watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:28 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5046 Lượt

thần nữa. Thế nhưng sự thật thì khác xa! Nó bất động, bất động toàn thân. Bất động cả đôi mắt, tất cả chỉ vì bị một cặp mắt khác chiếu tướng, thẳng thớm đến không thể dịch chuyển. Một sợi xích bằng ánh mắt long lanh mà vô hình của bé, chặt to và khó dỡ như của vị thần sức mạnh trong mấy trang truyện “vua trò chơi” mà nó vẫn hay coi. Cái khóa mắt ấy cứ kéo dài mãi, dằng dặc vô hậu cho đến khi bé bắt đầu trước:

– Tớ nhìn nhầm không thế này
– Không, không nhầm đâu…là tớ mà, thằng bé lắp bắp vì vẫn chưa hết ngạc nhiên.
Hai người lại nhìn nhau rồi chìm vào im lặng.
– Sao ấy lại ra đây?
– Chỗ này là suối trung tâm mà.
– Không ý tớ là tại sao ấy lại bỏ mọi người, bỏ mọi thứ để tới khu này?
( Thực ra nó đang muốn gào lên! Gào lên tại sao bé lại ra đi một cách điên rồ như thế, rằng nó đã cơ cực như thế nào khi đi tìm bé, lo lắng, khó chịu, tội lỗi như thế nào khi để bé đi bặt vô âm tín như vậy, rằng nhiều thứ nữa…tất cả! Tất cả những gì đang đảo lộn trong đầu nó )

Thế nhưng nó lại chỉ thốt ra được những câu hỏi vô thưởng vô phạt, những câu hỏi mà chẳng ai muốn trả lời.
Vẫn chỉ là những câu hỏi tại sao…
Nó định thốt ra nữa nhưng bé đã lấy tay chặn môi nó lại.
– Đừng hỏi nữa, tớ không muốn trả lời, ấy chỉ biết là tớ muốn yên tĩnh, muốn được suy nghĩ. – Giờ tớ sẽ bỏ tay ra và đừng nhắc tới chuyện này nữa nhé?- Nó gật đầu ra dấu, nhè nhẹ.
Bé bỏ tay ra, chầm chậm như thể dò la thái độ của nó, chỉ cần một câu hỏi nữa, ngón tay ấy sẽ trở lại vào đúng vị trí ban đầu.
– Xem này, hình như có tôm đấy! Bé cười và chỉ xuống lòng suối.
Hai người ngồi bên nhau, nói về lần đi chơi trước, về lớp học, về tuổi thơ và nhiều thứ khác. Những con nước vẫn nhẹ nhàng chảy dưới chân, cuốn theo những chuyện buồn không đáng có.

*******

– Chiều về lại thành phố với tớ nhé? Nó dè dặt đề nghị.
– Ở thêm đi!
– Tại sao?
– Không nhớ hôm nay là ngày gì à?
– Không… (nó bắt đầu mơ mộng tới ngày kỉ niệm lãng mạn gì đó, mà trí óc vô ý quên mất chẳng hạn)

– Hôm nay rằm mà! Có trăng đấy! trăng tròn sẽ đẹp lắm! Tối ở lại xem trăng ở giữa khung cảnh núi rừng xem thế nào.

Nó “À!” lên một tiếng rồi gạt vội đống suy nghĩ kỷ niệm linh tinh ra khỏi đầu, đoạn bắt nhịp lại với câu bé vừa nói.

– Thế à! Tớ không hay xem lịch âm nên không để ý, chắc chắn là phải đẹp hơn ngắm trong thành phố rồi.

– Vậy ở lại nghen? ^^
– Hứa là mai về đấy nhé?

– Chắc chắn mà! Có cần ngoắc tay không vậy? Bé lại chìa cái ngón tay xinh xinh, cái ngón có đeo chiếc nhẫn hình con chuồn chuồn đính ngọc xanh be bé hươ hươ ra trước mặt nó.

– Uh thì ngoắc! Nói đoạn nó đưa ngón tay mắc vô ngón tay bé, hai người dùng dằng hai ngón như tay trẻ con, rồi cứ thể để hai ngón ấy ngoắc vào nhau đi về suốt quãng đường tới phòng.

Cuối cùng thì màn đêm cũng phủ dần lên khu du lịch, bé chạy sang phòng nó lóc cóc gõ cửa. Đêm của rừng đẹp thật, nó mới chỉ được nhìn thấy đêm ở quê, trời cũng cao, cũng màu xanh lam đậm như thế, nhưng trống trải và hun hút với chân ánh đỏ lòa của ánh sáng hắt hiu của nhà cửa ^^. Còn ở rừng thì là nhấp nhô cây cối và vắt chéo tầm mắt bằng núi đồi. Cũng có ánh sáng chân trời nữa, nhưng màu ánh lên đẹp, lóng lánh như cực quang hai đầu trái đất, mà nó đã có lần coi ở kênh Discovery ^^. Đêm nay còn có cả sao nữa, lấp lánh như thủy tinh vụn giã bằng pha lê rải lên trời vậy ^^. Nó thích có sao, các cụ bảo "dày sao thì nắng, vắng sao thì mưa". Mai sẽ đẹp trời, sẽ nắng nhẹ, sẽ có gió lướt chạy song hành bên nó và bé . Để nó lại thấy khuôn mặt bé trong nắng mai, để lại thấy gió đùa tóc bé qua mặt gương chiếu hậu bẩn bùn lâu ngày chưa lau của nó . Mà không! nó nhất định lau kính cho sạch! Phải chăm để phục mục đích xấu xa chứ. ^^

– Trăng sáng và đẹp nhỉ? ^^
Không có tiếng trả lời…
– Này! Tớ đang nói với ấy đấy!

Nó ngẩn người ra, choàng tỉnh rồi giấu cặp mắt ngại ngùng đang dính chặt lấy khuôn mặt sáng người phản chiếu ánh trăng của bé . Đoạn lắp bắp nói nhanh như sợ bị phát hiện, câu chữ đan cả vào nhau như dây mạng LAN hàng NET. ^^

– À, ờm thì trăng có đẹo, sáng như…mặt trời nữa…
– Tả buồn cười quá.
– Tớ kém văn mà- Rồi cười trừ.

Tranh thủ bé không biết, nó nhích người ngồi sát vào bên, từ từ, từng tí từng tí một như con mèo ăn vụng sợ bị ném chổi, như ninja rón rén leo mái sợ bị trật chân, rất bài bản và chuyên nghiệp ^^. Do cảm giác đánh lừa hay do sự thật? nó nhận thấy ấm, ấm rất nhẹ nhàng giữa gió của núi rừng xung quanh. ^^

Sáng hôm sau hai người dậy sớm, rời khỏi khu du lịch trở để về với thành phố ồn ã thường nhật. Các cụ bắt thời tiết đúng quá, chắc là hơn cả mấy kênh truyền hình mắc cáp đóng phí đắt đỏ ấy ^^. Trời đẹp và nó thì thỏa lòng ước nguyện, “bám chắc vào tớ đi nhé?”. Bé luồn tay vô hai túi áo khoác làm nó đi xe như mắc số. Chiếc xe chạy tà tà kiểu rùa phóng, sên đua, con lười lướt ẩu vì chủ xe đang hạnh phúc, nhẩm bụng sẽ không làm chủ được tốc độ nếu phóng quá nhanh.

*******

Hai người dừng xe trước cửa nhà, bé đưa bàn tay nhỏ lên vẫy vẫy “Về nhé ^^! Tớ vào đây, cám ơn vì đã đưa tớ về ^^” rồi quay người đi vào. Nó bất thần dựng chân chống xuống rồi chạy theo, đưa tay kéo cổ tay bé.

– Khoan đã, nghe tớ nói này.
“Tớ đang nghe đây”. Bé phá vỡ cái khoảng khắc hai người cứ đứng nhìn trân trân vào nhau.
– Có phải hôm 20/10 ấy nhận được điện hoa đúng không?

– Sao ấy biết?

– Tớ…

– Cứ nói đi, ấy biết gì về bó hoa đấy à?
– Ừm, biết một chút…
– Cứ nói đi mà, không sao đâu, tớ cũng đang muốn biết. ^^

– Không sao thật chứ?

Nó nhìn lên và gặp được khuôn mặt quả quyết của bé.

Hít một hơi dài, “nếu bó hoa ấy là của tớ thì sao?”

“Định nói gì với tớ nói đi!” Bé giật giật cái tay của nó vẫn

còn đang trên cổ tay bé. Hóa ra làhoang tưởng nhất thời, nó tỉnh lại không nhớ câu chuyện đang đi tới đâu, đành lắp bắp cái câu hợp lý nhất có thể nghĩ ra vào lúc đó. Tới nhanh như một tia chớp:

– Có chuyện gì xảy ra nhớ nói với tớ nhé.
Bé trầm ngâm “Ừm! được rồi, về cẩn thận nhé. ” ^^

Lúc bé đi khuất trong cái ngõ nhỏ tí xíu đậm chất nhà cổ Hà Nội ấy, nó liền đặt tay lên trán quệt một vệt dài rồi thở gấp. Chút nữa thôi thì cái cảnh trong lúc hoang tưởng ấy thành sự thật. May là nó vẫn ở trong não chứ chưa bước ra ngoài. Nhưng liệu mình cứ giấu mãi vậy có được không? Nó lại bần thần tự vấn bản thân.

“Tao phải làm thế nào để cô ấy biết chuyện bó hoa đây hả mày?” mặt nó nghệt ra khi hỏi thằng bạn. “Nói thẳng!” vừa nói thằng bạn vẫn chúi mũi vào đổi súng nạp đạn “xoạch, cạch cạch” trên màn hình.

– Nhưng tao không đủ can đảm, mày biết tao nhát mà.

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT