|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
một vài lí do dẫn đến hiện tượng đó rồi.
-Nhật Hạ!
Nghe tiếng ai đó gọi mình, tôi quay ra phía sau thì bắt gặp một khuôn mặt thân quen.
-Sao cậu lại tới đây? Tôi mỉm cười nhìn Hải Đăng.
Hải Đăng đang ngồi trên chiếc AB đỏ trắng đứng trước cổng nhà tôi, thấy tôi lại gần thì cậu ta với tay lấy chiếc bánh mì Thổ Nhĩ Kì nóng hổi đưa cho tôi và thẩy cho tôi một chiếc nón bảo hiểm ra lệnh:
-Lên xe đi, hôm nay tớ
đưa cậu đi học. Bánh mì tớ mới mua còn nóng đó, lên trường nhớ ăn nhé, dạo này tớ thấy cậu gầy lắm đó.
Tôi hơi ngẩn ngơ nhìn nó, hồi học cấp hai thỉnh thoảng Hải Đăng cũng ghé qua nhà tôi rủ đi học, nhưng ăn nói lịch sự, hành động galang như thế này thì là lần đầu tiên. Tôi đội chiếc nón lên đầu rồi bước đến xe cậu ta, trong lòng vẫn còn thắc mắc. Hôm qua là Thiên Phong và Thiên Lam, hôm nay lại đến lượt Hải Đăng, lí do gì mà chỉ sau một mùa hè ai cũng thay đổi chóng mặt đến như vậy?
-Kì nghỉ hè vừa rồi vui không? Hải Đăng vừa điều khiển xe vừa hỏi vọng ra phía sau.
-Cũng được!
-Dạo này có chuyện gì xảy ra với cậu sao? Tớ gọi điện cho cậu rất nhiều lần mà không thấy cậu bắt máy.
-À…Điện thoại của tớ bị hư rồi, chưa mua cái mới. Tôi thở dài nhớ lại chiếc cảm ứng mới được ngâm nước ở hồ bơi cách đây hai tuần, tất cả cũng tại tính hậu đậu của tôi.
-Cậu vẫn ổn thì tốt rồi! Tớ đã lo cho cậu lắm.
Tôi nhíu mày, đã bắt đầu cảm thấy biểu hiện của Hải Đăng có chút kì lạ, bình thường cậu ta cứ nhìn thấy mặt tôi là bắt đầu mở miệng phun ra một đống lời độc địa, thế quái nào mà hôm nay cậu ta lại lo lắng hỏi han tình hình của tôi, còn mua đồ ăn sáng cho tôi rồi đưa tôi tới trường nữa. Rốt cuộc là cậu ta đã uống nhầm thứ thuốc độc gì mà tâm tính thay đổi 108 độ như vậy. Tôi ngồi sau lưng cậu ta, bộ óc không ngừng hoạt động tìm ra lí do. Rồi tôi nghĩ lẽ nào Hải Đăng đã cảm nắng tôi rồi?
Tôi cắn móng tay cố lí giải, điều này cũng không phải là không có lí, từ nhỏ cậu ta và tôi đã là đôi bạn thân luôn ở cạnh nhau, mặc dù lúc nào cũng cãi nhau ỏm tỏi, nhưng chúng tôi lại là người hiểu rõ về nhau nhất, chuyện cậu ta cảm mến tôi từ lâu mà che dấu cũng có thể xảy ra lắm, trong phim kịch tiểu thuyết vẫn hay có mấy cái tình huống kiểu đó mà. Để cho chắc ăn, tôi quyết định hỏi thẳng cậu ta xác nhận.
-Hải Đăng!
-Sao?
-Cậu có chuyện gì muốn nói với tớ phải không? Có phải cậu đã …yêu rồi không?
-Cậu…sao cậu biết?
Hải Đăng ấp úng không thể trả lời tôi, chiếc AB đang phóng vèo vèo trên đường bổng dưng đi chậm lại. Điều này càng khẳng định những gì tôi nghĩ là đúng sự thật. Tôi thở dài ngán ngẩm, lại rắc rối cho tôi rồi. Tôi không nghĩ đến có một lúc lại có nhiều người để ý đến tôi như vậy, nhưng tôi đã có Thiên Phong rồi, phải làm sao để từ chối cậu ta đây?
-Nhật Hạ…Chưa kịp nói gì thì Hải Đăng đã lên tiếng.-Tớ yêu…tớ yêu….tớ yêu Thục Anh mất rồi.
Suýt nữa thì tôi lộn cổ xuống xe. Cậu ta đã yêu Thục Anh? Thì ra là Thục Anh à? Thì ra nãy giờ tôi tưởng bở. Tôi lấy tay dụi dụi mũi, cố nuốt nhục, tự dặn bản thân mình là từ lần sau không nên ăn quá nhiều dưa bở.
-Cậu đã yêu Thục Anh? Lúc nào? Ở đâu? Từ bao giờ? Đã có kế hoạch tỏ tình chưa?
-Từ sau lần gặp các cậu ở quán thịt nướng, tớ và Thục Anh có gặp lại nhau vài lần, rồi tớ nảy sinh tình cảm với cậu ấy lúc nào không biết nữa, nhưng Thục Anh…dường như không nhận ra tình cảm của tớ.
-Cho nên cậu muốn tớ giúp? Tôi thở dài cung cấp cho nó một vài tin tức.-Hoàng Thục Anh, sinh năm 1998, giới tính nữ, nhóm máu A, không mầm bệnh…
-Tớ có mua heo giống đâu mà cậu lảm nhảm mấy thứ đó? Hải Đăng nổi cáu lên với tôi. Tôi bật cười, thôi không chọc cậu ta nữa kẻo nó hất tôi xuống đường.
-Thục Anh là mẫu con gái ngoan hiền, trên trường có nhiều người theo đuổi, tuy nhiên vẫn chưa có người yêu.
Nghe được điều này thì Hải Đăng có vẻ hí hửng lắm, rồi nó nói ra mục đích thật sự khi tìm đến tôi hôm nay.
-Cuối tuần trường cậu tổ chức văn nghệ, có thể cho tớ vé mời đi tham dự được không?
-Được! Tôi vui vẻ đồng ý.
Chương 12: Cô nàng kiêu kì và cô gái quê mùa
-Thiên Lam!!! Sao cậu cứ phải tránh tôi như tránh tà vậy, rốt cuộc cậu có phải con trai hay không?
Vừa mới đến trước cổng trường thì tôi đã bắt gặp ngay một cảnh tượng kì lạ, Thiên Lam đang giằng co với một cô gái trường khác, xung quanh họ là học sinh hiếu kì đang xúm đông coi kịch hay.
-Buông tôi ra! Thiên Lam vừa giật lại chiếc cà vạt bị cô gái kia tóm chặt vừa giận dữ quát.-Chị đừng có làm mấy cái hành vi quấy rối thân thể tôi trước cổng trường có được không? Chị không có lòng tự trọng sao?
-Hứ! Cô nàng kia dẫu đôi môi đỏ chót lên cong cớn.-Vì cậu mà lòng tự trọng của tôi đã bỏ nhà đi bụi lâu lắm rồi.
Hai người không để ý gì đến mọi thứ xung quanh, cô nàng kia vẫn cố kéo tay Thiên Lam, còn Thiên lam vẫn lạnh lùng gạt đi, cho đến khi cơn bực bội trong lòng đã lên cao, cậu ta không khách khí mà vung mạnh tay mình ra. Cô gái kia mất đà loạng choạng ngã ra sau đúng vào lúc tôi vừa bước tới. Và…
Bụp….
Gót giày nhọn hoắt của cô ta giẫm thẳng vào chân tôi khiến tôi đau điếng, nước mắt tôi muốn trào ra, tôi vội cúi xuống suýt xoa và không khó nhận ra vết bầm tím đã nổi lên trên bàn chân nõn nà.
-Nhật Hạ…cậu có sao không? Thiên Lam thấy tôi bị thương vội vàng chạy lại đỡ tôi lên, cô ả kia thấy thế càng tỏ ra khó chịu.
-Thiên Lam…có chuyện gì vậy? Tôi hiếu kì lên tiếng hỏi.
-Không có gì.
Thiên Lam đỡ tôi đứng dậy, khóe môi khẽ mỉm cười, cô gái kia thấy vậy thì liếc xéo tôi một cái rồi chỉ tay quát lớn.
-Thiên Lam, con nhỏ này là ai?
-Người yêu của tôi đó! Thiên Lam hờ hững trả lời.
Hở? Tôi tròn mắt nhìn cậu ta. Người yêu? Cậu ta vừa mới nói tôi là người yêu? Tên này hôm nay đùa nhạt quá. Không để tôi kịp có ý kiến gì Thiên Lam đã nắm tay tôi kéo vào lớp, cô nàng kia định chạy theo vào trường nhưng đã bị bảo vệ chặn lại, không còn cách nào khác, đành đứng đó nhìn theo chúng tôi lườm nguýt. Đi qua khỏi cổng, tôi tháo tay mình ra quay sang hỏi Thiên Lam.
-Cô gái đanh đá đó là ai vậy?
-Hồ ly tinh!
-Hồ ly tinh?
-Rồi cậu sẽ gặp lại cô ta thôi! Thiên Lam nói với tôi và mỉm cười khó hiểu.
Tôi đứng lơ ngơ một chút rồi cũng đi vào lớp.
Ngày cuối tuần.
Hôm nay trường tôi tổ chức văn nghệ, tôi rất háo hức chờ xem màn biểu diễn của hoàng tử Thiên Phong, mới sáng sớm tôi đã lao ra khỏi giường, sau vài phút chuẩn bị thì lập tức lên trường, nhưng không ngờ mọi người còn lên sớm hơn tôi nghĩ. Thiên Phong hôm nay mặc bộ đồ vét màu trắng bạc, cả người cậu ấy toát ra vẻ quyến rũ chết người, tôi nhìn đôi môi mềm mại như cánh hoa hồng của cậu ấy mơ màng, giá mà có một lần tôi được đôi môi quyến rũ đó hôn…
Mọi người khá bận rộn trong việc chuẩn bị tiết mục, tôi cũng không để bản thân mình rảnh rỗi, luôn tay luôn chân giúp các bạn chuẩn bị trang phục diễn và nước uống nên mọi người rất quý mến tôi. Hôm nay trường tôi khá đông người, buổi biểu diễn này hiệu trưởng đã gửi vé mời về cho phụ huynh mổi học sinh tham dự, có lẽ đây là buổi diễn lớn nhất trong năm học.
Đột nhiên điện thoại của tôi rung chuông, sau khi đem đi sửa thì nó hoạt động lại khá tốt, là Hải Đăng nhắn tin cho tôi, nó nhờ tôi hẹn Thục Anh ra căn tin gặp nó.
-Thục Anh! Tôi đi đến khều khều tay Thục Anh, nhỏ đang chăm chú tô lại chút son bóng lên đôi môi gợi cảm đã phớt hồng của mình.
-Chuyện gì thế?
-Biểu diễn xong ra căn tin uống nước với tớ nhé? Tôi lên tiếng mời nó, nhưng thực ra đây là yêu cầu từ tên bạn Hải Đăng.
-Được thôi! Thục Anh mỉm cười, vẫn không thắc mắc gì cả.
Nhiệm vụ của tôi xem ra xong một nữa, tên nhóc Hải Đăng kia dường như định nhân cơ hội tỏ tình với Thục Anh.
Buổi diễn bắt đầu.
Mấy tiết mục tham dự của những lớp trước rất hấp dẫn, giờ tôi mới biết không ngờ trong trường mình học sinh có nhiều tài lẻ đến vậy, ngoài hát hò ra còn có cả diễn kịch, ảo thuật…nói chung là tiết mục nào cũng hấp dẫn.
Sau khi toàn bộ học sinh khối 12 kết thúc chương trình thì cũng đến khối 11, lớp tôi là lớp diễn đầu tiên với màn tốp ca của nhóm Thục Anh. Tôi ở dưới ra sức hò hét cổ vũ, Linh Nga lớp phó phong trào cũng phải nhìn tôi nể phục, tôi đúng là nhân vật nhiệt tình số 1 trong lớp trong mấy phong trào như thế này, mặc dù nhiệm vụ của tôi toàn nằm sau cánh gà.
Sau tiết mục của nhóm tốp ca thì đến lượt Thiên Lam lên trình diễn. Hôm nay cậu ấy mặc chiếc sơ mi xám, cà vạt có màu đậm hơn áo nhìn rất cuốn hút, bước chân của cậu ấy mới chạm lên sân khấu bên dưới đã vọng lên tiếng reo hò cổ vũ của đám nữ sinh át cả tiếng của tôi, Thiên Lam có vẻ hãnh diện lắm, cậu ta tự tin cất cao giọng và đắm chìm vào bài hát tâm đắc nhất của mình:
If our love was a fairy tale
I would charge in and rescue you
On a yacht baby we would sail
To an island where we’d say I do
And if we had babies they would look like you
It’d be so beautiful if that came true
You don’t even know how very special you are…..
Breathless, bài này trước đây anh trai yêu quý vẫn thường hay hát cho tôi nghe. Bài hát rất hay, nhưng không hiểu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




