watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:28 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5050 Lượt

đâu mà thần thánh. Thế là bé đòi hát, cái thằng gì mà tâm lý quá! Đệm cho các anh chị thì gam nào ra gam đó, sao mà đệm cho bé sai tùm lum cả, có mỗi việc bình tĩnh thôi mà làm cũng không ra hồn . Kể ra mà chối bé hát làm đầu óc mụ mị đệm sai, còn là cái lý chấp nhận được cho trái tim nhát gan kiểu này.

Kết thúc buổi lửa trại cả hai về phòng, trên đường đi không hiểu ma trêu quỷ đùa thế nào gặp ngay cái thằng bạn nó. Cái đồ vô duyên quá nhảy ngay ra trêu “hai anh chị đêm hôm dẫn nhau đi đâu thế này?”, “trời cái thằng quỷ! Chui lại chỗ mày vừa đẻ ra đi! Trêu nữa là tao lột xác đó!”, thằng bạn mặt cứ trơ trơ banh mồm thè lưỡi đùa đến là đáng ghét “không nói thật là xuống âm ty bị diêm vương banh mồm kéo lưỡi đó! Có muốn gặp thằng quỷ này thì cũng không có bảo kê đâu khà khà!” . Về được đến phòng đợi nó ngủ say, thế là trùm chăn lên đầu đấm ùm ùm như bao cát cho sướng! “Cái tội vừa nãy cắt ngang cuộc vui người khác này!” Thằng bạn la oai oái như bị thọc tiết “á! á! á! tha tao mà! Biết lỗi rồi huhu”

Chiều hôm sau tất cả nhổ leo ra về, chạy chơi nốt từ sáng nên chân bé mỏi nhừ khiến nó phải đi chân đất nhường dép cho bé. Chẳng sao cả, bé vui là được ^^, hai đứa ra chậm bị thằng lớp trưởng rầy la quá trời. Đi chút lại nghỉ chút vì tê chân, thật rõ là con gái mà- lằng nhằng quá mất thôi.
Trên xe đi về lại giống hôm trước, bé gà gậtgục đầu ngủ trên vai nó tới tận lúc mở cửa xe. Hai ngày kết thúc nhanh quá. Giá mà được ở cạnh bé lâu hơn, tiếc rẻ đôi chút nhưng với nó thế là cũng đã là vui rồi.

*******

Hết thời gian chơi, nó hẹn bé đi học cải thiện mấy môn chấp chới để tăng phẩy. Lão L thời gian này về quê rồi nên phải tranh thủ chiếm lấy tình cảm của bé, thằng bạn quân sư thế ^^. Vậy là đi học đi ôn với nhau cả tháng trời, kết quả là điểm của cả hai tăng lên rõ rệt, làm nó đỡ lo đi phần nào ^^ .

Thế nhưng vào năm rồi mọi chuyện lại khác, vẫn là cái điệu bộ uể oải khi phải nhắc tới việc học của bé. Chuyện gì đến cũng phải đến, sức học theo không kịp thì quay sang là ít đi học dần, rồi đến những chuỗi ngày nghỉ dài hạn. Hiếm hoi lắm mới thấy bé có buổi lên lớp, mà lên là lên nháo nhào như trụng nước sôi vào mì ăn liền. Thằng bạn hỏi không có cách nào cải thiện tình hình hay sao? thì nó chỉ biết gục đầu bất lực. Mọi chuyện mọi lý do đã nói rồi, mọi nhắc nhở mọi nài nỉ đã áp dụng. Nó còn biết làm gì hơn đây? Vậy là bỏ việc chết nhát sang một bên rồi gọi điện cho bé hỏi han. Gặng hỏi mãi thì bé bảo bận việc nhà. Nó không tin cứ tra khảo, bé dập máy trước khi nó hiểu truyện gì đang xảy ra. Tối đến nó online yahoo rồi facebook, cứ thấy nick bé sáng là xông vào tra vấn như một thằng điên, nó nóng ruột lắm và phát cuồng lên vì lo cho bé. Cửa số bên kia chẳng động tĩnh gì, rồi thình lình tắt phụt làm nó lại càng đau đớn, khó chịu. Bé ơi… sao bé không vì nó chút đi…

– Tớ đang đi làm rồi, chẳng có thời gian mà đi học đâu. Tớ cũng chỉ cần điểm thi thôi, chẳng cần điểm chuyên cần. Bé trả lời nó qua quít trên một đoạn chat hiếm hoi.
– Sao không cố gắng sắp xếp như tớ đi làm?

– Công việc của tớ không sắp xếp được. Tớ không học được bất cứ môn gì ra hồn. Tớ muốn cho gia đình biết rằng mọi người đã ép tớ sai lầm.
– Tại sao? Nhiều người còn không thể vào trường này cơ mà, sao không cố gắng, vì tớ chẳng hạn.

– Cám ơn những gì ấy đã giúp tớ, đừng phí công của mình nữa, ấy giúp nhầm người và đổ công nhầm chỗ rồi.

Bé tắt nick trong lúc nó còn đang cặm cụi gõ câu trả lời.

Hẳn là bé không thích nhắc tới việc học hành chút nào.
Hình tượng học giỏi, dễ thương, đảm đang của bé đang dần tan nát trong nó, từng ngày từng ngày một.
Nó dần phải chấp nhận việc vắng bé mỗi buổi lên lớp. Thiếu vắng bóng hình ấy nó buồn lắm, nhưng biết sao được. Không đi học cũng đồng nghĩa với việc ít có cơ hội tới nhà giúp đỡ bé hơn.

Lần đó là một lần gặp bé hiếm hoi ở trường vào đúng ngày thi. Đúng thế, ngày thi thì nó mới có cơ hội gặp nổi bé chứ không thì gần như vô vọng. Kết thúc buổi làm bài dài hơi gần hai tiếng đồng hồ, nó chạy theo bé ở hành lang sát mép trường, định bụng rủ rê ăn chè xong tiện đường hỏi thăm ^^. Khi mà đã ở sát đằng sau bé lắm rồi thì nó phải dừng lại, rất gấp đến chút nữa thì ngã nhào. Rồi đưa đầu quanh quất tìm chỗ nấp tạm, tránh đi cái người vừa xuất hiện chắn ngang giữa nó và bé.

Lão L từ đâu xuất hiện như xuyên tường, lão đi

sát vào với bé, hai người đứng lại nói chuyện gì đó, rất lâu. Lão đưa tay kéo bé vào lòng làm nó chết đứng, người lạnh toát, mặt cắt không còn giọt máu, môi bặm lại đau đớn. Nó không thể rời mắt khỏi cái cảnh hãi hùng ấy đến nửa giây, mọi suy nghĩ trong đầu nó lúc này là trống rỗng, là mất hết, là không có gì. Nhưng sao bé cự lại cái hành động ấy, lấy tay đẩy lão ra, đẩy trong sự bất lực hiển hiện trên khuôn mặt. Lão L mặt trơ dày, ôm trọn bé ngay giữa hành lang trong những cái đập thùm thụp của bé vào ngực lão. Nó muốn lao ra tách hai con người đó, rồi đấm thẳng một cú thật mạnh vào mặt lão L, bất chấp việc bé có phản ứng gì đi chẳng nữa. Một cú đấm thật mạnh, dồn nén những gì uất ức mà lão gây ra cho nó, đấm thẳng vào cái mặt với điệu cười đểu giả và đôi mắt khốn nạn của lão. Nhưng có gì đó ngăn nó lại, có gì đó bảo với nó “Đây không phải là chuyện của mày! Mày chẳng là cái gì của bé cả! chỉ là một thằng bạn, một thằng bạn mà bé có thể có ở bất kì đâu. Đầy rẫy và vô kể, đừng làm những gì ngu ngốc, đừng để mọi thứ đi quá giới hạn!”. Thế là nó vẫn đứng đấy, vẫn chứng kiến cái cảnh khốn nạn đấy với tinh thần bất lực cùng một tay nắm chặt rồi đấm mạnh vào tường. Đầu khớp tay xước hết! Đến giờ nỗi đau tinh thần đã chế ngự nỗi đau thể xác, nó không cảm thấy gì nữa, không muốn biết thêm gì nữa. Bé đã rời ra được khỏi lão, một cái tát trời giáng đáng lẽ đã xuất hiện nếu lão không nhanh tay giữ được tay bé, rồi nhìn lại với ánh mắt đầy chết chóc. Lão đẩy tay bé qua một bên rồi bỏ đi, mặt đầy khoái trá. Bé nhìn theo rồi gục mặt, khuôn mặt đầy đau khổ rồi là nước mắt. Nó chưa thấy nước mắt của con gái bao giờ, nó sợ, sợ nhiều lắm. Nó không biết phải làm gì, phải dỗ dành một người con gái đang khóc ra sao. Đợi lão bỏ đi hẳn nó mới lao ra, bé thấy nó thì vội quay lưng đi thật nhanh. Nó đuổi theo mồm lắp bắp như một thằng hâm dở, hỏi những câu mà không ai muốn trả lời. “Chuyện gì đã xảy ra?” “sao ấy lại khóc?” “tớ đã chứng kiến cả rồi, nói cho tớ biết đi!”. Bé không nói gì, bịt miệng khóc nấc rồi lao ra bãi gửi xe “đừng đuổi theo tớ nữa! làm ơn dừng lại đi!! Tớ van ấy!”. Nó đành dừng lại, nhìn trân trân cái dáng nhỏ bé ấy dắt xe

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT