở cửa, cô sững sờ:
– Chào em! – Quân gượng cười.
– Sao anh…
– Anh thấy em đi vào đây, hỏi ban quản lý thì biết là em ở đây, chắc em không phiền khi anh vào trong đâu nhỉ?
Không đợi cô đồng ý, anh liền bước vào bên trong, anh lặng người khi nhìn thấy Tuấn Anh đang đứng bên cửa sổ với ly nước trong vắt trên tay. Quân cảm thấy mình không thể suy nghĩ được nữa, anh lập tức mở cửa tất cả các phòng trong nhà: một phòng nam và một phòng nữ.
– Hai người đang làm gì ở đây thế này? – Quân nói, cố giữ bình tĩnh – Hai người không phải là hàng xóm mà là ở cùng nhau sao?

Bạn đang đọc truyện tại : Tgtruyen.com
– Quân, em có thể giải thích…
– Giải thích ư? Anh tới đây hỏi thì họ nói em là em họ của Minh nào đó, còn anh ta tên là Tuấn Anh cơ mà? Em sống cùng một thằng đàn ông sao?
– Tôi nghĩ là anh đang hiểu lầm rồi, thật ra…
– “Thật ra”, thật ra gì chứ, sự thật đang ở ngay đây rồi còn gì?
– Không phải như anh nghĩ đâu, em và anh ấy không có gì hết, em chỉ…
– Em làm sao? – Quân quát – Em thừa biết tôi có thể giúp em, em cần gì tôi cũng sẽ giúp, thế nhưng

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT