|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đang chú ý gì ở ly nước đó nữa…
-Ờ…Leo quay sang mỉm cười.-Hết đau lâu rồi, chỉ là vết thương nhỏ thôi, em đừng lo…
-Tại ai mà cậu bị thương vậy Leo ?
Sa Lệ đưa ly rượu vang lên miệng, phong cách của cô đúng là một tiểu thư quyền quý, nhưng lời nói khiến người khác thấy thật khó chịu, hai người thừa biết cô ta muốn nói là tại Anh Vũ mà Leo bị thương, tại hôm đó Leo lấy thân mình ra che chở cho Anh Vũ nên mới bị thương, nhưng sao nó không tự hỏi Anh Vũ lao vào đánh nhau với bọn bắt cóc là vì ai chứ ? Leo không trả lời, Anh Vũ cũng mím môi nhìn ra chổ khác. Bữa tối sẽ thật vui nếu không có sự xuất hiện của cô tiểu thư đỏng đảnh này. Thấy cả hai im lặng, Sa Lệ lại lên tiếng…
-Leo ! Sắp đến sinh nhật tớ rồi. Tớ muốn cậu tặng tớ một món quà thật đặc biệt. Được chứ ?
Sa Lệ nói bằng giọng ngọt ngào khiến Anh Vũ cũng phải nổi da gà. Leo cũng thấy cô nàng này thật nhạt nhẽo, lúc nào trong đầu cô cũng chỉ có tiệc tùng và quà tặng, nhưng vì lịch sự, cậu cũng cố mỉm cười với nó.
-Hôm đó cậu thích gì Sa Lệ ?
-Con gái bố lại nhỏng nhẽo với chồng chưa cưới nữa rồi, con thật hư, lớn rồi mà cứ thích làm nũng cậu Phong hoài à, sau này Phong lấy con về sẽ khổ với con lắm đây ?
Hữu Chiến quay sang góp chuyện, phải công nhận là ông nhà giàu này da dày và trơ trẽn không ai bằng, Minh Đức không muốn làm bạn mình mất mặt nên chỉ mỉm cười đầy ẩn ý. Nhưng Leo thì không để im như vậy:
-Sa Lệ đúng là nhỏng nhẽo thật đó. Sau này ai lấy cậu đúng là sẽ khổ với cậu thật. Nói rồi Leo quay sang khoác vai Anh Vũ kéo lại gần mình mỉm cười.-Nhưng sao Anh Vũ của anh không như vậy nhỉ ? Anh Vũ à ! Sau này anh cưới em về em đừng ăn hiếp anh nhé ! Còn em thích nhỏng nhẽo thế nào cũng được.
Anh Vũ cười nhạt thúc một khuỷu tay vào bụng cậu rồi quay sang thì thầm.
-Ai là của anh ? Ai cưới anh, hả ?
-Anh Vũ là của anh, sau này anh sẽ cưới Anh Vũ !
Leo vừa nói vừa tóm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của Anh Vũ lại không để cô bé động thủ nữa. Anh Vũ cũng không chịu thua, cô bé đưa tay kia giật giật lọn tóc đỏ sau gáy cậu cảnh cáo :
-Đồ mắc bệnh hoang tưởng, ai mà thèm cưới anh, cái giẻ rách màu đỏ bờm xờm, em nhớ là nhà em không thiếu giẻ lau nhà…
-Đau quá !!!! Anh Vũ !!!
Thấy hành động của hai đứa nhóc thì cha con Hữu Chiến tỏ ra hơi khó chịu. Minh Đức thì nhìn cậu con trai bật cười:
-Hahaha…Xem ra hai đứa thân thiết hơn ta nghĩ đó !
Anh Vũ lúc này mới chịu tha cho cậu bé quay lại gượng cười giả vờ ngoan hiền, nếu bây giờ ở bên ngoài thì Leo chết chắc với cô rồi, nhưng chốn đông người thế này thì nên để cho cậu ta chút sĩ diện, và cũng để không ảnh hưởng đến hình ảnh thục nữ Anh Vũ cố xây dựng bấy lâu nay. Tội nghiệp mái tóc đỏ xinh đẹp của Leo bị cô kéo dài ra một cách thảm hại, sai lầm lớn nhất của cậu là đã lỡ yêu một cô gái còn dữ hơn cọp cái, tương lai cậu sẽ còn ăn đòn dài dài…
Khôi Vỹ đưa ly rượu lên miệng nhìn em gái mình không nói gì…
-Leo tớ muốn cậu tặng cho tớ một bó hoa thật to trong ngày sinh nhật ! Sa Lệ bất ngờ lên tiếng, Leo lơ đãng gật đầu, mắt cậu vẫn dán chặt vào khuôn mặt búp bê đang nhìn đĩa thức ăn hau háu…
-Được ! Hôm đó tớ sẽ tặng cậu…
-Hoa hồng xanh nhé ! Tớ muốn cậu tặng tớ hoa hồng xanh !
Sau câu nói này thì Leo quay sang hơi nhíu mày. Sa Lệ muốn nói gì đây chứ, cô thừa biết hoa hồng xanh cậu chỉ tặng cho duy nhất một người, và người đó chỉ có thể là Anh Vũ, sao bây giờ cô lại đòi cậu tặng hoa hồng xanh chứ ?
-Xin lỗi ! tớ có thể tặng cậu hoa hồng đỏ, tím, trắng hay bất kì loài hoa nào cậu thích, còn hoa hồng xanh thì không, hoa hồng xanh không hợp với Sa Lệ đâu!
Nhìn cậu với vẻ không hài lòng, Sa Lệ cười nhạt:
-Không hợp là thế nào ? Tớ không xứng được tặng sao ?
-Không.-Leo lắc đầu mỉm cười đầy ẩn ý.-Không phải là không xứng, mà là không hợp, tớ nghĩ chỉ có bó hoa hồng đỏ thắm kiêu sa mới hợp với một tiểu thư xinh đẹp, cao sang như cậu.
-Vậy hoa hồng xanh hợp với mẫu người như thế nào ? xấu xí, dở hơi và thấp kém sao ?
Sa Lệ hỏi Leo mà đôi mắt cứ dán vào Anh Vũ khiêu khích.
-Không ! Tớ nghĩ hoa hồng xanh hợp với một cô gái không quá xinh đẹp nhưng đáng yêu, tính tình hung dữ nhưng tốt bụng, nhìn có vẻ giống kẻ xấu nhưng thực ra là người tốt, mặc dù thích bắt nạt kẻ khác, lạnh lùng và có hơi kiêu ngạo, nhưng là người có cá tính và mạnh mẽ (cậu đang tán hươu tán vượn về Anh Vũ) và đó là người mà tớ yêu nhất và quyết định lấy làm vợ.
Leo nói xong thì quay sang nhìn Anh Vũ mỉm cười, còn cô bé thì thản nhiên cầm ly sữa lên uống ực làm như không nghe thấy cậu nói gì.
-Hahahaha….Vậy là đứa con trai rắc rối của ta đã tìm được nữa kia của mình rồi sao ? Minh Đức quay sang cười lớn, rồi ông nhìn sang Anh Vũ đang đỏ mặt.-Anh Vũ !!!! Bác giao đứa con trai hư hỏng của bác cho cháu, nhờ cháu trông chừng nó cẩn thận giùm bác nhé, ôi mừng quá, vậy là bác sắp thoát được cái của nợ đó rồi…
-Chậc ! Hình như tôi cũng sắp được thoát khỏi thứ phiền phức to đùng bên cạnh rồi !
Khôi Vỹ cũng quay sang bóng gió, rồi cả hai người cùng nâng ly rượu lên vui vẻ:
-Chúc mừng chúng ta sắp thoát khỏi hai cục nợ !
Anh Vũ và Leo nhìn nhau đơ mặt, thật không ngờ anh trai cô và bố Leo lại hợp nhau đến vậy, nhưng họ coi hai đứa nhóc này là gì mà có vẻ muốn sớm tống khứ chúng đi thế chứ, chỉ có bố con Hữu Chiến là ngồi im sượng sùng, tự mình khóa miệng mình, giờ thì họ hết nói được gì nữa rồi.
Chương 25
Ads Hết chịu nổi không khí ngại ngùng trong phòng ăn, Anh Vũ đứng dậy đi vào nhà WC, ngồi trong đây một lúc chắc xấu hổ chết mất…
Vừa rửa mặt xong ngước lên, Anh Vũ hơi giật mình khi thấy Sa Lệ đứng ngay sau lưng mình, đôi mắt sắc lạnh, khuôn mặt nhăn nhó khó chịu đang liếc nhìn cô, cô tiểu thư rắc rối này lại muốn gì đây chứ…
-Tôi sẽ không chịu thua cô đâu ! Sa Lệ khoanh tay trước ngực nhìn Anh Vũ với vẻ thách thức.
-Hả ?
