watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6875 Lượt

thỏ trong lòng mình tỏa ra một mùi hương hoa dại rất dễ chịu, tôi mỉm cười ôm chặt lấy nó. Mùi hoa kì lạ này làm tôi nhớ đến món bánh kem trái cây mà anh trai thường hay làm cho tôi ăn, bên trên nó trang trí đầy những trái dâu tây chín mọng. Rồi bỗng dưng tôi thấy anh trai đang ở trước mặt tôi, mỉm cười và giơ chiếc bánh kem ra.

-Bé cưng! Hôm nay em không ngoan nên không được ăn bánh!

Thế rồi chiếc bánh bị đem đi, tôi giật mình lao theo há miệng thật to ra ngoạm.

-Anh hai…bánh của em…anh không được đem đi…miam..miam…

Rồi tôi thấy kì lạ, rõ ràng chiếc bánh vẫn tỏa ra mùi hoa dại rất dễ chịu, nhưng sao nó dai quá, nhai cỡ nào vẫn không nát được. Tôi dần dần mở mắt ra và nghe thấy một giọng nói ấm áp pha lẫn đau đớn:

-Nhật Hạ…đừng cắn tớ…đau quá!

Tôi giật mình nhả chiếc bánh trong miệng ra bật dậy, và một lần nữa há hốc miệng vì hoàn cảnh hiện tại. Tôi đang ở….trên lưng của Thiên Phong.

Cậu ấy cõng tôi về nhà.

-Cậu tỉnh rồi?

Thiên Phong mỉm cười dừng lại thả tôi xuống đất. Tôi thì lóng ngóng nhìn lại vết cắn của mình trên vai cậu ấy. Chiếc sơ mi bị tôi gặm cho nhăn nhúm, còn vương lại một vệt nước miếng trên đó nữa. Thì ra chiếc bánh mà tôi cố sống cố chết ăn cho bằng được chính là Thiên Phong, tôi xấu hổ muốn chui tọt xuống đất cho rồi.

-Chắc là cậu đói bụng lắm? Thiên Phong nhìn lại vết cắn in trên vai mình rồi quay sang tôi mỉm cười.-Cậu không bị thương ở đâu chứ? Cậu bị kệ sách đổ lên người bất tỉnh, chiều tan học rồi mà thấy cậu vẫn chưa tỉnh nên tớ đưa cậu về.

-Cậu…cõng tớ từ trường về đây sao? Tôi nhìn cậu ta ấp úng.

-Không! Tớ đưa cậu lên taxi đưa về đây, nhưng chưa biết nhà cậu ở đâu nên tớ xuống từ đầu hẻm cõng cậu tìm địa chỉ.

-Xin lỗi Thiên Phong…tớ làm phiền cậu quá. Tôi nhìn cậu ấy ngượng ngùng.

-Không có gì, cậu đừng để tâm, chỉ có điều lúc tớ đưa cậu lên taxi, bác tài xế cứ nhìn chằm chằm, có lẽ bác ấy nghĩ rằng tớ bắt cóc hay định giở trò xấu với cậu.

Tôi gượng cười, đưa tay gãi gãi đầu. Vài ánh nắng cuối cùng của ngày xuyên qua tàn lá nhảy múa lấp lánh trong đôi mắt đen thẳm của Thiên Phong, tôi thấy trong lòng có gì đó xao xuyến đang trỗi dậy. Tôi nhìn Thiên Phong, cố lấy hết can đảm để làm một việc liều lĩnh.

-Thiên Phong à…

Thiên Phong nhìn vào mắt tôi mỉm cười.

-Có chuyện gì?

-Tớ…thực ra tớ…

“Tớ muốn nói là tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi”

Tôi rất muốn nói với cậu ấy câu đó bây giờ, nhưng rồi lời chỉ mới ở trong cổ họng tôi không thể phát ra được.

Thiên Phong không chấp nhận một lời bày tỏ từ bất kì người con gái nào.

Chỉ cần tỏ tình với cậu ấy, quan hệ bạn bè cũng sẽ không còn.

Tôi cắn chặt môi để không thốt ra những lời tai họa đó, tôi nhớ lại những gì mình đã chứng kiến, lí do mà cho đến bây giờ Thiên Phong vẫn ở bên cạnh tôi, rất rõ ràng, bởi tôi chưa từng bày tỏ với cậu ấy như những cô gái khác. Một khi tôi nói ra điều bí mật trong lòng, mọi liên hệ giữa tôi và cậu ấy lập tức tan biến. Tôi nhíu mày, thấy trái tim mình nặng trĩu. Tôi không muốn như vậy.

