watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:33 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11033 Lượt

Anh Vũ, cô bé lùi ra sau, cái tên này quả thật không biết nói chuyện lí lẽ mà, đã thế thì cô cũng không cần khách sáo với nó nữa…

-Dừng lại !!!!

Một giọng nói vang lên, người thanh niên khi nãy bị cô va trúng đi lại ra hiệu cho gã vệ sĩ lui ra sau. Anh Vũ vẫn lặng im nhìn gã. Không đánh nữa sao, vậy thì thôi, cô bé ngó xuống bông hoa phụng phịu, Leo đã tặng nó cho cô vậy mà giờ lại bị dẫm nát, thật bực bội.

-Không sao chứ, cô bé ? Xin lỗi vì thái độ không đúng của thuộc hạ của tôi.

Người thanh niên nhìn cô bé mỉm cười, Anh Vũ ngước lên, người này còn khá trẻ, khuôn mặt đẹp trai cuốn hút nhưng có gì đó có vẻ lạnh lùng và bí ẩn, trang phục trên người anh ta mang một màu đen chủ đạo, những người mặc đồ vét đen quanh đây dường như đều là vệ sĩ của anh ta, Anh Vũ hơi mím môi, anh ta là ai chứ? đi tới nhà hàng thôi, có cần phải đem nhiều vệ sĩ theo như vậy không.

-Không sao, là tôi xui xẻo nên mới đụng trúng anh. Nếu anh không có ý định truy cứu nữa thì tôi đi đây…

Anh Vũ bực bội quay đi, bông hoa hồng xanh tội nghiệp đã bị dập nát, nếu tên vệ sĩ hồi nãy còn tiếp tục lao vào cô thì cô sẽ đánh nó chết.

-Khoan đi đã, em đụng trúng tôi nhưng vẫn chưa xin lỗi tôi mà…

Người thanh niên trẻ này đi đến giữ tay Anh Vũ lại rồi nâng cằm cô lên mỉm cười, nhưng nụ cười của anh ta khiến cho cô bé hơi khó chịu, nó không làm cho anh ta trở nên thân thiện hơn mà ngược lại càng làm khuôn mặt lạnh lùng của anh ta trở nên đáng sợ hơn. Đôi mắt lạnh như băng của anh ta như muốn nuốt chửng người đối diện, Anh Vũ không muốn nhìn vào đôi mắt đó một giây nào cả…

-Buông tôi ra !

Cô bé lạnh lùng hất tay người con trai này rồi lùi ra sau. Tay cô vẫn cầm chặt bông hoa dập nát. Nhìn thấy bông hoa, anh ta mỉm cười.

- Hoa hồng xanh à ? Hiếm thấy đó, em giận vì bông hoa của em đã bị đạp nát sao ?

Anh Vũ nhìn anh ta phụng phịu, biết rồi mà còn hỏi. Người con trai này nhẹ nhàng đưa tay lên ngực mình gỡ xuống một bông hoa hồng đưa cho Anh Vũ.

-Thật xin lỗi quá ! Đền lại cho em bông hoa này nhé.

Anh Vũ tròn mắt trước bông hoa người này vừa đặt vào bàn tay mình, đó là một bông hoa hồng đen, và là một bông hoa tươi có mùi hương khá đặc biệt. Anh Vũ có vẻ hơi ngạc nhiên, hoa hồng xanh đã rất hiếm rồi, vậy mà bây giờ cô bé mới biết loài hoa hồng còn có màu đen, thế giới này quả thực chứa đựng nhiều điều bí ẩn. Thấy cô bé ngắm nhìn bông hoa mình được tặng với vẻ hiếu kì, người con trai này hài lòng mỉm cười.

-Anh là Trường Dương, còn em tên gì ?

-…Anh Vũ…

Anh Vũ ngước lên lúng túng, người con trai này có vẻ gì đó thật bí ẩn, dù vậy khuôn mặt lạnh lùng của anh ta cũng đã thân thiện hơn trước. Nhưng chưa kịp để cô bé nhìn rõ khuôn mặt mình, Trường Dương đã quay đi.

-Hẹn gặp lại !

Anh Vũ hơi ngơ ngác, dường như trước khi đi qua, bàn tay anh ta đã chạm nhẹ lên lọn tóc xõa trên vai Anh Vũ. Cô bé đứng im nhìn theo rồi lại quay xuống nhìn bông hoa hồng đen, bông hoa đang tỏa ra một mùi hương mê hoặc, người con trai đó thật bí ẩn, giống y như bông hoa này vậy…

-Anh Vũ ! Sao em lại đứng ngơ ngẩn ở đây vậy ? nãy giờ em đi đâu thế ?

Đang đứng tần ngần nhìn theo anh chàng hoa hồng đen kì lạ kia thì Leo đi tới, Khôi Vỹ cũng đi ra cùng cậu. Anh Vũ quay sang mỉm cười.

-Em đi rửa mặt rồi bị lạc, tìm mãi mà không thấy mọi người đâu hết, vậy anh và anh hai sao lại ra đây ?

-À !!! Bố anh và bác Hữu Chiến đều có việc đột xuất nên phải đi trước rồi, anh và anh Vỹ chờ mãi không thấy em trở lại nên mới đi tìm. Không ngờ em lớn chừng này rồi mà vẫn còn đi lạc .Leo vừa nói vừa cầm tay Anh Vũ định dắt đi, rồi cậu thấy cô bé cầm một bông hoa hồng đen kì lạ, Leo nhíu mày hơi tò mò.-Bông hoa đó ở đâu vậy, Anh Vũ ?

Khôi Vỹ lúc này mới quay sang nhìn Anh Vũ, đôi mắt bình thản của anh đột nhiên mở to ngạc nhiên, đi kèm sau đó là cái nhíu mày bực bội.

-Khi nãy em vô ý bị ngã, bông hoa hồng xanh anh tặng em bị một ông vệ sĩ dẫm nát, và người chủ của ông vệ sĩ đó đã đền cho em bông hoa này. Anh Vũ đưa bông hoa lên giải thích.

-Người đó trông như thế nào ? Khôi Vỹ nhìn bông hoa đen lên tiếng.

-À…Một người thanh niên mặc đồ đen, chắc khoảng bằng tuổi anh….

Không để Anh Vũ nói hết câu, Khôi Vỹ đã đưa tay giật bông hoa trên tay cô bé. Anh Vũ nhìn anh trai hơi ngơ ngác, dường như Khôi Vỹ đang bực mình chuyện gì, cô bé đã làm gì sai sao?

-Được rồi ! Lần sau nếu nhìn thấy người này thì nhớ tránh xa ra.

-Tại sao vậy anh ? Anh Vũ nhìn anh ngờ nghệch. Dường như anh ấy không thích bông hoa hồng đen kia.

-Có chuyện gì sao, anh Vỹ ? Leo cũng nhìn anh hơi lo lắng, Khôi Vỹ ít khi tỏ ra khó chịu như vậy trước mặt hai người, không lẽ anh ấy có vấn đề gì với người con trai mang hoa hồng đen sao ?

-Không có gì đâu, Khôi Vỹ quay sang hai đứa nhóc mỉm cười.-Leo, cậu đưa Anh Vũ về giúp tôi nhé!

-Vâng ! Nhưng còn anh ?

-Tôi về sau !

Khôi Vỹ nháy mắt với cậu, bây giờ còn khá sớm, mới chỉ hơn 7h00 tối, anh ngầm cho phép hai đứa được đi chơi một lát. Khôi Vỹ đã đồng ý gả Anh Vũ cho Leo rồi, đây là lúc anh giữ lời hứa tạo điều kiện cho cậu được gần gũi với cô bé….

Leo dường như hiểu được ý tốt của anh, vậy là Khôi Vỹ đã giữ đúng lời hứa là tạo cơ hội cho cậu được ở gần Anh Vũ, vậy thì phải nắm ngay lấy nó nới được. Cậu mỉm cười kéo tay Anh Vũ đi ra ngoài.

-Đi thôi Anh Vũ !

Khôi Vỹ nhìn theo hai đứa nhóc đi khuất rồi dựa lưng vào bức tường gần đó, nhìn anh lúc này đẹp rạng rỡ như một chàng hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích, ánh sáng của trùm đèn trần rực rỡ chiếu xuống bông hoa đen thẳm trên tay anh, Khôi Vỹ chậm chạp đưa bông hoa lên trước mặt, bông hoa hồng đen tươi tắn tỏa ra một mùi hương kì lạ như muốn mê hoặc kẻ giữ nó…

Hoa hồng đen….

Đôi môi anh hơi mím, bàn tay cầm bông hoa của anh đột nhiên bóp chặt, những cánh hoa đen mỏng manh dập nát rơi lả tả xuống đất…

-Tàn nhẫn quá, Khôi Vỹ !!! Một người con trai mặc đồ đen tiến tới trước mặt anh mỉm cười.-Sao cậu nỡ bóp nát bông hoa tôi tặng em gái cậu thế? cậu đang ghen sao, Khôi Vỹ ?

Liếc ánh mắt lạnh lẽo về Trường Dương, bàn tay Khôi Vỹ vẫn nắm chặt bông hoa đen rồi thả xuống đất một cách lãnh đạm.

-Cậu muốn giở trò gì, Trường Dương ?

-Chậc !!!!! Sao lại lạnh lùng với bạn cũ như vậy, Vỹ Vỹ ? Lâu rồi mới nhìn thấy cậu xuất hiện ở đây, tôi hơi ngạc nhiên đó ! Cậu quyết định quay lại thương trường rồi sao ? Trường Dương nhìn anh mỉm cười. Nhưng Khôi Vỹ vẫn tỏ ra lạnh lùng.

-Không !

-Đáng tiếc ! Từ khi cậu quyết định rời khỏi nhà họ Hà, tôi đã mất đi một đối thủ đáng gờm, dù công việc của tôi lúc này có đỡ rắc rối hơn trước, nhưng cuộc sống của tôi thì dần trở nên vô vị, sống mà không có một địch thủ xứng tầm thì cũng chán thật đó.

-Hừ….Khôi Vỹ liếc sang lạnh lẽo.-Thôi lải nhải đi. Tôi cảnh cáo cậu, Trường Dương! Tôi không quan tâm cậu muốn làm gì những người trong nhà họ Hà, nhưng đừng dại dột giở trò với cô em gái bé bỏng của tôi. Nó không phải thứ cậu có thể chơi đùa như mấy con búp bê ngu ngốc của cậu đâu….

-Đừng ghen với cô bé chứ, Vỹ Vỹ ! Nếu cậu muốn, tôi cũng sẽ tặng cho cậu hoa hồng đen…

Trường Dương mỉm cười ngắt lời, Khôi Vỹ thì tức điên lên muốn động thủ lắm rồi, 2 năm rồi không gặp, Nhưng cứ nhìn thấy mặt anh chàng này là anh chỉ muốn thẳng tay đấm vào mặt nó. Trường Dương có vẻ hài lòng khi chọc giận được Khôi Vỹ, anh lấy bao thuốc lá ra đưa một điếu lên miệng và không quên mời bạn thân, nhưng hảo ý của anh bị từ chối bằng cách không thể phủ phàng hơn.

-Hai đứa trẻ giống nhau y hệt nhỉ ? Trường Dương hé một nụ cười bí ẩn. Giờ mới quay lại vấn đề chính.

Khôi Vỹ nhìn anh ta hơi nhíu mày…

Hai đứa trẻ ư…

-Thằng nhóc Hà Anh Khôi đó, nó là anh trai song sinh của cô bé phải không ? Hôm nay tôi tới đây là để gặp Hoàng Long và thằng nhóc đó, nó đã là người thừa kế chính thức của ông ta rồi. Ngạc nhiên thật, tôi cứ nghĩ rằng vị trí thừa kế đó không ai khác chỉ có thể là cậu thôi chứ ?

-Tôi đã ra khỏi đó, từ lâu lắm rồi. Bây giờ tôi và nhà họ Hà không còn bất kì quan hệ nào nữa. Khôi Vỹ đưa tay lên vuốt mái tóc ra sau.

-Hừ…Có lẽ không bao lâu nữa tôi và bố cậu sẽ đối đầu với nhau, thật tiếc nếu phải ra tay với đứa trẻ đó, nó còn rất trẻ, và cũng rất giống cậu nữa. Cậu không muốn nó chết chứ ?Trường Dương nhìn anh có vẻ dò xét.-Nghe nói trong nhà họ Hà, cậu chỉ có tình cảm đặc biệt với cặp sinh đôi này phải không ?

-Chuyện này không liên quan đến tôi. Khôi Vỹ đứng thẳng dậy, chậm chậm bước đi. Trương Dương vẫn nói vọng theo:

-Cậu đã nghe đến lời nguyền của những đứa trẻ song sinh bao giờ chưa? Khôi Vỹ hơi dừng bước, Trường Dương mỉm cười.-Nghe nói những đứa trẻ song sinh được coi là nguyên nhân phá vỡ sự c

cân bằng của thế giới, để lấy lại sự cân bằng đó kẻ được gọi là chúa trời đã có một quyết định, sẽ đến một lúc…một trong hai đứa trẻ phải chết….

-Hừ !!!
Chương 26

Ads Chiếc xe hơi đen mới cóng lao nhanh trên con đường lớn đi xa dần thành phố, Anh Vũ ngước ra ngoài cửa kính, những tấm biển hiệu sáng rực đang khuất xa dần tầm mắt. Dường như Leo đang lái xe ra khỏi thành phố. Cô bé nhìn cậu thắc mắc. Tối rồi

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT