|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
phát triển cơ sở . Thích Văn nhìn đồng hồ, nói:− Chúng ta mải mê với công việc đến quân cả ăn, đói quá rồi, hãy đến quán ăn nhanh ăn chút gì đi .Minh Quân ngạc nhiên:− Anh không e dè gì à ?− Tại sao chứ ? Tôi ở nước ngoài, hầu như trưa nào cũng kiếm cái ăn qua loa cho xong . Người ở đây thật lạ, cả buổi trưa cũng phải ăn cho thật ngon .Minh Quân bật cười . Lần đầu tiên cô mới gặp một ông chủ bình dân, hào sảng đáng mến như vậy .Cửa hàng đông người, không còn một chỗ trống . Thích Văn nhún vai, chẳng biết làm thế nào .− Đến quán khác chứ ?− Chi bằng mua thức ăn rồi đến công viên ngồi ăn, tiện hơn ! Minh Quân đề nghị, Thích Văn đồng ý ngay .Hai người cùng xách tuí lớn túi nhỏ, đi thẳng đến công viên Sa Điền – mới sửa chửa lại mấy năm nay . HỌ ngồi trên băng ghế, dưới bóng cây – đối diện với chiếc cầu nhỏ có nước chảy róc rách , lòng rất thư thả .Thích Văn ăn ngốn ngấu như hùm như hổ . Khi uống xong chai nước, anh cảm thấy rất dễ chịu, ngồi lơ đãng ngắm cảnh .− Hương Cảng có những nơi như vầy để công chúng đến nghỉ ngơi, hưởng thụ, thật rất tốt . Tại sao họ còn muốn ra đi chứ ?− Bởi vì anh đi lại rất dễ dàng nên nói vậy . Hương Cảng có hơn năm triệu dân phải sống bám trụ ở đây .− Cô có muốn đi không ? – Thích Văn chợt tỏ vẻ quan tâm .− Ý anh nói là di dân à ?− Ừ, thế nào, cô cũng nghĩ đến chứ ?− Tôi có quốc tịch Canada mà .− Ồ ! Nói thế thì cô có thể ở đây lâu , khi nào HK thay đổi, thậm chí khi thấy không xong thì mới đi chứ gì ?− Có thể là vậy .− Vậy tôi yên tâm rồi .Sau câu nói đó, cả hai đều yên lặng, không khí đột nhiên đông lạnh lạ lùng .Anh ta nói thêm:− Người Hương Cảng bỏ ra nước ngoài, tình hình rất nghiêm trọng .− Đúng đấy .- Minh Quân lên tiếng, cô nói – Cho nên thiếu đi nhiều nhân tài, khó mà có được con người và công việc thích hợp nhau .− Cô cảm xúc vậy à ?− Đó là sự thật .− Bất kể là con người với công việc, mà con người với con người cũng như thế .Không đợi Minh Quân đối đáp, Thích Văn nói thêm :− Đấy là cảm xúc của tôi, đương nhiên là sự thật .Minh Quân cảm thấy ông chủ đột nhiên rất khả áị Cô nhìn anh phì cười .Ánh nắng xuyên qua kẻ lá, lấp lánh sáng trên gương mặt tươi cười của cô gái, nụ cười làm ấm lên tâm hồn Thích Văn .Và, chàng trai không ngăn được xúc động, anh nhìn chăm chú Minh Quân .Minh Quân thấy không tiện, nói:− Chúng ta về đi . Tôi sẽ đưa anh ra phiá cổNg hoa viên , ở đó có hai câu liễn đối nhau .- Cô thành thật nói – Trình độ Trung văn của anh chắc thưởng thức được .− Tôi nghĩ có thể, lúc trước tôi có học qua . Đường Thi, Tống Từ .− Vậy thì tốt, anh đến xem .Minh Quân đưa Thích Văn đến cổng ra vào, bên h ai hàng cột có khắc câu đối:Lưỡng ngạn đôi thành tân thị trấnTứ thời do đới cựu phong tình .(Đôi bến nay thành thị trấn mới,Bốn muà vẫn đượm ý tình xưa)
Đọc tiếp: Cơn gió trong đêm – Lương Phụng Nghi – Chương 6
Minh Quân nói:− Đây là câu đối của giaó sư Hà Văn Hội, nghe nói ông ấy là một tài tử đương thời .− Tài tử thường hấp dẫn giai nhân, có phải vậy ? Họ là những người thanh cao, ưu nhã, không như những kẻ thô lậu trong thương trường .Minh Quân suy nghĩ, đoạn cười , nói:− Chúng ta là những kẻ chung đường, chẳng biết có nên đồng ý hay phản đối đây ?Nghe lời ấy, Thích Văn bật cười lớn lên, tiếng cười anh rất sảng khóai .Khi ngồi vào xe, cả hai chuyện trò càng lúc càng hợp nhau .Tình trạng kẹt xe tại khu Sa Điền rất nghiêm trọng, xe nối dài nhau hàng nhiều giờ liền không đi được .Minnh Quân chốc chốc lại nhìn đồng hồ, Thích Văn hỏi:− Cô có hẹn à ?− Vâng . – Minh Quân gật đầu .− Phải chịu chậm thôi, cô xem, qua được quãng này là đến quãng khác, không sao xoay trở được .− Thật là tệ – Minh Quân nôn nóng .Sự vội vả , lo lắng làm cho cuộc chuyện trò vui vẻ lúc nãy biến mất .− Hay gọi điện cho họ biết, báo là đang kẹt xe .− Thôi, sẽ đợi được .- Minh Quân trả lời rất tự nhiên .Khi cô nhìn qua lại phía ngoài để bớt đi lo lắng, dột nhiên cô thấy gương mặt Thích Văn có vẻ căng thẳng, cô rất ngạc nhiên .Lúc sau, không hiểu tại sao cô lên tiếng giải thích:− Đang đợi tôi là một đứa bé, nó đâu có biết kẹt xe là gì . Nó chỉ mong tôi về đúng giờ để đưa nó đi dự sinh nhật của bạn nó .Minh Quân nói xong, thấy vẻ mặt Thích Văn bớt căng thẳng .− Nếu chúng ta dùng được máy bay trực thăng thì tốt qúa .− Cảm ơn anh đã quan tâm .− Đó là trách nhiệm của tôi .− Trách nhiệm ? – Minh Quân bỗng hỏi to lên .− Cô biết là tôi nói thật đấy chứ ?Minh Quân đâm ra lúng túng, không biết đối đáp thế nào .Trái lại, Thích Văn rất hào sảng nói:− Chúng ta là những người đang cùng thuyền, thân là đàn ông, đương nhiên phải gánh lấy một phần trách nhiệm giải quyết mối lo chứ . Cho dù không làm được gì thì cũng phải có thành ý chia sẻ .Lời nói quả thật rất đáng kể .Minh Quân muốn vỗ tay khen ngợi .Nhưng, cô kềm chế sự ngợi khen thái quá của mình, chỉ mỉm cười đồng ý với anh .− Có người biết mình nóng vội, nó cũng giảm đi áp lực lo lắng .− Đứa bé là em cô à ? – Thic’h Văn hỏi .− À, không, nó là con tôi .− Úy ! Cô trẻ thế mà có con rồi à ? – Thích Văn lại hỏi tiếp – Được mấy tuổi ? Nó giống ai ? Giống cô hay giống cha ?Không biết tại sao anh ta lại nêu một loạt câu hỏi như vậy ? Sau đó, Thích Văn tỏ ra bối rối , anh không nên biểu lộ thái quá như thế .Minh Quân trả lời từng câu hỏi:− Tôi sinh Gia Huy lúc còn trẻ . Tôi thấy nó giống tôi nhiều hơn, có thể là vì nó sống với tôi từ bé .− Cha đứa bé làm gì ?− À ! Minh Quân mờ mịt , đáp – Gia Huy là đứa bé không cha , tôi một mình nuôi dưỡng nó .Hèn gì Thích Văn không hề nghe các đồng sự trong công ty nói về gia đình Minh Quân, chứng tỏ trong xã hội công thương nghiệp, ngoại trừ những sự tình quan hệ lợi ích thiết thân nhất, người ta không chú ý đến gì khác .Trong xã hội, nhất định là việc ai người ấy lo .Thích Văn thở dài:− Xin lỗi, thực ra tôi không nên hỏi; chỉ vì tôi quan tâm đó thôi .Câu nói đơn giản có đủ sức mạnh , Minh Quân nhớ rõ lời nói ấy .Chỉ trong một ngày, lần thứ 2 , cô khẽ đưa mắt nhìn Thích Văn . Đối phương quả là ông hoàng trong mắt của biết bao thiếu nữ, nhưng liệu có ai đủ điều kiện để sánh với chàng ? Một người có học lực, có đạo đức, có gia thế, có sự nghiệp, có dáng vẻ anh tuấn, e là anh ta còn có lòng tốt, xem cách anh đối xử ôn hoà với các đồng nghiệp, xử lý công việc rất khoan dung, nhẫn nhịn, thì có thể biết tất cả . Hạng đàn ông như thế trên đời rât’ hiếm .Thật đáng ngán ! Sợ là đàn ông không đươc. một phần mười như Thích Văn. VÀ , một khi họ chen chân vào thương trường thì khác nào là cá mẹ một lứa . Bao năm nay, trong hàng qúy tộc độc thân, hầu như nam được chuộng hơn ữ, huống chi là Tạ Thích Văn .Một người như thế, Tiểu Đồ nói anh ta không có bạn gái, sáng nào cũng ngồi quán ăn một mình – là thế nào ?Lạ lắm chứ .Nhưng, đó là chuyện rỗi rãi . Minh Quân giật mình tỉnh ngộ, suy nghĩ của cô đã đi quá xa, nó tách rồi hẳn hiện thực .Bất luận thế nào, cô cũng không thể để mình tiến gần thêm với ngươì họ Tạ này, cả đến ý nghĩ cũng nên chấm dứt . Ngoại trừ quan hệ trong công việc giữa hai ngôi chủ khách thì không nên phat’ triển thêm gì khác .Xe đến khu chợ, Minh Quân xem đồng hồ thấy trễ nửa tiếng hơn dự định . Thích Văn quyết định đưa cô đến trường .Nguyên, Minh Quân định đến sớm để đưa con đến nhà một bạn học, dự tiệc sinh nhật . Đứa bạn đó được cha mẹ xin nghỉ một ngày để chuẩn bị đón bạn đến chúc mừng . Gia Huy đà nói mẹ:− Mẹ, mẹ , ba mẹ của các bạn con đều mang sẵn quà đến trường, đợi tan học thì đưa chúng đến nhà bạn Minh Huấn đó !Minh Quân đương nhiên là biết ý anh chàng, cô nói ngay:− Mẹ của Huy cũng vậy đấy .Gia Huy nhảy chồm lên ôm chặt mẹ , mãi cũng không chịu buông .Trưa nay gặp phải kẹt xe, Minh Quân lấy làm khó xử, không biết giải thích với con ra sao đây .Xe dừng lại cổng trường, Minh Quân bước vội ra xe, đi nhanh về phiá trước .Thấy Gia Huy đang đứng khóc bên cổNg, lòng cô đau xót quá, nước mắt ứa ra .− Huy Huy, xin lỗi, mẹ từ Tân Giới về đây, bị kẹt xe, không phải mẹ quên đâu .Gia Huy khóc, nói:− Các bạn đến nhà Minh Huấn hết rồi !Thích Văn đứng bên cạnh , đột nhiên anh cúi xuống nắm tay cậu bé, nói:− Đừng khóc, mẹ cháu sẽ đưa cháu đến ngay nhà Minh Huấn, còn kịp đấy !− Không đi xe của bác !− Đến lúc này đừng khách sáo nữa !Khi hai mẹ con ngồi vào xe Thích Văn, Gia Huy mới ngừng khóc. Nó ngẩng đầu lên, hỏi:− Mẹ, quà cho bạn đâu ?− Chao ôi ! – Minh Quân giật mình kêu lên – Cô chợt nhớ ra, quà để bên xe mình, lúc đổi sang xe Thích Văn lại quên mang theo .Vừa định giải thích thì Thích Văn nói:− Huy Huy, mẹ muốn cháu tự chọn, phía trước có cửa hàng đồ chơi, bác đưa cháu vào đấy chọn quà cho bạn , Minh Huấn sẽ thích lắm .− Minh Huấn nó nhà bạn ấy có hồ nước .− Tốt lắm ! Vậy mua chiếc tàu điện được chứ ?− Hay quá ! Trong phim con thấy người ta chơi tàu điện, nhiều người đứng coi lắm .Gia Huy quên hẳn lúc nãy vừa khóc , nó chuyện trò với Thích Văn như đã quen biết lâu rồi .Lúc sau, xe dừng trước cửa hàng, Thích Văn cao hứng nói với Minh Quân :− Giao cho tôi nhé ? Tôi là cô trễ giờ phải bồi thường chứ .- Không đợi Minh Quân trả lời, anh đỡ Gia Huy ra khỏi xe, chạy nhanh vào cửa hàng .Chỉ mất một luc’, Gia Huy trở ra với gói quà chừng như lớn hơn cậu bé .− Sao
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