Xưa nay tôi nổi tiếng là kẻ cố chấp liều mạng. Nhưng đứng trước tình yêu tôi nhận ra mình cũng chỉ là một người hèn nhát.

-Thiên Phong! Tôi cố mỉm cười ngước lên nhìn cậu ấy.-Tớ muốn nói với cậu là tớ thấy áy náy vì làm phiền cậu, và cám ơn cậu đã đưa tớ về tận đây.

-Được rồi, cậu vào nhà đi! Thiên Phong cũng mỉm cười đưa tay vẫy chào tôi.

-Ừ…tạm biệt cậu!

Thiên Phong đi rồi tôi vẫn đứng thẫn thờ bên vỉa hè, lúc này những bóng đèn điện đã được bật sáng, bóng tôi hắt trên mặt đường trông thật cô độc. Tôi biết mình không nên nói cho Thiên Phong biết về tình cảm của mình, nhưng tôi không biết mình còn làm được điều này trong bao lâu?

-Tại sao không nói với cậu ta?

Một giọng nói thân quen vang lên phía sau, tôi quay lại và thấy Thiên lam đang từ một gốc cây Osaka lững thững đi lại phía tôi. Nhìn bộ dạng của cậu ta, cộng thêm ngữ điệu của cậu ta, tôi dám chắc thằng nhóc này đã lén nghe cuộc đối thoại của tôi và Thiên Phong từ nãy giờ rồi.

-Sao cậu lại nghe trộm bọn tớ nói chuyện?

-Ai thèm nghe trộm? Thiên Lam vất chiếc cặp của tôi vào lòng càu nhàu.-Hồi nãy cậu định tỏ tình với Thiên Phong đúng không? Vậy sao cậu không nói?

-Cậu biết lí do mà…Tôi cúi mặt xuống, lí nhí đáp lại.

-Cậu định cứ như thế này cho đến bao giờ? Theo đuổi người ta mà cứ mãi im thì có kết quả gì?

-Thiên Lam! Cậu đã nghe đến câu chuyện về chiếc hộp bí mật của nàng Pandora chưa? Tình cảm của tớ giành cho Thiên Phong cũng giống như điều bí mật trong chiếc hộp Pandora vậy, một khi tớ nói cho Thiên Phong biết đồng nghĩa với việc tớ mở chiếc hộp bí mật đó ra, và tai họa sẽ đến. tớ sẽ mất cậu ấy, vĩnh viễn.

Thiên Lam cười buồn.

-Vậy tại sao cậu không từ bỏ cậu ta, dù sao trên thế giới này đâu chỉ có một mình Thiên Phong là con trai.

-Đúng…nhưng trên thế giới này chỉ có một mình Thiên Phong là người con trai tớ yêu.

Thiên Lam không nói gì, lặng im đưa đôi mắt đen thẳm nhìn tôi buồn bã, tôi không biết cậu ấy đang buồn vì điều gì nhưng cũng không lên tiếng hỏi, gió đêm ùa qua mát rượi, dưới ánh đèn đường vàng leo lét, bóng dáng chúng tôi chênh chếch đổ dài trên mặt đường, hai chúng tôi cứ lặng im lắng nghe tiếng thở dài của người kia, cho đến khi:

-Thiên Lam, Nhật Hạ! Sao lại đứng đây? Hai đứa cãi nhau à?

-Anh hai!

-Minh Khôi…chào anh.

Anh trai tôi đi lại gần chúng tôi mỉm cười.

-Sao hôm nay hai đứa đi học về trễ thế? Năm học mới thế nào? Vui chứ?

-Cũng bình thường thôi. Thiên Lam gượng cười trả lời anh trai tôi.

Tôi mở cổng vào nhà trước, Thiên Lam còn đứng nói chuyện với anh trai tôi một lát rồi mới về, ở trên phòng nhìn xuống hè phố, tôi thấy trước khi đi Thiên Lam còn ngước nhìn lên phòng tôi một lần nữa.

Tối hôm đó.

-Bé cưng! Anh trai tôi vừa bóc trái cam vừa gọi tôi.-Em và cậu nhóc Thiên Lam có vấn đề

gì về tình cảm hả?

-Vấn đề gì? Tụi em vẫn là bạn tốt mà.

