watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7376 Lượt

em lại đi lang thang ngoài đường?
– Em … không biết.
– Lạ thật nhỉ! – Minh lùi lại đằng sau – Vậy mình về …

Câu nói của anh bị ngắt quãng bởi một cú trượt do không để ý anh bước hụt, cứ thế anh lăn và trôi tuồn tuột xuống núi. Cố túm lấy mấy ngọn cây nhưng đều thất bại, cuối cùng anh vướng phải một thân cây và dừng lại ở đó. Anh ngước mắt lên bầu trời, nhìn ngắm những đám mây qua từng ngọn cỏ.
– Chắc phải đợi ai đó đi qua rồi nhờ kéo lên vậy – Minh tự nhủ rồi cố gắng ngồi dậy – Chân mình đập vào mấy tảng đá đau như gẫy mất rồi ấy.
Đúng lúc đó, anh nghe thấy những tiếng sột soạt vang lên tưz xa rồi ngày một gần hơn, có ai đó đang tiến tới gần, chỉ vài phút sau anh đã nhìn thấy Tuấn Anh. Anh nói to:
– Đừng tới đây, em đi tìm mọi người đi, bảo mọi người tới giúp!
Tuấn Anh không nói gì, cậu tiến tới gần hơn.
– Đừng! Ở đây toàn gai thôi! Em quay lại đi!
Cho dù đã nói rất to như vậy nhưng anh không thể dừng cậu em lại được, thằng bé vẫn tiến tới, tay chân nó rớm máu do bị gai cào.
– Anh đã nói rồi còn gì! Em bị thương rồi kìa! Sao em không chịu nghe lời anh?
Cậu em vẫn không nói gì chỉ nhìn anh đầy lo lắng, Minh thấy bất lực bèn chỉ cho cậu cách cố định cái chân gãy của mình.
– Bây giờ thì được rồi, em về gọi bố anh đi!
Thằng bé không trả lời anh, nó luồn tay qua người anh, đỡ anh dậy, rồi nó cứ thế dìu anh đi.
– Không được đâu Tuấn Anh, Em mau đi một mình đi. Để anh ở lại!
Và cứ như thế, mặc cho Minh nói thế nào, cho dù anh quát

thế nào thì cậu bé vẫn lầm lũi bước đi và từ từ đi xuống núi. Minh ngất đi trên vai Tuấn Anh do quá mệt vì vết thương và vì phải quát mắng cậu nhóc suốt dọc đường. Khi tỉnh lại anh thấy mình đang nằm trên giường bệnh, bố anh đang sờ đầu anh lo lắng:
– Con sốt cao quá! May là con đã ổn rồi!
– Con xin lỗi bố, là lỗi của con ạ! – Cậu nhìn quanh – Tuấn Anh không có ở đây hả bổ?
– Con hỏi thằng bé đó làm gì, nó về nhà rồi!
– Thế em ấy có sao không?
– Con quan tâm làm gì, ông nội đang bực lắm, cả bố với mẹ nhìn thấy nó đưa con về mà hết cả hồn vía, con nói đi, có phải nó bắt con leo núi rồi đẩy con ngã không?
– Tại sao bố lại nghĩ thế, chính con dẫn em ấy lên núi, chính con tự trượt chân ngã cơ mà?
– Chuyện đó không đáng nói nữa, khi ông hỏi thằng bé đã nhận hết rồi.
– Ông đã hỏi những gì thế, tại sao thằng bé lại nhận những lỗi đó được?
– Nó im lặng suốt buổi, chẳng nói được từ nào nên mọi người cũng kết luận xong rồi, từ nay con không được chơi với nó nữa!
– Tại sao mọi người lại quyết định như thế? Tại sao mọi người luôn nói mình là người lớn mà lại hồ đồ như thế, em ấy không nói gì là vì con chưa dạy em ấy đủ, có ai dạy cho em ấy đâu!
Minh bật khóc:
– Con không cần biết bố và mọi người ghét em ấy hay không nhưng Tuấn Anh là em trai con, con sẽ không bỏ rơi em ấy đâu!
– Con thôi đi đừng nghĩ mình được nuông chiều mà ngang bướng.
Mấy tuần sau, khi chân của Minh đã trở nên ổn hơn, anh trốn bố mẹ một mình chống nạng tới nhà cô chú Triển. Cậu gõ cửa trong sự mệt mỏi:
-Cô Phương, mở của cho cháu đi!
Chú Triển xuất hiện ở cửa nói với cậu
– Minh à, bố mẹ cháu vừa gọi, họ sắp tới rồi, cháu về đi!
– Không, cháu không về đâu, cháu phải gặp Tuấn Anh!
– Chú xin lỗi, thằng con chú kiến cháu bị thương, cháu có tức giận gì thì cháu cứ về nhà đã.
– Không! Tuấn Anh, Tuấn Anh… em có ở trong nhà đúng không anh tới rồi, em ra đây đi!
Nghe tiếng anh gọi, Tuấn Anh đi từ từ ra ngoài, đứng cạnh bố
– Con đi vào đi, tại sao con lại ra ngoài thế? – Ông Triển lớn giọng.
– Chú Triển, không phải lỗi tại em ấy, là do cháu tự ngã, chú hãy cho cháu vào nhà đi, chẳng lẽ chú không thấy là cháu bị gãy chân sao? Chú định để cháu đứng ở đây đến bao giờ? Nhỡ cháu bị thương nặng hơn thì sao? Cháu sẽ về nhà mà, cháu hứa, làm ơn hãy cho cháu ngồi xuống, chân cháu đau lắm rồi!
Trước những lời nói đó của Minh, ông Triển lưỡng lự vài giây rồi tiến tới mở cổng cho cậu. Minh tập tễnh lên bước vào trong, anh vội vàng ôm chầm lấy Tuấn Anh.
– Em có sao không?
– Em… không sao ạ!
– Tay em toàn vết xước như thế này mà em nói không sao ư? Sao em lại không nói gì với mọi người khi được hỏi?
Đôi mắt trong veo của Tuấn Anh ngước nhìn Minh
– “Đẩy ngã” nghĩa là sao ạ? Anh bị thương nhưng … mọi người lại nói như vậy?
Minh rơi nước mắt, ông Triển cũng lặng người.
– Em ấy không hiểu … – Minh ôm cậu em trong tay – Tại sao em lại không hỏi, nếu em không hỏi thì mọi người làm sao biết là em không hiểu được?
– Anh nói … nếu không hiểu … thì hãy hỏi anh.
– Ừ … anh có nói thế … anh có nói thế … anh xin lỗi … anh xin lỗi Tuấn Anh
– Sao anh lại … khóc ạ? Chân anh … đau lắm sao?
– Không, anh không sao đâu!
Một lát sau, bố mẹ Minh tới nơi, cho dù họ có nói gì, khuyên bảo thế nào, nài nỉ ra sao anh vẫn nhất quyết không bỏ Tuấn Anh ra, anh cứ ôm chặt cậu như vậy kể cả cho tới khi anh ngủ thiếp đi. Cô Phương vừa định bế Tuấn Anh khỏi Minh thì ngay lập tức cậu lại ôm em chặt hơn, cứ như thế cho tới khi ông nội Minh chấp nhận cho anh tiếp tục chăm sóc Tuấn Anh.
Tuấn Anh có tư chất rất thông minh, Minh phải công nhận điều đó sau khi cậu dạy cho em biết đọc, biết viết thành thạo và làm gia sư riêng cho em trong suốt 1 năm. Tuấn Anh được đặc cách học thẳng lớp 5 nhờ sự thông minh ấy, cô chú Triển cũng làm giấy khai sinh cho cậu cho phù hợp với độ tuổi hiện tại mà mọi người cho rằng cậu bé đang ở khoảng tuổi đó. Bản thân cậu cũng rất chăm học và chịu khó, Minh không phải nhắc em đi học bao giờ chỉ giúp em làm bài tập, chỉ có một điều vẫn không thay đổi là thằng bé rất ít nói và đôi mắt của nó luôn có chút gì đó u ám. Tuấn Anh cũng bày tỏ khả năng về âm nhạc, thay vì ghét việc học đàn như Minh, thằng bé vẫn luôn ngồi nhìn anh chơi đàn và sau đó là cùng học với anh. Cậu nhanh chóng biết chơi piano, violin và tự học guitar.
Một hôm, Minh tò mò hỏi:
– Tuấn Anh này, em không nhớ gì về quá khứ của em sao?
– Em chỉ thấy một khoảng trắng thôi. – Tuấn Anh thờ ơ trả lời lại.
– Thế sau đó?
– Em đi lang thang khắp nơi cùng 1 người bạn để xin ăn, cậu ấy là người tốt, cậu ấy luôn dẫn em đi theo và cố gắng nói cho em hiểu.
– Vậy thì tốt rồi, chỉ cần tìm được cậu bé đó thì em biết đâu sẽ biết được em là ai.
– Cậu ấy không còn nữa! – Tuấn Anh buồn bã.
– Tại sao? Chuyện gì đã xảy ra?
– Một hôm trời mưa rất to, cậu ấy bị xe đâm, hồi đó, giá mà em biết được gì đó, em biết được là phải gọi cấp cứu thì tốt.
– Vậy người gây tai nạn thì sao?
– Em không biết, không có ai ở đó cả – Tuấn Anh lắc đầu.
– Vậy em làm gì lúc đó?

– Ngồi ở đó đợi cậu ấy tỉnh lại và nói “sẽ mang cơm về”, sau đó em nghĩ nếu đưa cho cậu ấy thứ gì đó thì cậu ấy sẽ tỉnh lại nên đã rời khỏi đó. Nhưng khi quay lại thì cậu ấy không còn ở đó nữa! Sau này em có đi tìm hiểu nhưng những người xung quanh nói đã đưa cậu ấy tới nhà xác rồi từ đó thì không rõ!

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT