|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
ra rồi biến mất. Nhanh và đau khổ nhất mà nó từng thấy, “tại sao? Tại sao phải làm khổ bản thân mình thế bé ơi…. ”
*******
Những tuần sau đó là những tuần nó sống gần như trong tuyệt vọng, nó tự tra tấn mình bằng thể loại death rock gào thét điên loạn, chỉ mong tiếng nhạc có thể đẩy mọi suy nghĩ tồi tệ ra khỏi đầu nó. Trong đó bây giờ chỉ có hình ảnh của cái ngày đen tối ấy, của bé, của lão L, những giọt nước mắt không thể ngăn cản. Mọi thứ cứ trào ra trộn lẫn lộn, đặc quánh bao bám lấy não nó ngăn chặn mọi suy nghĩ. Nó muốn biết câu chuyện ấy, biết những gì mà bé đang phải âm thầm chịu đựng, nó muốn ôm bé vào lòng, nói những lời an ủi mà từ trước đến giờ một thằng con trai nhát gan như nó chưa bao giờ dám nói. Từ đáy lòng đấy cất lên những lời nguyền rủa độc địa, những lời nguyền rủa dành cho những kẻđã làm tổn thương bé, những kẻ gây ra nước mắt trên khuôn mặt đầy trong sáng và trẻ con ấy của bé. Nó hận, hận tới tận xương tủy, tức tối đến không ngủ được. Người nó gầy đi trông thấy, cộng với công việc học hành, đi làm đang rút gần hết sức lực của nó. Không còn cách nào khác, chính bản thân ấy phải tự tìm lối thoát cho hoàn cảnh khốn nạn này.
Nó nhấc điện thoại lên gọi cho bé, bé trả lời không muốn gặp nó ở thời điểm hiện tại, rằng đừng quan tâm đến việc của bé, cũng như xin lỗi nó vì ngày hôm đó đã nói những lời khó nghe. Nó cố gắng bằng mọi cách thuyết phục, nhưng bé không nghe, dập máy trước khi bị những lời nói ấy làm đổi ý. Nó quyết không bỏ cuộc, hàng đống những cuộc gọi được đổ tới máy bé. Không chịu nổi bé tắt máy, ngắt mọi liên lạc. Những tin nhắn yahoo rồi facebook cũng chịu chung số phận, không một chút hồi âm mặc dù nó cất công viết dằng dặc. Mọi chuyện lại một lần nữa rơi vào bế tắc, bế tắc từ cả hai con người.
Không chịu nổi sự dày vò của trái tim, nó lao đến nhà bé, phải mất vài lần nó mới có thể gặp bé ở nhà. Lúc này thì trái tim đã chiến thắng con người nhút nhát bấy lâu ngự trị bên trong. Nó lao thẳng lên phòng bé với một lô những sách vở làm vật ngụy trang. Bé mở cửa phòng, từ ngạc nhiên chuyển sang phẫn nộ một cách vô cớ “đừng đến để an ủi tớ! tớ không cần ai an ủi cả! Tớ tự biết phải điều tiết cảm xúc của mình!”. Nó không chịu rút lui, đẩy cửa xông vào, nhìn bé mà nó thương quá. Người nhợt nhạt như ốm lâu ngày, mắt có vết quầng thâm do khóc nhiều. Tất cả còn đâu hình ảnh dễ thương, trẻ con và yêu đời như cái ngày xa xưa kia nữa, thế là đủ biết những gì bé đang chịu đựng thực sự nặng nề và căng thẳng. Nó kéo bé ngồi xuống, ra lệnh rõ ràng và mạch lạc “nói đi! Nói hết cho tớ nghe! Tớ sẽ không ra khỏi căn phòng này nếu không được nghe câu chuyện đấy! tớ phải biết, phải biết từng chi tiết một!”. Đó là một giọng nói đầy cứng rắn chưa xuất hiện bao giờ, cứng rắn đến nỗi chính bản thân nó cũng ngạc nhiên vì mình nói ra được như vậy. Biết không thể thuyết phục nổi, bé ngồi lặng im, cả hai chìm vào một không khí câm lặng và thật sự bí bách trước khi câu truyện được bắt đầu.
Lão L không chỉ có mỗi bé, lão còn một người khác hơn bé hai tuổi ở đang học ở một trường đại học khác. Chị ta theo tả thì rất “xứng đôi vừa lứa” với lão L, với một khuôn mặt lạnh toát và vô cảm. Từ lúc hai người qua lại với nhau, lão thậm chí chưa bao giờ nói một tiếng là thích hay yêu bé cả. Hai người cứ đi với nhau theo cách vô tư nhất có thể, và lão thì giấu hết tất cả những gì liên quan tới người kia. Bé chẳng hề biết rằng lão bắt cá hai tay, cho đến một ngày có người gọi điện đòi gặp bé, là đứa con gái mà lão đã giấu bặt. Hẳn nhiên chị ta bắt bé buông lão ra và chấm dứt tất cả, bé không chịu xem chị ta làm gì. Lão L thì mật ngọt “anh và chị ta đã hết, không còn gì với nhau cả, anh sẽ nói chị ta buông tha em và biến mất. ” Nhưng sự thật thì khác xa hoàn toàn, bé bị chị ta lên thẳng công ty làm ầm ĩ trong văn phòng. Tuy không kể nhưng chắc chắc rằng bé đã bị chị ta đụng chạm, nó giận lắm nhưng vẫn cố nghe. Sau cái hôm ầm ĩ đấy bé không đi làm ở đó nữa, mặt mũi đâu cho một con bé mang tiếng cướp người yêu đứa khác. Chưa hết, chị ta còn đe dọa sẽ lên tận lớp làm ầm ĩ để bé không còn nhìn mặt ai được nữa. Lão L đứng ngoài, lộ ra bản mặt đểu giả không can thiệp. Lão lật bài rằng bé chỉ là vui đùa, thế thôi…rằng bé có chịu được thì chịu, không thì đường ai người đó đi. Bé sốc, nghỉ học dài để không phải thấy bộ mặt lão khi lên lớp, để tránh cho đứa người yêu lão làm cái điều mà chị ta đã làm ở công ty bé. Mặc cho hai người đã dứt nhau ra, nhưng “tình ngay lý gian” thì chắc chắn bé sẽ không còn đến lớp được nữa. Cho đến cái hôm mà nó nhìn thấy cả hai người…
Bị một đứa con gái khác xúc phạm, bị mất mặt với mọi người trong công ty, mối tình đầu tan nát khi biết mình chỉ là đồ chơi qua đường của người khác, việc học hành trượt dài, sức ép gia đình…Bé khóc, khóc nhanh tới nỗi tay không che nổi tiếng nấc, gục mặt vào vai nó… ướt sũng. Toàn thân đứa con gái đấy yếu ớt, run rẩy và mềm nhũn trong tay, nó chỉ biết thì thầm “nín đi, rồi mọi chuyện sẽ hết” mặc dù biết rằng câu nói ấy vô tác dụng. Nó để cho bé khóc, khóc hết để tất cả nỗi buồn trôi theo nước mắt tan biến. Đến khi sức khóc không còn, người lả đi nó mới dìu bé lên giường. Lúc bé thiếp đi cũng là lúc nó khe khẽ bước ra khỏi phòng, nhẹ nhàng và day dứt.
————————-
————————-
– Sao áo ướt vậy con? Mẹ bé hỏi.
– Con và bạn pha màu không cẩn thận nên đổ nước vào người thôi bác ạ, bác đừng lo. Nó chối quanh.
– Bác giúp con để ý bạn nhé, bạn ngủ rồi con phải về đây. Nó dặn dò cẩn thận trong lo lắng, rồi lẹ chân lấy xe ra về.
Đêm hôm đó lại là một đêm nó trằn trọc không ngủ. mọi chuyện dường như càng đảo lộn, càng khó khăn hơn. Tình cảm của nó thì cứ lớn dần sắp không giữ nổi nữa, nhưng giờ chưa phải lúc thích hợp. Nó phải giữ, phải giữ, phải chôn chặt để mọi việc có thời gian nghỉ ngơi, có thời gian để xóa nhòa, để lắng và chìm lại.
*******
Sau vài ngày suy nghĩ, nó quyết gặp bằng được người yêu lão L để giải quyết cho xong mọi chuyện. Nhờ thằng bạn khéo léo moi tin, nó có được tên của chị ta. Sau đó là cả đống danh bạ của lão từ cái điện thoại mà đứa khác mượn hộ, với lí do giả xem giờ vào một buổi học. Danh bạ có cả chục cái tên trùng, nó kiên nhẫn bấm từng số một với hy vọng bé sẽ trở lại đi học mà không phải lo lắng gì nữa.
Cuối cùng nó cũng bấm đúng số người đàn bà ấy, chị ta hẹn nó vào một quán café trên phố, ngày rồi giờ. Nó cẩn thận ghi lại rồi chờ đợi.
Đúng ngày hẹn, nó chạy qua nhà bé. “Đi đâu thế?” “Có việc quan trọng, cứ đi theo tớ rồi biết. ”
Cả hai lên quán café ấy, nhìn thấy chị ta bé giật mình hiểu ra, vậy là đứng yên không dám bước lên phía trước nữa, khuôn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




