|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
tốt lắm đấy!
– Em không thấy thế chút nào cả.!Minh cười một lát rồi chìa ra cho Huyền một món đồ
– Trả em này!
– Di động của em ạ? Cảm ơn anh, nhưng vì sao thế ạ? – Huyền thắc mắc.
– Zenka nói anh phải trả cho em, anh đã lưu số của anh và cậu ấy cho em rồi đấy. Nhưng anh không trả không như thế này đâu, em phải bắt đầu làm việc nhé. Anh không có ý định quản lý em theo thời gian như công chức nhà nước, anh chỉ quản lý theo công việc. Anh sẽ giao việc cho em cùng với một thời hạn, em hoàn thành công việc lúc nào anh sẽ thanh toán tiền công cho em. Như vậy em có thể làm việc ngoài giờ và tại nhà, nếu có những cuộc gặp gỡ nào tốt cho công việc sau này của em thì anh sẽ thông báo và em hãy sắp xếp thời gian cho phù hợp và thuận tiện.
– Anh tạo điều kiện cho em quá, đúng theo những gì đã cam kết nhỉ!
– Có chuyện gì sao?
– Anh làm thế vì anh muốn em tiếp tục ở cùng với anh ta đúng không?
– Em có thể đi, nếu em thuê được chỗ tốt hơn, thoải mái hơn với cùng số tiền đó trong 1 năm tính cả sinh hoạt phí và công việc – Minh thản nhiên.
– Thế thì khó rồi!
– Em cũng công nhận như thế rồi nhé! Điện thoại của em đây!
Nhận lại điện thoại từ tay Minh, Huyền thấy hơi bần thần. Nhìn cô bé ngồi im như vậy, Minh tò mò:
– Sao thế em?
– Không có gì đâu ạ, chẳng qua là em sống đầy đủ nhiều, chẳng thiếu thứ gì, mất điện thoại thì có cái mới, thế mà lần này được nhận lại đồ em chợt thấy cứ bồi hồi thế nào ấy! Cảm ơn anh!
– Anh nghĩ là em nên cảm ơn Zen thôi, thằng bé mới là người yêu cầu anh trả điện thoại cho em.
– Vâng – Huyền gật đầu, rồi cô sực nhớ ra – Thôi rồi, cháo!
Cô nắm cánh tay Minh:
– Bây giờ anh ta đang ở đâu ạ?
– Sau cánh gà có một lối nhỏ, theo lối đó, rẽ tay phải, phòng 103, đấy là phòng của nó, chắc nó đang ở đấy.
Huyền vội vàng đi nhanh về phía tay anh chỉ, cô bị người quản lý chặn lại vì là người lạ nhưng nhờ Minh giải thích nên cô nhanh chóng qua được “cửa ải” đó.
Trước đó, tại phòng riêng, Zenka mở hộp cháo ra, lấy thìa, thử một chút, thấy cậu bartender trẻ thoáng đi qua, anh gọi:
– Duy này, anh nhờ em mang cho anh cái bát to và ít nước nóng nhé!
– Vâng, đợi em chút!
Lát sau, Zenka chỉ lấy một ít cháo, hòa thêm nước và bắt đầu ăn. Được một lúc thì Huyền chạy ào vào trong:
– Đừng có ăn! – Cô nói nhanh – Nguy hiểm lắm!
Không ngẩng lên nhìn cô, Zenka buông thõng vài câu:
– Ừ, nguy hiểm, mặn khiếp!
– Không… không chỉ có thế đâu, tôi… còn cho nhiều bột ớt và hạt tiêu lắm!
– Tôi đang nghĩ thật may là cô ngốc – Anh ta chậm rãi nói – Cô cho nhầm bột tôm thay cho bột ớt, nhưng mà … hạt tiêu thì cô lại cho đúng.
Zenka chỉ nói được thêm câu đó rồi anh ho sặc sụa, ho ra cả nước mắt, Huyền vội vàng rót nước cho anh, nhưng nhận ra đó là nước nóng, lúng túng không biết nên làm gì thì lại có tiếng gõ cửa, Duy đứng ở đó nói với Zenka:
– Tới lúc phải ra rồi đó anh!
Huyền hốt hoảng:
– Tôi xin lỗi, anh đã đỡ chưa?
– Không sao!
– Vậy ít nhất anh nên ăn gì đó đã chứ?
– Không cần, không ăn cũng không chết!
– Nhưng anh chưa ăn được gì cả!
– Cô đi về đi!
Zenka khoác cây đàn lên vai rồi đi ra ngoài, Huyền vội vàng đi theo. Đứng trong cánh gà, ở một vị trí có thể nói là có thể quan sát anh ta rất tốt, cô cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy một biểu hiện rất khác của Zen. Bên cạnh cây đàn dường như anh ta trở nên dễ chịu và dịu dàng rất nhiều, đôi mắt buồn ngủ của anh cũng trở nên có sức sống hơn một chút dù vẫn mang dáng vẻ lạnh lùng. Zenka vẫn ngồi nguyên một chỗ trong 3 bài tiếp theo, chỉ có một lúc anh liếc nhìn Huyền trong và giây rồi lại quay đi. Khi bài hát kết thúc, cậu tiến gần tới phía Huyền hỏi:
– Sao cô không về đi ở đây làm gì?
– Tôi thấy không yên tâm.
– Cô không đi về bây giờ thì còn không yên tâm hơn. Về đi!
– Vậy bao giờ anh mới ăn tiếp, tôi đi mua cái khác nhé?
– Không! – Anh ta lắc đầu – Hai tiếng nữa tôi mới nghỉ.
– Vậy sau đó?
– Tôi phải chuẩn bị trang phục cho ngày mai.
– Bao nhiêu bộ thế?
– Gần 50.
Huyền nhăn mặt:
– Họ định bóc lột sức lao động à? Một mình anh làm sao làm hết được? Tôi phải đi gặp quản lý mới được.
– Này cô định gây chuyện gì ở đây thế? – Zenka nhanh chóng đuổi theo cô gái đang phăm phăm tiến về phía người quản lý.
Cô nhóc nhanh chân chạy tới trước mặt anh Thành:
– Này anh…
Câu nói chưa dứt thì Zenka đã giữ cô lại
– Đừng có mà lắm chuyện đi về đi!
– Không được – Cô giật tay anh ra – Này anh, sao anh lại bắt anh Zenkalàm việc quá tải như thế, anh không định cho anh ấy nghỉ hay sao, đã thế còn không cho anh ấy ăn uống tử tế nữa
– Ấy, sao em nói thế – Thành nhanh chóng phản ứng lại với đôi mắt đang nhìn anh chằm chằm – Chuyện ăn uống của cậu ấy vốn dĩ là tự lo mà, anh đâu có can thiệp.
– Tôi thấy anh ấy phải làm việc quá sức rồi đấy, mà lại còn ăn uống không nghiêm chỉnh nữa!
– Cô thôi ngay đi, thế chứ ai phá bữa trưa của tôi?
– Thì là … tôi, nhưng mà vì thế tôi không thể để anh làm việc với cái bụng rỗng được!
– Em có mệt không Zen? Nếu mệt thì nghỉ.
– Không sao đâu ạ! Vì chuyện này em còn thấy mệt hơn! Cô mau đi về cho tôi nhờ.
– Bạn gái em à? Thẳng thắn ghê nhỉ, giống em lắm đấy!
– Không phải và cũng không giống ạ, với lại gu thẩm mỹ của em chưa xuống cấp đến thế!
– Này anh …
– Em nghỉ đi anh sẽ gọi người thay, đằng nào thì bây giờ cũng muộn, anh thì không muốn nhân viên mang tiếng không galant đâu, em đưa cô bé về đi nhé! – Thành cười.
Hậm hực quay về phòng của Zenka, Huyền lên tiếng:
– Tôi không thích bị ghép đôi với anh!
– Chẳng ai thích cả.
Huyền nhìn những bộ quần áo treo rải rác khắp phòng mà ban nãy khi bước vào cô không để ý:
– Anh làm sắp xong rồi thì phải.
– … Có thể coi như vậy!
– Mất bao lâu?
– 3 giờ.
– 3 giờ cho tất cả chỗ này à? Sao anh làm nhanh thế? Hay là anh thức đêm thức hôm để làm thế nên lúc nào trông anh cũng như thiếu ngủ ấy.
– Không! Mới xong phần thô thôi, cần chỉnh lại một số.
– Vậy tôi giúp nhé?
– Cô chỉ làm hỏng việc, đừng có đứng đấy, tôi đưa cô về.
Phố Hà Nội về đêm thật đẹp cùng với không khí mát mẻ và không gian khá tĩnh lặng, Huyền bước theo Zenka, lúc lúc lại phải chạy theo anh. Cô lại cảm thấy tên con trai đó thật đáng ghét, nhất là khi tên đó cứ ỷ vào việc sải chân lớn hơn người khác mà không thèm để ý đến cô. Mải suy nghĩ, bất chợt cô nhận ra mình đang đi vào con đường nào đó, không thấy Zenka đi phía trước, cô tự thắc mắc không biết có phải mình đi nhầm đường hay không, cô đành mắm môi đi tiếp. Đoạn đường khá vắng vẻ, cô chỉ nhìn thấy vài người lướt qua thật nhanh, điều đó làm cô hơi sợ. Bất chợt một luồng điện ớn lạnh chạy dọc sống lưng của cô, quay lại đằng sau, cô thấy một thanh niên đội mũ che nửa mặt đang theo sau mình. Cô thấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




