watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7364 Lượt

trong bếp, lê chân vào tới nơi thấy Zenka đang đeo tạp dề.
– Xin lỗi vì làm anh thức giấc.
Im lặng.
– Anh có cần giúp không?
– MỘT MÌNH tôi là đủ.
– Chân tôi đỡ rồi,cảm ơn! Sao anh nấu sớm thế?
– Tôi phải đi làm lúc 6 giờ.
– Vậy đến tối muộn anh mới về sao?
– Sáng hôm sau! Tôi làm việc từ 6 giờ tối tới 4 giờ sáng.
– Còn tôi thì đi học từ 6 giờ sáng tới 4 giờ chiều.
– Cô không phải nhìn thấy tôi THƯỜNG XUYÊN đâu.
Nhìn

bữa cơm dọn ra khá tươm tất, Huyền ngạc nhiên:
– Anh vừa đi chợ sao?
– Dưới tầng 1 có siêu thị.
Huyền tự cười một mình, rõ ràng lúc trước cô thấy bực mình vì anh ta lắm nhưng bây giờ không giận nữa, lại thôi. Anh ta ăn rất nhanh và dọn bát đũa cũng nhanh, chỉ một thoáng đã thấy anh ta thay đồ và khoác cây guitar trên vai đi ra cửa. Anh ta đi rồi, Huyền cảm thấy đây là thời gian “thiên đường” của mình, cô nhanh chóng xuống siêu thị để mua ít đồ lặt vặt.
Chương 2

Kết thúc những bài hát đầu tiên cho cô ca sĩ mà Tuấn Anh chẳng-cần-biết-là-ai đó, thêm vài bài dạo, bỏ mặc không khí quán bar đã chuyển sang loại nhạc sôi động khác, cậu tránh những thân hình đang lắc lư theo tiếng nhạc để xuống nơi Minh đang ngồi.
– CHẤM DỨT trò đùa được chưa?
– … – Minh im lặng.
– Em không quen ở cùng ai hết!
– Nhưng anh thì MUỐN giúp đỡ người khác!
– Không theo cách đó!
Đôi mắt sáng và khuôn mặt rất nam tính của Minh khẽ cười – nụ cười đủ để các cô gái phải xiêu lòng, nhưng trước mặt anh là cậu em có tính cách “hơi kỳ quái” nên hoàn toàn không thể có chút thi vị nào cả.
– Em KHÔNG MUỐN có người ở cùng! – Tuấn Anh nhắc lại.
– Tại vì em ở 1 mình quá lâu nên khi có người ở cùng em thấy khó chịu, anh muốn em thích nghi với nó – Minh nói tỉnh bơ.
– Anh không có ý đó đúng không?
– Anh có ý đó, nhưng đúng là không chỉ có nó, vậy em đã thỏa mãn rồi chứ?
– Hết nói nổi.
Tuấn Anh bỏ đi. Minh nhìn theo dáng cậu đang khuất sau sân khấu, anh thở dài buồn bã. Tính Tuấn Anh vốn dĩ đã rất khác người và bất cần nên anh đã từng phải cố gắng để cậu em sống trong sự kiểm soát của mình thay vì việc ở một mình và tự kiếm sống. Mọi sinh hoạt của cậu do anh chu cấp, thu nhập hàng tháng được

kiểm soát trong tài khoản. Minh không nói với Tuấn Anh rằng thu nhập của cậu đủ để sống “rủng rỉnh” trong thời điểm hiện tại, anh sợ cậu nhóc sẽ lại đòi được ở một mình. Dẫu sao anh cũng đã rất mất công thuyết phục bố mẹ cậu cho phép cậu ở lại Việt Nam dưới sự quản lý của anh, vì thế chừng nào giữa anh và Zenka còn mối liên hệ này thì cậu không thể nhanh chóng thoát khỏi anh và cũng không thể không ở cùng với Huyền. Minh rất yên tâm với khả năng tự lập của em trai nhưng lại lo lắng vì tính bất cần đó, việc cho cậu ở cùng một người khác là để kiểm tra khả năng chăm sóc chính mình và quan tâm tới người xung quanh của Tuấn Anh, nhưng khi thấy thái độ bực tức của em, anh lại thấy phân vân liệu mình có thật sự có một quyết định đúng. Sáng nay, Huyền cũng đã gọi cho anh, cô bé ca cẩm hồi lâu về tính cách khó chịu của Tuấn Anh, về việc anh không nên để cô ở cùng người khác giới như thế, anh phải mất một lúc thuyết phục rằng với những điều kiện tốt nhất có thể đó thì nơi đó thực sự rất hợp với cô ấy, và thật ra thì cô cũng không phải chạm mặt Tuấn Anh nhiều. Thế nhưng khi cô nhóc nói về chuyện thật ra cô không thấy ghét Tuấn Anh như lúc đầu anh thấy Huyền là một người dễ tha thứ cho người khác hơn là thù dai nên anh lại cố gắng khuyên cô chịu khó ở đó một thời gian.
– Đâm lao thì phải theo lao vậy! – Minh tự nhủ.
Về tới nhà, Loan cũng lo lắng hỏi thăm tình hình, anh chỉ trả lời vắn tắt cho cô biết kèm theo tiếng thở dài:
– Ngày xưa, thằng bé hiền lắm, mà bây giờ anh vẫn thấy nó thật ra hiền khô, không hiểu tại sao nó lại cư xử khó chịu như thế nữa!
– Em nghĩ anh không nên lo lắng làm gì, có thể vì em ấy không quen với điều kiện mới, anh cứ thử phải sống với một người lạ khi không được chuẩn bị tâm lý xem, không khác gì đâu, nhất là với người khác giới nữa. Xã hội Việt Nam mang tính phong kiến nhiều, cho dù chúng ta sống thoáng nhưng Tuấn Anh thì lại không phải loại người buông thả, cợt nhả với phụ nữ, thằng bé lại thờ ơ với con gái nữa. Em nghĩ chúng ta cứ kiên nhẫn quan sát xem sao. – Loan khuyên nhủ.