Tôi cuộn tròn trên sôfa ôm gối coi phim, anh trai thấy tôi có vẻ thờ ơ thì ngồi xích lại gần tôi thân mật.

-Em coi nó là bạn tốt, nhưng hình như thằng nhóc không đơn thuần coi em là bạn đâu.

Anh tôi mới nói xong, múi cam tôi định đưa lên miệng tuột tay rớt xuống đất. Tôi thở dài, cố xua tan đi cái ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu mình. Anh trai tôi vắt chéo chân lên cái bàn trước mặt, đưa tay khoác vai tôi kéo lại gần.

-Anh thấy thằng nhóc này cũng dễ thương lắm mà, tại sao em không thích nó mà lại theo đuổi thằng nhóc Phong Thiên…Thiên Phong gì đó?

-Nếu em biết được lí do thì em đã là tiến sĩ tâm lí học rồi. Tôi đáp lại gọn lỏn, lấy một múi cam thẩy lên trời rồi há miệng đớp gọn. Anh tôi thì vẫn không để tôi yên.

-Mà anh này…Tôi liếc qua anh trai mình thắc mắc-Thường thì em thấy anh trai rất sợ em gái mình vướng vào yêu đương sớm quá sẽ ảnh hưởng đến học tập, nhưng sao em thấy anh thì hoàn toàn ngược lại, tìm mọi cách khích lệ em yêu đương, anh không sợ em bị người ta lừa gạt sao?

-À! Anh trai tôi mỉm cười dịu dàng.-Anh cũng sợ lắm chứ, nhưng điều khiến cho anh lo sợ hơn nữa là đến một ngày em lôi về một đứa con gái rồi giới thiệu với gia đình đây là người yêu của em. Cho nên…tốt nhất là để em yêu một đứa con trai trước khi điều kia xảy ra.

Anh tôi vẫn ám ảnh đến giới tính của tôi? Tôi lặng im hết nói nổi.

-Nhật Hạ!! Em đã lớn rồi, cũng sắp sửa 17 tuổi rồi, em nên biết vài thứ về tình yêu nam nữ, điều duy nhất anh muốn nói với em là em phải phân biệt được giữa giấc mơ và tình yêu đích thực. Giấc mơ thì rất đẹp, nhưng nó luôn xa vời và em không thể nào chạm tới được, nếu cứ mãi chạy theo giấc mơ sẽ có lúc em vấp ngã. Còn tình yêu, nó ở ngay bên cạnh em, nó không ngọt ngào như những giấc mơ và đôi lúc đem lại cho em không ít phiền phức, nhưng nó mới là thứ sưởi ấm trái tim em và bên cạnh em cho đến cuối đời…

Lại thuyết giảng. Tôi thở dài ngó qua cái bộ dạng ông cụ non đang thao thao bất tuyệt của anh trai tôi rồi lếch thếch đi về phòng, về phòng mở laptop coi anime vui hơn là ngồi đây nghe anh ấy nói.

Tôi mở một trang web phim hoạt hình ra, click vào tập mới nhất của bộ phim mình đang theo dõi, bộ phim này tôi thường rất hay xem, thậm chí thức cả đêm vì tò mò diễn biến tập sau đó, thế nhưng hôm nay tôi không hiểu được những hình ảnh đang chớp nhoáng trên máy tính, tôi thở dài, trong đầu tôi không ngừng quay cuồng những hình ảnh về Thiên Phong và Thiên Lam ban chiều. Sao cùng một lúc cả hai người đều có những hành động kì lạ khiến tôi không thể hiểu nổi. Nhưng có cố gắng suy nghĩ cách mấy thì những gút mắc trong lòng tôi mãi không thể gỡ được, tôi cứ thế, vừa suy nghĩ vừa chìm dần vào giấc ngủ.
Chương 11: Tưởng bở

Sáng hôm sau.

Tôi chậm chạp khóa cổng để chuẩn bị đi đến lớp, cả đêm hôm qua dường như tôi chẳng ngủ được chút nào, những chuyện linh tinh trên trường cứ luẩn quẩn trong đầu khiến tôi bận tâm, hai mắt tôi đã thâm quầng như gấu trúc, sáng nay soi gương tôi còn thấy một cái mụn đỏ như đèn pin mọc lên ngay trán. Đúng là đau đầu, anh tôi thường nói thanh niên tuổi dậy thì đến một giai đoạn tính cách và tâm trạng sẽ thay đổi, giờ thì tôi đã biết

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT