watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7396 Lượt

đứng trước của phòng bệnh của Zenka suốt 3 tiếng để quyết định, em không hề quyết định điều gì nông nổi cả! Bây giờ, hơn bất cứ người con trai nào trên thế giới, anh ấy là người quan trọng nhất đối với em, em không thể để mất anh ấy được, đó là những gì em đã nghĩ!
– Nhưng Huyền à, còn…
– Sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu, nhất định là như thế!
– …
Nhìn bóng dáng nhỏ bé đó khuất sau cánh cửa, Minh và Loan đưa mắt nhìn nhau trong vài giây rồi tiến đến phòng của Hoàng.
– À, cô bé đó cứ nài nỉ mãi nên anh đành nhượng bộ, dẫu sao thì anh nghĩ tình yêu dễ tạo được kỳ tích hơn là chỉ ngồi nhìn mà không làm gì. – Hoàng mỉm cười giải thích.
– Em thì không có ý kiến gì nhưng mà… thằng bé có chuyện gì không ổn phải không ạ?
– Có thể nói là như vậy – Hoàng thở dài – Nó chỉ hạ sốt một chút, xuống được dưới 39 độ nhưng cứ tình hình này anh e nó không thể tỉnh lại, từ giờ cho tới hết ngày hôm nay, nếu nó cứ như vậy thì quả thật là không còn cách nào!
– Tại sao lại như vậy? – Minh hốt hoảng – Đành rằng Tuấn Anh rất ít khi ốm, từ khi nó còn bé em chưa thấy nó sốt cao bao giờ nên bây giờ có lẽ sẽ hơi nghiêm trọng nhưng lẽ nào lại tới mức đó sao anh?
– Minh à, em phải bình tĩnh cái đã, anh sẽ nói cụ thể cho em nghe – Anh chậm rãi rút ra tấm phim – Trong quá trình theo dõi Tuấn Anh anh đã làm nhiều xét nghiệm kiểm tra, anh đã chụp cắt lớp não và phát hiện ra một vấn đề… Tuấn Anh có một vết nứt khá lớn kéo dài từ góc dưới xương chẩm tới 1 phần 3 xương thái dương, vết thương này tương đối nặng có thể là từ khi cậu ấy còn rất nhỏ, khoảng 1-2 tuổi, em có biết lý do không?
– Chuyện này… chuyện này quả thật là em không rõ, khi em biết em ấy thì em ấy đã khoảng 8 tuổi rồi!
– Vậy là…
– Vâng, thật ra em không phải là anh ruột, Tuấn Anh là con nuôi của cô em, mỗi khi hỏi về quá khứ thì thằng bé đều nói là không nhớ.
– Vậy là anh suy đoán đúng, anh gập gù, anh e rằng vết thương trên đầu cậu ấy có thể đã khiến cậu nhóc bị hôn mê một thời gian dài, và điều đáng lo chính là ở lần ốm này, anh e rằng Tuấn Anh sẽ lại hôn mê sâu.
– Điều này quả thật em chưa từng nghĩ tới – Minh ngồi phịch xuống ghế – Điều này quả thật khiến em… Bình thường thằng nhóc không có vấn đề gì cả!
– Anh hiểu, anh cũng biết Tuấn Anh từ khi cậu nhóc hay sang nhà bố anh chơi, khi đó nó rất đáng yêu, anh cứ thắc mắc mãi sao thằng bé có nhiều suy nghĩ ngây ngô như trẻ con ấy!
-Vậy chúng ta nên làm gì hả anh?
– Hiện giờ chúng ta chỉ có thể hi vọng là cậu ấy sẽ tỉnh lại!
Chiếc đồng hồ chậm chạp dịch chuyển tới những thời khắc cuối cùng của một ngày, Minh nhìn những chiếc kim chăm chỉ đó rồi thở dài, đưa mắt nhìn Huyền anh lại thấy buồn hơn, cô bé không hề rời khỏi Tuấn Anh, đôi mắt vẫn lóe lên ánh sáng của niềm tin rằng cậu nhóc sẽ tỉnh lại. Thời gian tiếp tục trôi đi, Minh hiểu rằng chyện gì đến cũng đang đến thật gần,ý nghĩ về việc em trai sẽ không thể mở mắt mà nói chuyện với anh theo cái cách ngang bướng mọi khi nữa, sẽ không đi lại trước mắt anh giống như khi cậu còn khỏe khiến anh thấy chạnh lòng. Minh đưa tay đặt lên trán em:
– Thằng nhóc bướng bỉnh này, sao em không chịu nói với anh khi em ốm, nếu em nói sớm hơn thì có lẽ em sẽ khỏe nhanh hơn đấy em biết không? Em nên quay lại đi nhóc à, bây giờ không chỉ có anh lo lắng cho em đâu, còn cả Huyền nữa, em định để cô bé chờ tới bao giờ?
Minh lặng lẽ bước ra ngoài, anh lo rằng nếu mình ở đó có lẽ anh sẽ không thể giữ lại được sự bình tĩnh, Loan lo lắng chạy theo anh.
Phòng bệnh chỉ còn lại Huyền, cô nắm lấy bàn tay Zenka, gục đầu lên vai anh:
– Sao anh vẫn không tỉnh lại? Em đã gọi anh như vậy sao anh vẫn không mở lòng để lắng nghe… tỉnh dậy đi anh, em muốn nghe anh gọi em với cái tên đó thêm một lần nữa thôi cũng được… tên mà anh đã đặt cho em ấy, anh có nghe thấy em nói không…
Gần một giờ sáng, các tín hiệu của Zenka có đôi chút biến động nhẹ, thân nhiệt giảm xuống dưới 38 độ, rồi cậu cựa mình rất khẽ. Khó chịu chết đi được, cậu nghĩ, rồi từ từ mở mắt, nhìn thấy anh Minh gục đầu lên tay khi anh ngồi cách cậu vài bước chân với vẻ mặt buồn bã và lo âu, cậu định nói điều gì đó nhưng âm thanh không thoát ra khỏi cổ họng. Ngẩng đầu lên, Minh chợt nhận ra là Tuấn Anh đã tỉnh cậu đang nhìn anh với ánh mắt còn mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ bướng bỉnh mọi khi, anh lập tức nhảy ngay tới bên cậu:
– Tuấn Anh, em tỉnh rồi sao? Anh lo quá đi mất…
Cậu chỉ có thể nhìn anh với ánh mắt yếu ớt và một nụ cười gượng hiện lên môi.
– Anh sẽ gọi bác sĩ tới, em đừng ngủ nhé!
Rất nhanh sau đó, Hoàng tới bên gường bệnh của Tuấn Anh, anh kiểm tra nhanh tình trạng của cậu rồi thở phào nhẹ nhõm:
– Tạm thời thì em khá ổn đấy nhóc, sáng mai anh sẽ kiểm tra tổng thể, nhưng họng sưng to nên không nói được mấy, anh sẽ kê thuốc, uống vào rồi mai là lại ổn thôi.
Minh mừng rỡ cảm ơn Hoàng rối rít, anh chỉ mỉm cười rồi bước ra ngoài, quay lại với cậu em, anh nói:
– Em làm nhiều người lo lắng lắm đấy nhé, khi nào khỏi phải tới cảm ơn anh Hoàng nhé, anh ấy lo lắng cho em suốt – Tuấn Anh khẽ gật đầu, Minh nói tiếp – Sao em coi thường sức khỏe của em thế hả, ốm mà cứ không nói là sao? May là lần này em có Huyền giúp không thì… em cũng phải đối xử tốt với cô bé nữa, làm người ta khóc là không tốt đâu chàng trai.
Tuấn Anh cố gắng nói gì đó nhưng vì cổ họng còn đau nên không thể nói thành lời, Minh bèn đưa cho cậu mẩu giấy và cái bút, cậu hí hoáy viết vài chữ: “Cảm ơn anh, anh giúp em nói với anh Hoàng là em biết ơn anh ấy rất nhiều”.
– Được rồi, anh hiểu!
Cậu hơi cựa quậy người và cố đẩy mình dịch xa với cô gái đang tựa đầu lên vai mình, cố gắng để rút tay ra khỏi cô ấy nhưng lại không thể. Minh nhìn thấy vậy bèn nói:
– Cô ấy mới ngủ một chút thôi, thức suốt như vậy nên mệt!
– Nilk hả anh? – Cậu viết.
– Đúng rồi! Em ngủ chút đi, sáng mai còn kiểm tra lại xem thế nào.
– Anh giúp em được không, cô ấy nắm tay em thế này em không rút ra được.
– Ôi, anh cười, chuyện này thì anh không thể, em cứ ngủ trong

khi bị nắm tay đi thôi.
– Anh Minh đừng đùa nữa!
– Anh nói thật thôi mà, em cứ ngủ đi, không viết nữa!
Kết quả kiểm tra của Zenka vào buổi sáng hôm sau khá khả quan, điều này khiến những người lo lắng cho cậu đều thở phào, nhưng cậu thi không thấy thoải mái lắm khi cái cổ họng vẫn chưa cải thiện và chưa thể nói được. Minh và Loan động viên em trai một lát rồi cùng nhau đi làm, còn Nilk thì dặt trước mặt cậu bát cháo bự chẳng và đã cầm sẵn thìa trong tay. Biết là mình không thể thoát được chuyện ăn cháo nên Zenka đành với tay lấy giấy bút, vừa định ghi gì đó thì bị Nilk giật lại:
– Anh định nói là bát cháo này anh ăn không hết chứ gì? – Cô hơi nhíu mày.
Gật đầu.
– Nhưng mà anh phải cố thôi, phải ăn hết thì mới khỏe được, há miệng ra nào!
Lắc đầu.
– Anh đừng có lắc đầu nữa, anh Minh đã dặn là anh phải chịu khó ăn còn gì!
Vẫn lắc đầu.
– Em biết

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT