watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6880 Lượt

sao đến bây giờ tôi vẫn chưa thuộc hết lời. Dù vậy tôi cũng chỉ nghe được đoạn đầu vì lúc này Thục Anh đã đi ra, mặc dù hơi tiếc khi phải bỏ đi giữa chừng nhưng tôi cần dẫn nó xuống căn tin, Hải Đăng đang chờ nó. Thiên Lam lúc thấy tôi bỏ đi thì nhìn theo nhíu mày, tôi vừa đi vừa phập phồng lo sợ cậu ta sẽ nhảy phóc xuống sân khấu nắm cổ tôi kéo lại.-Sao không chờ lớp mình trình diễn xong rồi hãy đi, Thiên Lam hát hay như vậy mà, mấy khi được nghe cậu ấy hát? Thục Anh nhìn tôi nhăn nhó. Tôi thì vẫn cố kéo nó đi nhanh hơn.

-Nếu cậu muốn thì khi nào bắt cậu ta hát lại cho chúng ta nghe, đơn giản thôi mà.

Thục Anh vẫn nhăn nhó chạy theo tôi, tôi cũng đâu muốn bỏ đi lúc này, nhưng đã lỡ hứa với Hải Đăng rồi đành cố giúp nó thôi, chỉ hi vọng là tôi không tới trễ trong màn trình diễn của Thiên Phong thôi.

-Thục Anh, Nhật Hạ!!!!

ở một góc căn tin cạnh bồn hoa tím, Hải Đăng đưa tay vẫy vẫy chúng tôi, Thục Anh nhìn tôi đang cười, bây giờ nó mới biết lí do nó kéo tôi ra đây. Tôi cũng chẳng giả vờ giả vịt nữa, bỏ mặc hai đứa ngồi với nhau, còn mình thì chạy về tiếp tục theo dõi màn biểu diễn.

Lúc tôi trở về thì Thiên Lam vừa mới hát xong, đám fan nữ sinh bên dưới cuồng nhiệt gào tên cậu ta có vẻ rất kích động, tôi cười, màn trình diễn của Thiên Lam xem ra rất thành công. Dường như đã nhận ra sự trở lại của tôi, Thiên Lam liếc xéo qua tôi rồi bỏ đi.

Bây giờ đến màn trình diễn của Thiên Phong, tôi hấp tấp chen lên hàng ghế đầu để được nhìn rõ hơn. Thiên Phong bước lên, rất nhẹ nhàng cúi đầu chào khán giả. Những tiếng reo hò nổi lên không kém gì khi Thiên Lam trình diễn, những đôi mắt háo hức của khán giả phía dưới hướng lên cậu đầy mong chờ. Tôi hít thở thật sâu lấy hơi rồi bắc loa tay gào lớn:

-Thiên Phong, Cố lên!!!!!!!

Cả hội trường giật mình ngước lại nhìn tôi, tôi đưa tay gãi gãi đầu, hình như tôi có hơi quá khích rồi. Thiên Phong nhìn xuống tôi rồi dịu dàng nở nụ cười ấm áp cám ơn sự khích lệ của tôi, một lần nữa khắp nơi rộ lên tiếng ồ kinh ngạc. Thiên Lam ngồi gần đó thì nhăn nhó bực bội rồi ngửa cổ lên dốc chai nước suối vào miệng.

Thiên Phong bắt đầu màn trình diễn của mình, những ngón tay thon dài bắt đầu chuyển động trên cây vĩ màu vàng nâu, hội trường ban đầu vẫn còn vài tiếng xì xào nhỏ bây giờ im bặt. tiếng vĩ cầm của Thiên Phong ngân ra càng lúc càng du dương ngọt ngào hơn, tôi thả lỏng người lặng im lắng nghe. Không biết bản nhạc cậu ấy chơi có tên là gì, chỉ biết nó rất hay và rất buồn. Nó như cuốn trái tim mình vào bụi hoa hồng gai rướm máu, khiến mình đau đớn nhưng không nỡ dứt ra bởi vẻ đẹp và hương thơm của hoa hồng. Tôi nhớ lại những gì mình trải qua kể từ khi gặp Thiên Phong, những cảm xúc của tôi với cậu ấy, những bí mật mà tôi không thể nói với cậu ấy. Thật day dứt.

Khi màn trình diễn kết thúc, Thiên Phong lặng lẽ cúi người chào khán giả. Phải mất vài phút sau đó mọi người mới bừng tỉnh, những tiếng vỗ tay khen ngợi vang dậy khắp hội trường. Tôi vẫn đứng đó, không vỗ tay như những người khác, trong vô thức nước mắt tôi đã nhòe ra, không nhiều nhưng đủ để tôi thấy khóe mắt mình hơi cay.

-Có cần phải cảm động đến mức đó không? Thiên Lam ném chiếc khăn ướt trúng mặt tôi rồi lạnh lùng hỏi.

Tôi không trả lời, chỉ đưa tay cầm lấy mảnh khăn lau vội đi những giọt nước trong suốt xuất hiện không rõ lí do đó.

-Thiên Lam, Nhật Hạ!

Linh Nga vẫy tay gọi chúng tôi, trên cổ nó đeo một chiếc máy ảnh mới cóng, tôi để ý từ đầu buổi diễn đến giờ nó đã chạy loăng quăng khắp nơi chụp ảnh. Thục Anh cũng đã trở về đang đứng cạnh đó nhìn tôi với vẻ muốn đánh, tôi gượng cười, buổi hẹn hò của tụi nó kết thúc sớm hơn tôi nghĩ, nhìn bộ dạng này của Thục Anh tôi đã đoán được kết quả, có lẽ Hải Đăng đã thất bại rồi.

-Thục Anh! Tôi lại gần nó nịnh hót.-Khi nãy cậu hát hay lắm, tớ để ý có rất nhiều tên chết vì cậu rồi đó.

-Hừ! Thục Anh cười nhạt, liếc tôi bằng ánh mắt khiến tim tôi ngừng đập.-Cậu cũng sắp chết vì tôi rồi đó.

-Thiên Phong, Thiên Lam! Hôm nay hai cậu làm tốt lắm, lớp chúng ta nhờ có hai cậu mà nắm chắc giải thưởng trong tay rồi. Linh Nga đi đến vỗ vai hai người khen ngợi.

Thiên Phong mỉm cười, Thiên Lam thì tỏ ra thờ ơ, thi thoảng lại liếc tôi có vẻ giận dỗi.

-Các cậu tập trung lại đây, chúng ta cùng chụp một bức hình tập thể đi.

Linh Nga lại lôi chúng tôi vào một chổ, rồi cô bé nhờ một anh lớp trên bấm máy. Trong lúc sắp xếp đội hình, hàng đầu tiên ngồi xuống, tôi ở hàng sau, đứng giữa Thiên Phong và Thiên Lam. Đến khi kết thúc màn chụp hình tập thể, tôi liếc qua Thiên Phong khẽ nói.

-Thiên Phong…bản nhạc của cậu hay lắm….rất cảm động.

Thiên Phong lặng im vài giây, sau đó đưa ánh mắt đen thẳm nhìn tôi mỉm cười.

-Cám ơn Nhật Hạ.

Tiếng nói của cậu ấy rất nhẹ nhàng, hệt như làn gió ùa qua mái tóc rồi vụt đi. Tôi lặng im chưa hoàn toàn tỉnh táo trước ánh mắt đen thẳm kì lạ và nụ cười ấm áp của cậu ấy. Giờ phút này tôi có thể khẳng định: Mình say Thiên Lam quá rồi, càng lúc càng say đắm.

Mới ngẩn ngơ có vài phút quay lại đã thấy mọi người giải tán hết, Thục Anh và Thiên Phong không hẹn mà cùng bỏ tôi về nhà trước, tôi gãi gãi đầu thấy áy náy, có lẽ hai người họ đều giận tôi rồi.

-Nhật Hạ! Linh Nga ở đâu nhào đến khoác vai tôi tươi cười.-Chưa về sao? Hôm nay cậu vất vả rồi.

-Có gì đâu! Tôi cũng gượng cười.-Cậu chụp được nhiều hình chưa?

-Rất nhiều rồi! Linh Nga giơ chiếc máy ảnh lên, tiện tay chụp một bức tự sướng với tôi.-tớ có một món quà bất ngờ tặng riêng cho cậu đó, mai cậu đến nhà Thiên Lam đi nhé, cậu ta sẽ đưa cho cậu một thứ rất hay ho.

-Thứ gì thế? Tôi nhìn Linh Nga tò mò, nhưng nhỏ chỉ cười.

-Bí mật, chắc chắn cậu sẽ thích!

Sáng hôm sau.

-A A A A A A !!!!!!!!!

Tôi hét toáng lên vì đống hình trước mặt, trong đó có vài bức hình của tôi, Thiên Lam và Thục Anh trong buổi diễn, còn lại toàn là hình của Thiên Phong với đủ các thể loại mà Linh Nga đã chộp được: giây phút trước khi biểu diễn của Thiên Phong, Thiên Phong uống nước, Thiên Phong ngủ gật. Bức nào cũng đẹp và cốn hút. Tôi toét miệng cười hạnh phúc ôm đống ảnh quý giá vào lòng, đây đúng là món quà vô giá, Linh Nga thật quá tốt với tôi.

-Có cần phải kích động đến mức đó không?

Thiên Lam nhíu mày đưa tách cà phê lên miệng. Cũng phải cảm ơn Thiên Lam, nhờ cậu ấy tối qua chịu khó đi rửa ảnh nên bây giờ tôi mới có trong tay những tấm ảnh quý giá này.

-Nhật Hạ, tớ muốn cậu giúp một việc.

-Cậu cứ nói đi. Chỉ cần không phải là đi giết người và cướp nhà băng thì bất cứ chuyện gì tớ cũng đồng ý.

Tôi cười toe toét, vẫn chưa hết vui mừng vì mớ hình của Thiên Phong. Nghe tôi nói vậy, Thiên Lam rất hài lòng đặt tách café xuống bàn mỉm cười.

-Vậy thì tốt rồi. Ban đầu tớ còn lo cậu từ chối nữa chứ.

-Nói đi, cậu muốn tớ giúp gì?

-Cậu còn nhớ con nhỏ hồ ly tinh đanh đá hôm trước chứ?

-Nhớ! Rồi sao?

-Nó đang ám tớ

-Lý do?

-Nó là con gái của bạn thân của bố mẹ tớ, vừa là bạn thân vừa là đối tác làm ăn, thế nên bố mẹ tớ muốn ép gả tớ cho cô ta.

-Cậu đang đùa tớ hả? Thời này mà vẫn còn ép hôn?

-Đương nhiên không đến mức ép hôn, chỉ là mẹ tớ và bố mẹ cô ta muốn tớ gần gũi với cô ta vì suy nghĩ: “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, đợi đến khi cần thiết rồi tiện thể tổ chức đám cưới luôn, nhưng tớ không chịu được sự đeo bám của cô ta, cậu phải giúp tớ.

-Thế cậu muốn tớ giúp thế nào?

-Làm người yêu của tớ, xuất hiện ở buổi ăn tối họp mặt gia đình tớ và cô ta hôm nay.

-À…Tôi mỉm cười dịu dàng.-Tớ xin rút lại lời đồng ý hàm hồ khi nãy.

-Không được! Thiên Lam nhào đến chổ tôi.-Cậu đã đồng ý rồi, không được phép nói hai lời.

-Làm gì thì làm. Tôi lừ mắt nhìn cậu ta.-Đóng giả người yêu cậu thì tớ xin kiếu. Thực ra cậu cũng đâu có cần sử dụng cách này đâu, chỉ cần cậu giả vờ đòi tự sát hay bỏ nhà đi bụi thì bố mẹ cậu phải nhượng bộ thôi mà.

-Hazzz…những cách đó tớ đã nghĩ đến rồi, nhưng làm như thế thì cực đoan quá. Thứ nhất, tớ không muốn đem sinh mạng quý giá của mình ra đùa giỡn => tự tử chết thật thì tính sao? Thứ hai, tớ không thể chịu khổ, chịu đói, chịu khát khi lang thang ngoài đường =>cách bỏ nhà đi bụi vô dụng, vì vậy chỉ còn cách này thôi.

-Cái kịch bản cũ mèm này cậu nghĩ là có tác dụng sao? Tôi thở dài.

-Chỉ cần cậu chịu giúp tớ, tớ chắc chắn sẽ thành công. Thiên Lam nói với tôi có vẻ chắc chắn.

Tôi vẫn không có ý định đổi ý nên đứng dậy bỏ vào bếp tìm đồ ăn. Thiên Lam vẫn lẽo đẽo đi sau lưng tôi thuyết phục làm tôi vô cùng đau đầu. Tôi nhíu mày, nhất quyết từ chối, giả làm bạn gái Thiên Lam sao? Nếu để cho Thiên Phong biết chuyện này cậu ấy có thể sẽ hiểu lầm, lúc đó tôi biết phải giải thích với cậu ấy thế nào?

Tôi mở tủ lạnh ra và phát hiện có một chiếc bánh kem dâu tây ngon tuyệt, không cần hỏi ý kiến Thiên Lam, tôi đưa tay vào hạnh phúc lôi nó ra, không ngờ Thiên Lam đã giật lấy dĩa bánh của tôi giơ lên cao đặt điều kiện.

-Cậu muốn ăn thì phải đồng ý với tớ trước đi đã.

-Tuyệt đối không! Tôi tiến lại gần cậu ta, bẻ tay rắc rắc chuẩn bị động thủ.-Mau đưa

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT