watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7372 Lượt

sợ. Bắt cóc? Móc túi? Trấn lột? Đường thì vắng như thế này, ai sẽ giúp cô? Cô bước nhanh hơn, gã đó cũng thế. Tóc gáy của cô dựng hết lên. Sợ quá! Hắn tiến tới gần hơn, Huyền sợ muốn đóng băng nhưng đôi chân thì vẫn cứ bước. Khi gã đó tiến tới gần thì Huyền nhận ra tay hắn chặm lên eo cô. Trấn lột thật rồi – Huyền tự nói với mình nhưng ngay sau đó thì cô thấy ớn lạnh thật sự khi bàn tay đó đang dần trượt xuống khỏi eo mà… đi xuống dưới. Nếu đi thoát khỏi đây đi tới được đường lớn thì cô sẽ thoát, với suy nghĩ đó cô cố đi nhanh, nhưng không thể nhanh hơn nữa

được và chạy cũng không nổi. Đúng lúc đó, có một bàn tay nắm lấy tay cô, một đôi mắt dịu dàng lấp lánh nhìn thẳng vào cô và một giọng nói đầy tình cảm và hơi hờn dỗi vang lên:
– Em tới muộn thế, anh chờ em ở đây lâu lắm rồi đấy!
. Ngay lập tức sau đó, ánh mắt đó trở nên sắc lạnh nhìn thẳng vào gã thanh niên đi sau Huyền. Thấy có người xuất hiện nên gã trai lủi mất còn Huyền thì tròn mắt không hiểu chuyện đang diễn ra theo từng bước như thế nào.
– Anh đóng kịch giỏi nhỉ! – Huyền lên tiếng giọng cô run run.
– Hoàn cảnh xô đẩy, quay lại không thấy cô, đoán là đi lạc nên đứng đây chờ, sau đó thì lại thấy cô bị “theo đuôi” nên lại phải tới – Zenka giải trình với vẻ buồn ngủ.
– Tôi không bình tĩnh như anh được!
Zenka nghiêng đầu nhìn cô, dưới ánh đèn mờ nhạt nhưng cũng đủ thấy cô đang run lên, bàn tay nhỏ bé trong tay cậu cũng đang run rẩy như thế. Cậu đành cứ nắm tay cô như vậy mà dắt cô đi tiếp. Suốt chặng đường, Huyền chỉ cúi đầu không nói gì, lầm lũi bước theo anh, cứ thế im lặng theo chân họ về tới nhà. Mở cửa, đưa cô vào nhà, Zenka rót một cốc nước đưa cho Nilk, cô vẫn đứng im như phỗng trong phòng khách, mặt cúi gằm xuống đất.
– Ăn gì không?
Lắc đầu.
– Uống sữa nhé?
Lắc đầu.
– Vậy cô có cần gì không?
– Tôi ổn! – Nilk nói cố ra vẻ cứng cỏi.
Zenka tiến tới gần cô, cúi đầu thấp xuống, chạm tay vào cằm cô, đưa lên ngang tầm mắt:
– Khi nói thì phải nhìn thẳng vào tôi!
Cô nhìn anh, nhìn thẳng vào vẻ mặt lạnh lùng và đôi mắt buồn ngủ đó, mắt cô nhòe đi.
– Không sao chứ? – Zenka hỏi lại.
Nilk không trả lời, cô bật khóc thành tiếng, cô nắm chặt hai vạt áo ghile của Zenka, gục đầu vào ngực anh khóc nức nở. Zenka thấy khó xử hết mức, không biết làm thế nào để an ủi cô nhóc này. Nilk khóc nhiều đến nỗi cô không thở ra hơi được, lưỡng lự, Zenka vỗ nhẹ nhẹ lên lưng cô. Một lát sau, không còn thấy tiếng khóc của Nilk nữa căn phòng chìm trong im lặng, chỉ có tiếng tim đập nhẹ nhàng, cô bắt đầu thở đều đều. Zenka trở nên phân vân vô cùng, cậu không muốn chạm vào cô chút nào nhưng tình huống này lại không hề giúp đỡ cậu. Nhẹ nhàng đỡ cô nằm xuống salon, Zenka đi nhanh vào phòng lấy chăn đắp cho cô nàng. Quan sát cô hồi lâu để yên tâm rằng cô đã ngủ yên, Zenka hơi ngạc nhiên khi thấy Nilk đang toát mồ hôi, anh bỏ bớt chăn trên người cô. Thấy cô gái vẫn còn có vẻ khó chịu, không biết nên làm gì anh quyết định cứ ngồi ở đó quan sát. Bật một ngọn đèn ở góc phòng, Zenka mang cây guitar thùng ra, ngồi nguyên một chỗ và bắt đầu chơi đàn để giết thời gian
Tỉnh dậy, Nilk nhận ra là trời đã sáng, những ánh nắng bình minh đang chiếu sáng cả căn phòng làm nỏ trở nên lung linh. Ngẩng đầu dậy cô nhìn thấy Zenka ngồi bình thản bên cây guitar, đôi tay vẫn lướt trên những dây đàn bằng kim loại và cây guitar bên cạnh anh nhẹ nhàng tuôn ra những âm thanh trầm ấm. Nilk cảm thấy, trong vài giây, anh ta chợt tỏa một thứ ánh sáng lấp lánh, ngạc nhiên trước ánh sáng đó, định thần lại cô nhận ra những thứ hư ảo đó bắt nguồn từ đám phụ kiện kim loại với đủ dạng hình thù quái dị trên người Zenka. Anh ta trông chẳng khác gì mấy tên thích làm trò càn quấy – cô thầm nghĩ.
– Dậy rồi thì đi làm gì đó đi!
Câu nói của Zenka làm cô giật mình, hơi hốt hoảng, cô nhanh chóng đứng dậy:
– Bài vừa rồi nghe buồn ghê!
– “Song from a secret garden” – Anh ta không ngẩng lên nhìn cô,chỉ

ờ hững nói vậy.
– À, ra vậy.
Nilk nhìn thấy anh ta ghi gì đó lên tập sheet trước mặt bằng tay trái, tò mò cô lại hỏi
– Anh thuận tay trái sao?
– Không, tôi chỉ dùng tay trái khi viết nhạc và một số việc linh tinh khác.
– Lạ nhỉ!
– Thế cho “độc”.
– Chẳng cần làm thế thì với đống phụ kiện của anh anh đã đủ quái lắm rồi
– Chẳng là gì cả, chỉ là dùng cho vui – Anh ta ngáp dài một tiếng – Cô không định vào nhà tắm sao?
Nilk nghe thấy anh ta nói vậy, cô lẳng lặng chui vào nhà tắm. Nhìn thấy mình trong gương cô ngượng tới mức muốn chui luôn xuống đất. Trong gương nhìn lại cô là hình ảnh một cô gái với đôi mắt sưng húp vì khóc, gương mặt lem nhem vì mascara và phấn trôi xuống thành mấy dòng đen tím dưới khóe mắt.
– Trời ơi, cái mặt thế này mà lại còn không biết xấu hổ nữa, thảm nào anh ta không thèm nhìn mình lấy một chút nào, giờ thì chẳng biết ai quái dị hơn ai nữa! – Huyền gục đầu vào tường.
Rón rén bước ra phòng khách, không thấy Zenka đâu, cô lại lò dò đi vào bếp và thấy anh ta đang nấu gì đó. Đứng nhìn anh hồi lâu, đột nhiên Nilk nhớ lại khoảnh khắc của ngày hôm qua khi Zenka nhìn cô với ánh mắt ấm áp và dịu dàng, nhớ tới bàn tay mềm mại như con gái khi chạm vào tay mình, cô thấy ngượng, hai má nóng bừng.
– Cô không định đứng đó mãi đấy chứ?
– Tôi …
– Hay là cô định phát kiến ra phương pháp hấp thụ chất dinh dưỡng từ xa?
– Không … tôi chỉ … tối qua chắc là đã làm phiền anh.
– Không phải là phiền … mà là cực phiền! Tôi không thể hiểu nổi cô, vừa ngủ vừa quẫy đạp lung tung lại còn vừa nói mơ nữa chứ! Lúc ngủ cô quậy tung trời như thế thì chả trách bình thường luôn gây chuyện.
– Tôi không có mà!
– Đương nhiên, cô ngủ thì cô làm sao mà biết được! – Zenka nhếch mép.
– Tôi …
– Không phải nói gì đâu, ăn sáng nhanh rồi đi học!
– Anh không ăn sao?
– Cô có ăn tối từ 6 giờ không? Lát nữa tôi sẽ ăn!
Huyền cắm cúi ngồi ăn một mình trong khi Zenka ngồi ôm cuốn “The Da Vinci code” nguyên gốc.
– Anh có thể đọc được sách tiếng Anh à?
– Tôi biết vừa đủ để dùng.
– Tôi biết mỗi tiếng Pháp thôi, tôi muốn sang đó học lắm, gửi hồ sơ rồi nhưng chưa được, nếu được đợi tốt nghiệp tôi sẽ đi luôn – Huyền bắt đầu nói huyên thuyên.
– Chuyện ngày hôm qua, Zenka ngưng lại một lát, cô đừng nghĩ ngợi gì nhiều, nên quên đi thì hơn, nếu cảm thấy ấm ức không chịu nổi thì cứ nói ra, nhưng đừng kể lể với người khác, không biết người ta sẽ nghĩ gì rồi mang tiếng xấu thì không tốt.
– Hôm qua, tôi thật sự chỉ sợ quá thôi, tôi chưa bị quấy rối bao giờ!
– Cô không va chạm gì nhiều lắm nên có sợ cũng không lạ.
– Vậy chứ anh thì sao? Không lẽ là có kinh nghiệm gì chắc?
– Không, chỉ là không ai đụng vào tôi được thôi.
Chương 3

Quay vào phòng

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT