|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
mặt lộ rõ vẻ sợ sệt. Nó chạy lại chỗ bé, cầm tay đưa lại chỗ ngồi “Đừng sợ! tớ sẽ giúp ấy giải quyết chuyện này”.
“Một bài học có vẻ vẫn chưa đủ nhỉ?” Chị ta nóivọng ra từ chỗ ngồi.
– “Chị hãy buông tha cho bạn ấy!” ,
– “buông tha? Cậu ra lệnh cho ai thế nhóc? Nó có buông tha cho người yêu tôi không mà tôi buông tha cho nó?”
– “Bạn ấy chỉ là nạn nhân trong trò chơi của L chị không hiểu sao?”,
– “chẳng có cơ sở nào để tôi thấy rằng cô ta và L đã rời nhau ra cả! và không có thì tôi vẫn dùng cách của tôi cậu hiểu chứ? Đừng vì một đứa con gái đi cướp người yêu của người khác mà hạ mình như vậy!”.
Bé kéo tay nó “đi về đi, tớ van ấy! để tớ tự giải quyết! đi mà!”. “Em không tự giải quyết được đâu em gái ạ! Chị còn nhiều việc với em lắm” Chị ta nói với bé rồi bắt đầu cười. “Tôi yêu cô ấy! tôi sẽ làm bất cứ việc gì nếu chị đụng vào cô ấy chị hiểu chứ! Cả lão L nữa, cả hai người!” nó nghiến qua răng câu nói ấy. Người đàn bà đang cười bỗng dưng im lặng, mặt thoáng chốc hiện lên ngạc nhiên khi nghe những lời của nó, cả bé nữa. Dường như không chịu nổi những gì đang chứng kiến, bé vùng khỏi tay nó chạy ra khỏi quán. Nó sợ hãi chạy theo, bỏ lại người đàn bà khốn nạn ấy, thoáng chốc ra ngoài đã không còn thấy bé đâu. Khi thấy được, thì bé đã lên một chiếc taxi bên đường. Nó vùng chạy qua không kịp nữa, chỉ còn biết gọi to tên bé, nhưng chiếc xe vẫn biến mất trên con đường thênh thang hun hút gió . Bất lực, nó trở lại lôi máy ra gọi, một chuông rồi hai chuông. Tiếng nhạc chờ bé vẫn hay hát lúc này sao nghe nặng nề quá. Không có trả lời, nó tiếp tục gọi lại không bỏ cuộc, bé tắt máy, để lại nó với những
tiếng bíp ngắn đầy vô vọng. Nó vò đầu bứt tai sợ hãi không hiểu bé đang đi đâu, rồi thầm nguyền rủa bản thân đã làm cái việc ngu ngốc này.
Với cái đầu rối mù, nó lôi xe đi chạy tìm bé. Ở nhà bé, ở nhà đứa bạn thân, ở những nơi quen thuộc mà bé từng dẫn nó đến, tất cả đều không có lấy một tia hy vọng. Chán nản không có kết quả, trí não mụ mị không thể nghĩ ra được gì, nó đành bỏ cuộc về nhà, chờ đợi một cái gì đó hoang tưởng trong cuộc sống này, một phép màu nhiệm chẳng hạn.
Điện thoại của nó bỗng rung lên bần bật, màn hình hiển thị có một tin nhắn. Nó lao tới vồ lấy rồi bấm mạnh phím open bằng hết lực ngón cái đang run rẩy. Ngay khi biết người gửi là bé, nó nhấc máy lên gọi lại không chậm trễ, mong rằng có thể bắt liên lạc ở cái thời khắc mở máy hiếm hoi này, một chút, một chút thôi cũng được. Chỉ cần bé nói với nó bé vẫn khỏe, vẫn bình thường để nó yên tâm. Nó sẽ cúp máy ngay mà không cần tra vấn bé đang ở đâu. Nhưng bên đầu dây kia vẫn là tiếng tắt nguồn, nó đành chậm rãi hạ máy xuống rồi đọc tin nhắn.
“Đừng tìm tớ, đừng lo cho tớ, tớ cần thêm thời gian để suy nghĩ về mọi chuyện. ”
Bé mất tin đã ba ngày, bố mẹ bé cuống cuồng gọi mọi nơi để tìm, có cả gọi cho nó nữa. Bất lực, buồn chán, vô vọng. Nó thấy có tội với hai bác vì đã làm một việc điên khùng. Vậy là nó lại ngồi nghĩ, nghĩ nát óc để tìm cách đưa bé về với gia đình.
Thế nhưng dù đã cất công nghĩ ngợi, đã bỏ công tìm kiếm nhưng nó vẫn không thể xác định bé ở đâu, mọi thứ đều bặt tăm. Chán nản vì sự tăm tối của nhận thức, cộng thêm mệt mỏi, nó quyết định rũ bỏ cái thành phố đầy giả dối này để xoa dịu đầu óc. Nhét vội hai bộ quần áo vào cốp xe nó lao đi Khoang Xanh ngay trong buổi chiều. Tới nơi xếp xe vào chỗ, đi đâu cũng chỉ nhìn thấy những những kỉ niệm lúc trước với bé. Nó thuê phòng rồi quên cả ăn, ngồi nhìn trân trân về phía mặt trời đang tắt nắng trong chuỗi màu vàng vọt buổi cuối ngày.
Mặt trời tắt hẳn, nó thở dài…. không tiếp tục ngồi im mãi được một chỗ, nó rảo bước đi dọc theo khu với những suy nghĩ nặng trĩu.
*******
Sáng ngày hôm sau nó vùng dậy thật sớm, có thể là do day dứt nên trạng thái ngủ chập chờn làm nó khó chịu . Đẩy chân đi trên những con đường rợp lá còn ẩm mình lạnh lẽo trong sương sớm, nó vừa đi vừa nhìn ngắm xung quanh. Bất giác trong mắt nó bóng hình của bé cứ hiện lên rõ mồn một, vừa đi vừa tíu tít nói chuyện, vai khoác trên mình chiếc túi nhỏ màu hồng y như cái hôm mà cả lớp đi chơi. Nó mỉm cười rồi nhanh chân chạy đến trong vô thức điều khiển của não bộ, vấp chân nó ngã dúi, tay bê bết những chiếc lá úa màu ướt rệt. Ngẩng lên thì bóng dáng ấy biến đâu mất, thế là nó rủa, rủa viên đá chết tiệt cắt đứt dòng mơ mộng của nó, rồi lại cầu mong. Chắp hai tay lẩm nhẩm mong trở lại cái thời khắc hoang tưởng kì diệu bệnh hoạn đấy. Không được đáp ứng nó điên tiết, vơ mạnh hòn đá nguyên nhân quẳng ra xa với hết sức bình sinh của một thằng dặt dẹo nhịn đói đã hai ngày. Viên đá vừa rời khỏi tay, nó lảo đảo ngồi xuống, thở dốc chán chê rồi lại đứng lên, lê thân hình dặt dẹo tiến vào nơi có tiếng róc rách của suối.
Mặt trời đã lên cao, và trời cuối hè sang thu thì đẹp lắm ^^. Rợp bóng mây lại mát nhẹ nhàng trong màu vàng tươi của sắc nắng đâm xuyên. Nó ngồi thả chân xuống suối để làn nước mát lạnh đẩy đi nhẹ nhàng những gì buồn phiền nhất. Đám rong rêu oặt ẹo nghiêng ngả trong làn nước thì quẫy đạp xung quanh như một nhân viên mát xa lành nghề, hẳn nhiên là thú vị và thoải mái lắm. Cái chỗ nó ngồi là cái chỗ ngày trước nó và bé-
hai đứa vô tình chạm vào tay nhau đầy ngượng ngùng và vô tình, vô tình trời tính chứ đâu phải người tính . Nó không có ý gì mà, chỉ là do hiếu động không chịu ngồi yên thôi . Bên cạnh ấy là một tảng đá khác, vẫn nhặn nhụi xanh lét như xưa, chẳng bị nước bào mòn đi chút nào. Vẫn vị trí ấy mà chẳng hay tay ai suy chuyển, duy có điều khác là…. không có bé ngồi trên mà thôi.
Đưa tay chạm vào tảng đá, rồi bần thần nhìn- bần thần nghĩ. Cái gì cũng bần thần khiến tác phong của nó chậm chạp như một ông cụ tới thời đóng ván. Mồm lẩm bẩm “phải chăng có ấy ở đây, chỉ tớ và ấy thì sao nhỉ?”, rồi nó cười. Cười hổ thẹn vì phát ra mình nói nhảm, chừng ý là sắp có xe cáng rước nó vào nhà thương điên đến nơi “mình bị phát điên vì nhớ cô ấy rồi! Lý trí ơi mày làm khổ tao quá! Đẩy hình bóng ấy ra khỏi đầu đi đừng làm tao điên nữa!”- tiếng thét vô vọng trong tâm hồn, vô vọng đến nỗi lực bất tòng tâm.
Đang thả hồn theo mây gió cộng ăn mày quá khứ thì bỗng có ai vỗ vai nó nhè nhẹ. Choàng mắt quay ra thì không tin vàomắt mình nữa, bé đứng đó, rõ mồn một không thể lẫn lộn. Nó định đưa tay lên quệt mắt hoặc làm việc gì đó đại loại như tự tát vào mặt chẳng hạn, để tỉnh, để tin, để thức tỉnh, để chắc chắn rằng đó là sự thật khác xa ảo ảnh hoang tưởng mà nó vừa thấy sáng nay. Để biết rằng rằng mình không phải quăng đi một hòn đá thô thiển đánh lừa ảo giác tinh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