Quay về nhà khi mới 4 giờ sáng, Tuấn Anh lại vùi mình vào công việc, cậu phải gửi gấp thiết kế sân khấu cho bên quản lý để cho party tối ngày kia. Biết tính cậu không thích những party của đám ăn chơi lêu lổng nhưng anh Trung chủ quán lại thấy tiếc vì cậu khá đa tài nên không dễ để không dùng cậu vào đúng nơi đúng việc. Mất hơn một tiếng ngồi ôm máy tính để hoàn thiện thiết kế thô đã chuẩn bị từ trước một cách hoàn chỉnh, Tuấn Anh send tới anh Thành – quản lý – đợi duyệt. Anh Thành chấp nhận thiết kế của cậu và nói sẽ chuyển ý tưởng cho đội trang trí. Ngáp dài một tiếng, cậu vươn vai đi vào nhà bếp. Mở ngăn tủ lạnh Tuấn Anh giật mình với đám thực phẩm “đầy rẫy” trên các ngăn tủ, thịt các loại, vài gói xúc xích, giò, chả và vài thứ linh tinh khác, cậu lẩm bẩm:
– Sức ăn của cô ta ngang với heo hay sao mà mua lắm thế này? Hay cô ta có khả năng tiêu thụ vào hàng đặc biệt.
Có tiếng bước chân đi tới gần, Tuấn Anh quay lại:
– Chào anh, anh dậy … à quên, anh về sớm thế?
Nilk xuất hiện ởcủa trong chiếc váy hồng, nước da trắng của cô được ánh nắng mai chiếu vào dầy lấp lánh, cô mỉm cười chào roomate một cách thân thiện nhưng vẻ mặt của anh ta thì thật khó hiểu:
– Cô nhồi tủ lạnh nhiều quá đấy!
– Tại tôi thấy trong đó ít đồ quá, mà tôi thi không thích đi chợ thường xuyên.
– Liệu cô có ăn hết không?
– Tôi tưởng con trai thì thường ăn nhiều nên mới mua mà. – Nilk phân bua.
– Không cần, cô tự ăn hết đi!
– Thế thì ăn dần thôi, có gì đâu mà anh phải khó chịu. Tôi sẽ đi mua cái gì đó về ăn sáng rồi đi học đây.
– Cô không định “báo cáo” với gia đình là mình đang ở đâu sao? – Zenka hỏi trong lúc đang thoăn thoắt làm bếp.
– Để sau tính!
– Có lẽ thế cũng tốt, không phải lo bữa ăn cho cái bụng voi như cô chắc bố mẹ cũng chưa lo tới nỗi phải đăng tin “tìm trẻ lạc”.
– Này anh, mới sáng ra đừng gây sự vì mấy việc lặt vặt chứ, tôi đang “mát” tính, nếu mà để tôi nóng tính thì anh cứ liệu đấy! – Nilk vặc lại.
– Cô cứ lo đi học đi, nhưng tôi bảo cho mà hay, cái chân cô mà cứ cố nhét vào đôi giầy cao cỡ chục phân cô vất ngoài cửa ấy thì không thấy dễ chịu được đâu, chịu khó đi đồ bệt cho lành. Không lết về được tới nhà thì mệt!
– Anh thật sự là thích gây sự đấy sao?
– Cô đi đi cho nó đỡ ồn!
– Đã thế tôi sẽ không đi, đằng nào thì anh cũng đang làm gì đó, tôi ngồi đây đợi vậy!
Zenka chép miệng ngao ngán, lôi bánh mỳ ra “tự xử”.
– Anh nấu gì mà không thèm trông thế kia.
– Cháo. Ăn bánh rồi đi học đi. – Zenka chìa

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT