|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
trông cô bé đáng yêu quá, cậu muốn đùa với cô một chút nhưng vì có mặt anh trai cô ấy ở đây nên cậu đành phải giữ ý.
-Chào Leo ! Anh đợi lâu chưa ?
Anh Vũ ngước lên, trên ngực áo của Leo hôm nay cũng đính một bông hoa hồng xanh biếc làm điểm nhấn, còn đang ngưỡng mộ vẻ đẹp của chàng thiên thần thì Leo đã quay sang cài lên ngực áo Anh Vũ một bông hoa xanh biếc.
-Anh có thể chờ em cả đời cũng được!
-Hoa hồng xanh ? hiếm thấy đấy nhỉ ?
Anh Vũ còn đang ngơ ngác thì Khôi Vỹ quay sang mỉm cười, đương nhiên là phải hiếm rồi. Đây là một loại hoa đặc biệt chỉ có người nhà họ Hoàng mới có, và nó cũng mang một ý nghĩa rất riêng giành cho người tặng và người được tặng. Ba người vui vẻ đi vào sâu bên trong, nhà hàng này quả thật là thế giới của những người thượng lưu, ánh sáng lung linh của chùm đèn trần khiến mọi thứ trở nên huyền ảo, tráng lệ, và nó làm cho những người ở đây trở nên rạng rỡ hơn, mọi ánh mắt đổ dồn về nơi ba người mới đi qua, hiếm khi được chiêm ngưỡng những vẻ đẹp rực rỡ của những thiên thần như thế này nên có vài người hơi quá khích…
-Ôi, mấy người đó là ai, đẹp trai quá !!!
-Hai chàng trai kia đẹp quá. Họ là công tử nhà ai thế nhỉ ?
-Tớ muốn làm quen với họ quá !
Mấy cô gái nhìn Leo và Khôi Vỹ trầm trồ, Anh Vũ thì hơi chu miệng nhỏ xíu ra, mấy cô này đúng là háu sắc trắng trợn mà, nếu cô mà là con trai chắc chắn cô sẽ được hâm mộ hơn thế này nhiều. Ba người đi đến nơi chiếc bàn hình tròn được đặt sẵn, ở đó đã có người đang chờ, bố của Leo, Sa Lệ và một ông bác trung niên có lẽ là bố cô ấy, thấy mấy người Anh Vũ đi lại, Minh Đức mỉm cười đứng lên.
-Những người bạn của con đã đến rồi hả, Phong ?
-Cháu chào bác !
Anh Vũ đi tới mỉm cười hơi cúi đầu chào, bố của Leo vẫn như trước đây, thân thiện và phúc hậu, dù là một doanh nhân nổi tiếng nhưng ông chưa bao giờ tỏ ra khó chịu hay kì thị đối với những người không cùng địa vị như Anh Vũ. Và dù chỉ mới gặp ông một lần nhưng cô bé rất có thiện cảm với ông.
-Chào cháu ! Ta rất vui vì cháu đã đến dự sinh nhật ta hôm nay. Ông đặt tay lên xoa đầu Anh Vũ mỉm cười rồi quay sang Khôi Vỹ.-Chào cậu, cậu đây là…
-Tôi là Khôi Vỹ, anh trai của cô bé.
Với một vẻ tự nhiên, Khôi Vỹ đưa tay ra trước mặt Minh Đức mỉm cười, đôi mắt ông hơi sáng lên, Minh Đức nhìn cậu hơi sững sờ trong vài giây. Rồi ông cũng nắm lấy cánh tay cậu mỉm cười.
-Thật không ngờ có lúc được gặp lại một nhân vật đặc biệt như thế này, hân hạnh cho tôi quá, cậu Khôi Vỹ. Cám ơn cậu đã đến đây tối nay.
Người phục vụ đến kéo ghế cho anh ngồi, còn Anh Vũ đã được Leo làm hành động này, cô bé mỉm cười ngồi xuống và không khó gì nhận ra đôi mắt khó chịu của cô gái trước mặt mình.
-Khôi Vỹ…? Không lẽ cậu là…Hà Khôi Vỹ ?
Người đàn ông ngồi bên cạnh Sa Lệ nhìn hai người mới tới đầy kinh ngạc, Leo và Anh Vũ cũng hơi ngạc nhiên, có gì mà ông ta phải rối lên như vậy chứ ?
-Đã là quá khứ rồi, tôi bây giờ không còn tham gia vào những hoạt động trên thương trường nữa…
Khôi Vỹ nhìn ông ta giải thích. Ánh mắt của anh có đôi chút khó chịu, anh không muốn đến những nơi như thế này, vì anh không muốn ai nhận ra anh, không muốn nhớ lại quá khứ của mình nữa…
Hà Khôi Vỹ-con trai cả của Hà Hoàng Long, anh từng là giám đốc công ty Paradise và đã từng làm mưa làm gió trên thương trường một thời gian dài. Nhưng sau đó vì mâu thuẫn với cha mình mà anh đã bỏ tất cả sự nghiệp, bỏ cả căn biệt thự sang trọng và tiền đồ tươi sáng phía trước, đem theo một đứa em gái ra ngoài ở riêng bặt vô âm tín suốt hai năm trời, và sự xuất hiện tình cờ của anh ở đây khiến cho nhiều người phải kinh ngạc…
-À…Tôi xin lỗi…Người đàn ông này ấp úng.-Tôi là Hữu Chiến, hôm trước cậu đã cứu con gái tôi khỏi bọn bắt cóc nhưng tôi chưa có dịp cảm ơn cậu, hôm đó nếu không có cậu chắc con gái tôi đã không thể trở về với tôi rồi, thành thật cám ơn cậu lắm.
Hữu Chiến vẫn xoi ánh mắt tò mò vào hai anh em Anh Vũ, khác với Minh Đức, người đàn ông này có cái nhìn quá khiếm nhã và thái độ khiến cho người đối diện phải khó chịu, nếu hôm nay Khôi Vỹ không cùng Anh Vũ đến đây, chắc chắn cô bé sẽ bị ông ta làm khó dễ lắm đây, dù sao thì Anh Vũ cũng được coi là kẻ thù không đội trời chung với con gái cưng của ông mà. Đáp lại ánh mắt xăm xoi trước mặt, Khôi Vỹ nở một nụ cười bí ẩn.
-Chỉ là chuyện nhỏ thôi, ông không cần phải để tâm.
….
-Có chuyện gì thế tiểu thư ? Cô có vấn đề gì muốn nói với tôi sao?
Anh Vũ ngước lên khi thấy Sa Lệ cứ nhìn chăm chăm vào ngực áo mình nãy giờ với vẻ khó chịu bực bội, hình như cô ấy đang nhìn bông hoa hồng xanh Leo tặng cô khi nãy. Anh Vũ không thể hiểu nổi sao cô ta lại chú ý quá đến bông hoa xanh này đến vậy, không lẽ nó mang ý nghĩa gì sao? Lấy tay hất nhẹ lọn tóc ra phía sau, Sa Lệ ngó lơ đi chổ khác làm ra vẻ như không nghe Anh Vũ nói gì.
-Sa Lệ ! Cậu khỏe hẳn rồi chứ? Leo cũng nhận ra vẻ khó chịu của cô bạn thân nên mở lời.
-Hứ ! Nhìn Leo với vẻ lạnh lùng trách móc, Sa Lệ nói với vẻ hờn dỗi.-Cậu vẫn còn nhớ đến tớ sao ? Tớ còn tưởng trong mắt cậu tớ đã thành hạt bụi rồi chứ.
-Sa Lệ, cậu nói gì vậy, chúng ta là bạn thân từ nhỏ mà, sao tớ dám quên cậu được.
Leo nhìn cô nở một nụ cười thật tươi, nhưng đúng là hôm đó cậu cũng quên mất cô bé này thật, vì nhìn thấy Anh Vũ là cậu không còn thấy được ai trong mắt mình nữa, nhưng Sa Lệ cũng đâu có bị thương tích gì nghiêm trọng đâu, hôm đó Leo và Anh Vũ bị thương nặng nhất nhóm cơ mà.…
-Hừm…Không quên mà từ hôm đó đến giờ cậu không thèm tới thăm tớ, chỉ gọi điện cho tớ duy nhất một lần. Tớ tưởng cậu bị sao cơ, hóa ra là bận ở cùng con nhỏ mà cậu bảo là xấu xí, là dở hơi, là không quen biết…
Sa Lệ vẫn giận dỗi, Anh Vũ cũng nhìn con nhỏ bực bội, con nhỏ tiểu thư đỏng đảnh này, dám nói cô xấu xí, dở hơi, nó đang muốn gây chuyện với cô đây mà. Leo thở dài đưa tay lên trán, Sa Lệ đúng là một tiểu thư khó chiều, lúc nào cũng muốn làm trung tâm bắt người khác phải chú ý, dù là bạn thân lâu năm của cô nhưng có nhiều lúc Leo cũng không thể chiều lòng cô bé được. Hữu Chiến nhìn thấy bông hoa hồng xanh trên ngực áo của Anh Vũ cũng tỏ ra khó chịu, Leo là người mà ông đã nhắm cho con gái mình, vậy mà bây giờ cậu dám đi thích một đứa con gái khác mà theo ông ta thì kém xa con gái cưng của ông ta về mọi mặt. Đương nhiên là ông ta không thể để yên như vậy được.
-Hạ Phong ! Sao dạo này cháu ít ghé qua nhà bác chơi thế nhỉ ? Sắp trở thành người một nhà rồi, cháu nên lui tới thường xuyên với Sa Lệ để tình cảm hai đứa thêm khắn khít hơn chứ ?
Hữu Chiến đưa tay sửa gọng kính quay sang nói với Leo bằng giọng trách móc. Ông ta muốn ngầm thông báo đến hai anh em Anh Vũ rằng Leo tương lai sẽ là con rể của ông ta, cô bé đừng mong mà ở gần cậu nhóc này, một mưu chước quá quen trên phim ảnh và tiểu thuyết.
-Hả ? Người một nhà là sao ?
Leo tròn mắt khó hiểu, cái gì mà thành người một nhà chứ, cái cô tiểu thư khó chiều kia làm bạn với cậu đã mệt lắm rồi, giờ làm người một nhà với ông già quỷ quyệt này chắc cậu chết mất. Anh Vũ nhìn cậu hơi thắc mắc, không lẽ bố hai người này đã thỏa thuận hôn ước cho họ sao ?
-Nào, mọi người đã đông đủ rồi, chúng ta bắt đầu nhập tiệc đi chứ ?
Minh Đức mỉm cười quay sang, ông cố tình lơ đi câu nói hơi quá lố của người bạn mình, người phục vụ đi tới đưa cho họ thực đơn để lựa chọn món, trước tiên là đồ uống, dường như ai cũng chọn rượu vang Pháp cho mình, chỉ có Anh Vũ và Leo là không biết uống gì, vì cả hai đều không thích uống rượu…
-Hai đứa muốn uống gì ? Sao không gọi đi ?
Minh Đức lại quay sang hai đứa nhóc đang nhìn chằm chằm từ đầu đến cuối thực đơn. Đa số đều là tên mấy loại rượu đắt tiền của Pháp, không biết nên uống loại nào bây giờ.
-Hai đứa bé này không uống được rượu. Anh cho một ly sữa nóng và một ly nước ép cà chua nhé !
Khôi Vỹ quay sang người phục vụ mỉm cười, anh chàng này cũng nhìn anh hơi khó hiểu, nhưng rồi cũng cố nặn ra một nụ cười lịch sự.
-Vâng ! Xin chờ cho một chút ạ !
Người phục vụ đi rồi hai đứa nhóc mới quay sang nhìn Khôi Vỹ trách móc, ông anh đáng ghét này, rõ ràng muốn trêu chọc chúng mà. Nhất là Leo, khuôn mặt cậu nhăn nhó đến tội nghiệp, không ngờ ở ngay đại bản doanh của cậu mà cũng bị anh hành hạ nữa.
-Ủa ? Phong thích uống nước cà chua hả con, giờ bố mới biết đó. Hai đứa đừng ngại, thích uống gì thì cứ gọi thứ đó, đây là bữa ăn thân mật chứ không phải tiệc tùng sang trọng gì, không cần phải giữ kẻ đâu !
Leo nhìn bố mình ngán ngẫm, sao bố cậu lại nghĩ cậu thích uống nước cà chua cơ chứ. Cái thứ nước đáng nguyền rủa đó, cậu ghét còn không hết nữa kìa… Khôi Vỹ có vẻ thích tính cách thân thiện, thoải mái của Minh Đức, anh cũng tỏ ra gần gũi hơn, hai người nói chuyện có vẻ rất hợp tính nhau, mặc dù đôi lúc ông nhà giàu Hữu Chiến xen vào vài lời tọc mạch khiến hai người hơi khó chịu. Còn Anh Vũ và Leo cũng tỏ ra khá thoải mái với không khí ở đây :
-Vết thương của anh còn đau không Leo ? Anh Vũ đưa đôi mắt quan tâm nhìn sang bản mặt khó coi của Leo đang dán vào ly nước cà chua trên bàn, không hiểu cậu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




