|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
là anh không thích được chăm sóc thế này nhưng có bao giờ anh ốm đâu, để người khác chăm sóc cũng được mà.
Zenka không nói gì, cậu nhìn ra cửa rồi nhìn Nilk.
– Em không về đâu, anh phải ăn đi đã.
Cô xúc một thìa cháo, thổi qua rồi đưa cho anh, ngần ngừ một lúc cậu lại quay đi.
– Sao anh lại không ăn?
Cậu chìa tay ra yêu cầu cô trả lại giấy bút, không hào hứng lắm nhưng Nilk đành trả lại giấy bút cho anh, Zenka viết vài chữ: “Tôi bị dị ứng với rau răm, cô tự ăn hết đi rồi đi về”.
– Không được, mà cháo này đâu có rau đấy đâu, cháo thịt thôi mà, nếu anh không thích thì em sẽ đi đổi vậy, nhưng em không về đâu!
Zenka quay mặt nhìn vào tường, muốn để cô nhóc đó về thật không dễ chút nào, viện lý do gì cũng không ổn (ai bảo hâm, tự chịu), cậu biết là không phải mình khó chịu khi cô ấy ở đây nhưng việc cô ấy đang tiến tới gần với cậu hơn lại làm cậu thấy khó xử vô cùng. Nilk chăm chú nhìn cậu hồi lâu rồi nói:
– Anh đợi nhé, em sẽ đi đổi bát cháo khác!
Cậu lắc đầu, viết: “Tôi tự ăn được”
– Nhưng em thì không thích thế!
Nilk lại đưa thìa cháo cho anh, Zenka nhìn thìa cháo một cách chán nản rồi cũng đành chấp nhận ăn một cách chậm chạp. Ăn gần hết bát cháo, cậu ghi ra giấy: “Tôi ăn xong thì cô đi về đi!”
– Không đâu, em sẽ chăm sóc cho anh đến khi anh khỏi, đừng có đuổi em!
Rồi cô rút lại giấy bút trong tay anh, bướng bỉnh ngồi lại.
Buổi chiều ngày hôm sau, tỉnh dậy sau giấc ngủ, Zenka thấy hơi khó chịu, cổ họng cậu vẫn còn rát nhưng có vẻ khá hơn trước đôi chút, cậu từ từ bước chân xuống giường. Do nằm lâu nên cậu đứng không vững, phải mất một lúc mới có thể bước đi được một cách chậm chạp. Cậu men theo tường rồi đi từng bước tới phòng của Hoàng, được một đoạn thì bị cô nàng đó phát hiện ra. Nilk lập tức chạy tới bên anh lo lắng hỏi:
– Anh vừa khỏe lại mà đã muốn đi đâu thế?
– Tới gặp bác sĩ. – Zenka nói giọng khàn khàn.
– Ít ra anh cũng nên mặc ấm rồi hãy đi ra ngoài chứ? – Cô cởi áo ngoài rồi khoác lên vai anh – Em sẽ đi cùng!
– Này Nilk … khụ khụ… sao cô… không… đi về đi nhỉ … khụ khụ…
– Mấy hôm rồi anh mới khỏe lại mà câu đầu tiên đã muốn đuổi em là sao thế, chẳng lẽ em trông đáng ghét đến thế cơ à?– Nilk phụng phịu ra mặt.
– Không… nhưng… khụ… tôi đã làm phiền…
– Anh thôi nói linh tinh đi, bây giờ anh muốn tới gặp bác sĩ còn gì?
Hoàng đang ngồi suy tư trong phòng thì Zenka và Nilk bước vào, anh ngạc nhiên:
– Sao em chưa khỏe hẳn mà đã ra đây?
– Anh Minh nói em có một vết thương ở đầu phải không ạ?
– Giọng em khàn quá, uống thuốc chưa vậy?
– Rồi ạ… khụ khụ…
– Chịu khó mà nằm nghỉ đi chứ thằng nhóc này, em không biết là mình bị thương à?
– Em không biết, em không có kí ức về việc mình lớn lên như thế nào…
– Anh cũng không rõ về chuyện tai nạn đã xảy ra với em, nhưng một vết thương lớn như vậy khi em mới được khoảng 2 tuổi thì chắc chắn là phải cấp cứu, anh sẽ nhờ bạn bè ở các bệnh viện tìm hiểu xem có trường hợp nào như vậy hay không.
– Cảm ơn… anh rất nhiều!
– Cảm ơn gì chứ, không có gì đâu!
– Mai em ra viện được không, em muốn về nhà!
– Ngày mai anh sẽ kiểm tra lại, nếu em không có vấn đề gì thì anh sẽ cho em về, bây giờ thì nghỉ đi.
– Sao anh lại để anh ấy về sớm thế ạ? – Huyền ngạc nhiên.
– Vì thằng nhóc từ bé tới giờ rất ghét làm bệnh nhân, hơn nữa kết quả kiểm tra của nó lại không thấy có vấn đề gì cả – Hoàng giải thích nhanh gọn.
Sau gần 5 ngày làm bệnh nhân tại bệnh viện tới nỗi phát ngán, Tuấn Anh mới được Hoàng cho phép “về nhà tĩnh dưỡng”, mặc dù còn hơi mệt nhưng cậu vẫn nhất quyết đi về nhà cho bằng được. Cậu quay sang hỏi Huyền:
– Nhà cô ở đâu? Tôi đưa cô về.
– Em ở chung nhà với anh đó thôi!
– Phiền quá, tôi hỏi là để…
– Em không về đâu, anh chưa khỏe hẳn làm sao em yên tâm được?
– Đó không phải việc của cô, tôi xin lỗi vì đã làm phiền cô, nhưng tôi hiện tự chăm sóc cho tôi được!
– Sao anh cứ hắt hủi em thế, chẳng lẽ quan tâm tới anh cũng là một vấn đề gây khó chịu hay sao?
– Tôi không thích làm phiền người khác.
– Nhưng em không thấy phiền!
Nói vậy rồi Huyền lẽo đẽo đi theo cậu khi cậu rời khỏi bệnh viện, Tuấn Anh không muốn về nhà ngay, cậu tạt qua quán bar một lát để thông báo về việc mình nghỉ làm mấy ngày qua. Để Nilk chờ ở bàn số 4 quen thuộc, một mình cậu đi vào trong gặp quản lý. Ngồi một mình, Nilk thấy bất an, cô không nghĩ rằng chỉ mới mấy ngày thôi mà khi không ở bên Zenka cô lại thấy lo lắng đến vậy. Cô liên tục nhìn về nơi mà anh vừa biến mất và chờ đợi bóng dáng hơi yếu ớt của anh quay lại. Bỗng có tiếng bước chân tới gần, Nilk ngẩng lên chờ đợi, nhưng đó lại không phải là Zenka, cô thở dài. Trông thấy cô gái khá lạ ngồi thu lu một mình Nam lên tiếng:
– Chà có cô bé nào lại ngồi một mình ở đây thế này?
– Chào anh! – Huyền miễn cưỡng đáp lại.
– Em tới đây tìm việc sao? – Nam ngồi xuống cạnh cô – Có gì cứ nói, anh sẽ giúp!
– Không ạ, em chỉ ở đây chờ bạn thôi!
– Chờ bạn sao, vậy em chờ ai?
– Anh Zenka.
– Thằng đó nghỉ việc mấy hôm nay rồi, em chắc là lại là người hâm mộ của nó chứ gì?
– Dạ, không!
– Đừng ngại, ở đây thiếu gì người thích nó, ai cũng bị cái vẻ ngoài lạnh lùng đó thu hút. Kể ra thì thằng đó có thể nói là có duyên, nhưng nó chỉ là thằng rỗng tuếch thôi cưng à, nó không bao giờ thích thú với con gái cả, cho dù họ có chạy tới với nó thì nó cũng mặc kệ. Cưng lại thích mang đau khổ cho mình sao?
– Em xin lỗi, em không phải là…
– Nào, Nam đặt tay lên vai Huyền, để anh làm em vui nhé, ở bên anh vui hơn ở bên thằng ngố đó nhiều!
– Anh bỏ tay ra đi! – Huyền lùi ra xa.
– Ố ồ, em sao vậy cứ bình thường thôi, anh sẽ không làm gì để em buồn đâu!
Huyền cố gắng đẩy anh ta ra xa nhưng Nam đã giữ cô lại, cậu cười khẩy rồi kéo cô gái đang chống cự quyết liệt đó về phía mình:
– Anh không kén chọn lắm đâu, trông em cũng được đấy!…
– Đùa như thế đủ rồi đấy!
Một giọng nam vang lên đầy chắc nịch khiến Nam phải quay lại, thấy Zenka hơi có vẻ khó chịu, anh bèn thả Nilk ra:
– Hừm, tớ định đùa với cô gái này chút xíu mà cậu đã phải lo thế sao?
– Không có kiểu đùa như vậy, để cô ấy yên!
– Có sao đâu, trước đây cậu đâu có ý kiến với mấy cô bám cậu hồi trước… À… vậy ra cậu cũng có hứng thú với phụ nữ rồi hả?
– Không phải chuyện đó, nhưng cậu bớt cái thói trăng hoa đi được rồi!
– Chậc chậc…
Nilk vội vàng chạy đến bên Zenka ngay khi vừa được Nam “buông tha”, nhìn cô gái nép vào bên Zenka như vậy Nam nói với theo:
– Em sẽ nhanh chán cậu ấy thôi, nó khô khan lắm, khi nào buồn cứ tới đây nhé!…
Tiến tới bên Zenka, cậu thì thầm:
– Không “dùng” thì đưa cho tớ nha, dạo này tớ không kén chọn lắm đâu!
Rồi Nam đi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