-Hừ ! Dù tôi không hiểu sao Leo lại có thể thích một kẻ như cô, nhưng như vậy chưa phải là kết thúc đâu Anh Vũ, tôi sẽ không thua một con vịt xấu xí, thấp kém như cô đâu, cô không xứng đáng ở bên cạnh Leo, Leo là của tôi, không ai có thể cướp anh ấy khỏi tay tôi được. Cô mà không ngoan ngoãn rút lui đi, tôi sẽ cho cô biết tay…
Sa Lệ đi đến chỉ tay vào mặt Anh Vũ cảnh cáo, cô bé nhìn nó cười nhạt, đây mà là tiểu thư con nhà nhà lành sao? Bảo nó là con của xã hội đen cô còn tin. Nhưng muốn hù cô thì e rằng vẫn còn sớm hơn 100 năm nữa. Anh Vũ cũng không có hứng thú nói chuyện lâu với cô gái này, cô lơ đãng quay bước ra ngoài sau khi ném lại một câu khiến đối thủ tức ói máu.
-Tôi không ngoan ngoãn rút lui đó, làm gì nhau…
-Cứ chờ đó, Hà Anh Vũ !!!! Sa Lệ cười nhạt rồi cũng đi theo sau cô ra ngoài.
Đang đi tìm chiếc bàn mọi người ngồi khi nãy thì Anh Vũ thấy có một ai đó lướt qua mình, hình bóng này thật quen thuộc….
Anh Khôi…
Anh Khôi vừa đi ngang qua cô, nhưng dường như cậu không nhận ra Anh Vũ, cô bé vẫn đứng nhìn theo tần ngần, không biết có nên đuổi theo anh ấy hay không…
Đang còn ngơ ngác nhìn ra cửa thì cô bị một ai đó xô mạnh từ phía sau. Cô bé nhíu mày, con nhỏ tiểu thư chết tiệt này lại giở trò nữa rồi, lần này nó định làm gì đây ? Anh Vũ loạng choạng ngã về phía trước, đúng lúc này có một nhóm người đang đi tới, cô bé va trúng vào một người thanh niên mặc bộ áo vet đen đi giữa và ngã xuống đất, bông hoa hồng xanh trên ngực áo cô bị bung ra rơi xuống sàn. Anh Vũ nén đau đưa tay ra định nhặt lại bông hoa thì có một ai đó nắm lấy tay cô kéo mạnh lên.
-Con nhỏ này ! Đang làm trò gì thế hả, muốn gì hả ?
Một người đàn ông hung dữ trong bộ vét đen giữ chặt cánh tay cô bé hằm hè, người này có vẻ như là một vệ sĩ, Anh Vũ vẫn không rời mắt khỏi bông hoa, cô muốn nhặt nó lên trước khi bị người ta dẫm nát. Nhưng không còn kịp nữa, chính người đàn ông này đã dẫm lên bông hoa trước khi cô bé kịp giải thích.
-Buông tôi ra ! Tôi chỉ vô ý bị ngã thôi …
Anh Vũ vừa nói vừa cố thoát khỏi bàn tay thô bạo đang giữ chặt lấy mình, nhưng không được, tên này không thèm nghe cô bé nói gì cả. Vậy là Sa Lệ muốn đám người này xử cô thay nó sao, cô bé nhìn kẻ vừa mới ám hại mình bỏ đi với nụ cười nửa miệng mà bực bội. Đúng là ả phù thủy xấu xa. Thật lòng muốn cho nó một trận quá…
-Cậu chủ, cậu không sao chứ ?
Mấy người vệ sĩ xúm quanh người vừa bị Anh Vũ va trúng với vẻ lo lắng, cô bé nhăn mặt khó hiểu, cô mới là người bị ngã đau mà, anh ta có vấn đề gì đâu mà họ lo thế chứ ?
-Con nhãi ranh này, mày có biết mày vừa đụng vào ai không hả? Gã đàn ông vẫn nắm chặt cánh tay Anh Vũ với vẻ hung dữ, cô bé lúc này cũng đã hơi bực mình rồi.
-Tôi đã nói là tôi không cố ý. Buông tôi ra !
-Câm đi ! Người đàn ông này siết chặt cánh tay Anh Vũ hơn khiến cô đau nhói, cô bé nhíu mày…
Pặc…
Rầm…!!!!!
Và một hành động khiến mọi người xanh mặt, Anh Vũ nắm cổ áo của gã này, gạt chân gã và quật mạnh xuống đất rồi nhanh nhẹn tháo tay mình ra khỏi bàn tay thô bạo kia. Cúi xuống nhặt bông hoa hồng xanh đã dập nát lên, cô bé nhíu mày thở dài, bông hoa đẹp như thế này mà lại bị dẫm nát, thật tàn nhẫn…
-Con nhãi này, mày chán sống rồi…
Tên vệ sĩ lồm cồm bò dậy định lao tới đánh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




