|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
còn kèm theo một
điều kiện.
_Nếu cô đồng ý thu dọn hành lý và quay về đây ngay
lập tức tôi sẽ để cho đưa bạn cô về, còn nếu không tôi sẽ nhờ Phúc đưa
bạn cô về và tiện thể lấy luôn hành lý của cô đến đây. Thế nào, cô đồng ý chứ ?
Băng nghiến chặt răng, mắt nhìn ông ta như muốn băm ông ta ra hàng trăm hàng nghìn mảnh.
Sao trên đời này lại có một người độc tài, gia trường và lạnh lùng như ông ta ?
Lần thứ hai, Băng lại phải ca thán, phải hỏi ông Trời tại sao lại sinh ra ông ta ?
_Tôi phản đối, dù bây giờ tôi là vợ của ông, tôi cũng có quyền tự do, quyền muốn làm gì thì làm miễn là điều đó đúng đắn.
Ông ta không coi thái độ hung hăng và tức giận của Băng vào đâu.
_Cô nói đúng, tôi không phủ nhận quyền lợi của cô, nhưng cô cũng quên nghĩa vụ làm vợ của mình. Cô quên rằng, một khi đã lấy chồng, cô phải dọn về
nhà chồng sống. Chẳng lẽ cô nghĩ rằng chỉ cần cô kí vào tờ giấy đăng kí
kết hôn kia là xong à?
Uống xong một ngụm cà phê, ông ta nói tiếp.
_Nếu bạn cô bị bệnh, hay ốm yếu, tôi không ngăn cảm cô ở lại chăm sóc cho cô ấy, nhưng cô xem, bạn cô rất khỏe mạnh, chẳng qua bạn cô chỉ bị hơi
choáng váng một chút, chỉ cần uống thuốc an thần rồi ngủ một giấc, sau
khi tỉnh dậy sức khỏe của cô ấy lại khôi phục lại bình thường.
Ông ta nói thêm.
_Về đây sống với tôi, tôi không ngăn cản cô thường xuyên đến thăm bạn mình, nhưng sống với cô ấy thì tuyệt đối không.
Băng mở miệng định cãi nhưng ông ta nói đúng và chặt chẽ quá nên Băng đành ngậm miệng lại.
Ông ta đã dùng đến quyền làm chồng, quyền được kiểm soát cuộc sống của Băng ra để thị uy, để chứng tỏ cho Băng thấy dù Băng có nói gì, làm gì cũng
vô hiệu.
Mọi hành động của Băng đều do ông ta kiểm soát.
Băng làm sao có thể cãi lý được với ông ta, nói đến quyền, ông ta cho phép
về thăm Hoa, nói đến nghĩa vụ làm vợ, ông ta yêu cầu Băng về sống với
ông ta là đúng.
Trong cả hai thứ mà Băng đòi được hưởng và phải
thực hiện, ông ta không hề nói sai thứ nào, Băng làm sao phản biện, làm
sao tìm được khe hở để đối đáp lại với ông ta.
Băng đã thua, thua hoàn toàn rồi.
Ông ta dùng thái độ hòa hoãn để nói chuyện với Băng, dùng quyền làm chồng
để phân tích cho Băng hiểu quyền và nghĩa vụ của Băng ở đâu.
Xong rồi !
Bây giờ Băng chỉ còn biết ngoan ngoãn thực hiện đúng theo những gì mà ông ta nói.
Xem ra bắt đầu từ hôm nay, Băng chính thức trở thành một cô vợ núp dưới bóng của ông ta.
Bất lực, chán chường, phẫn nộ, Băng lôi Hoa đi.
Trên môi ông ta nở một nụ cười thú vị, mắt ông ta nheo lại, đặt ly cà phê xuống bàn, ông ta bảo Phúc.
_Đưa cô ấy và Hoa về nhà. Nhớ phải đưa bằng được cô ấy về cùng với hành lý của cô ấy.
_Vâng, thưa anh.
Phúc nhìn khuôn mặt bừng sáng, và nụ cười khó hiểu của ông ta mà mù mịt.
Phúc không tài nào hiểu được lý do tại sao và mục đích khi ông ta đường đột muốn kết hôn với Băng.
Chẳng phải từ xưa đến nay, sếp không muốn kết hôn ?
Mặc dù có nhiều thắc mắc, có nhiều câu muốn hỏi sếp nhưng chỉ dám giữ ở trong lòng.
Nếu chẳng may mà buột miệng nói ra, tuy rằng ông ta không giận, không quát
nhưng lời nói lạnh lùng và ánh mắt sắc bén của ông ta cũng đủ khiến Phúc khiếp sợ và run rẩy.
Ở ông ta luôn toát ra một khí chất và một
phong thái khiến người đối diện không dám nhìn thẳng vào mắt ông ta khi
đứng nói chuyện cùng.
Mặc dù ông ta chưa từng quát nạt ai, chưa từng chửu mắng hay đánh ai nhưng ai cũng sợ khi tiếp xúc với ông ta.
Thấy Phúc vẫn còn đứng im một chỗ và đang suy nghĩ vấn đề gì đó. Ông ta cau mày.
_Cậu không nghe tôi nói gì sao ?
Phúc giật mình.
_Vâng, em đi ngay.
Phúc vội vã đi ra cổng.
Băng và Hoa đang đứng chờ Phúc.
Nếu không
phải vì cánh cổng kia vẫn còn đóng, Băng đã lôi Hoa chạy thật nhanh ra
đường đón một chiếc tắc xi, sau đó cả hai vọt về nhà trọ thu xếp hành lý rồi bỏ trốn khỏi thành phố này.
Nhưng đáng tiếc, cánh cổng kia
vẫn đóng kín, một mình Băng có thể chạy, có thể trèo qua, nhưng còn Hoa, Băng biết phải làm thế nào ?
Đến cuối cùng, Băng vẫn phải cố kiềm chế hành động bồng bột và ngu ngốc của mình để bảo vệ cô bạn thân yếu đuối và hay khóc.
Mở cửa xe ô tô, Phúc lịch sự mời.
_Mời hai cô lên xe.
Băng vẫn còn tức giận nên hầm hầm bước lên xe.
Hoa rụt rè bước lên theo.
Phúc cố nhịn cười, nhìn khuôn mặt hầm hầm tức giận, nhìn ánh mắt chứa toàn
phẫn nộ của Băng, Phúc phải cố gắng lắm mới không cười to lên, nếu không Phúc đã ôm lấy bụng rồi cười thật xả láng rồi.
Vì cố nhịn cười nên khuôn mặt Phúc trông rất hoạt kê.
Mặc dù có đôi lúc cũng bị ảnh hưởng tính cách lạnh lùng và bình thản coi
như không có gì của ông ta nhưng về cơ bản Phúc vẫn là con người dễ chịu và hay cười, nhất là đối với người gần gũi và thân quen, Phúc lại càng
hay cười.
Đây là một tính cách rất đặc biệt của Phúc, chỉ có ai
tiếp xúc lâu và hay nói chuyện với Phúc mới phát hiện ra, còn nếu không
lại tưởng Phúc là một lãnh nhân giống như ông ta.
Băng đang bực mình, thấy Phúc che miệng cười thầm, không chịu đựng được, Băng trút hết lên đầu Phúc.
_Anh cười đã chưa ? Nếu cười xong rồi, phiền anh lái xe đi dùm.
Phúc khụt khịt mũi, ho khan hai tiếng, Phúc khởi động xe.
Lùi xe, chờ bà giúp việc mở cổng, Phúc lái xe đi.
Thật ra đây là một cổng tự động chỉ cần bấm nút là cánh cổng sẽ tự động mở
nhưng ông ta lại không thích làm thế trước mặt Băng, mà lại thích bắt bà giúp việc đích thân ra mở cổng cho ba người.
Ông ta định làm
khó Băng, ông ta muốn nói cho Băng biết đi đâu mà không được phép của
ông tathì Băng đừng hòng mà rời khỏi nhà.
Trên đường đi, Băng bóp chán, chân co lên ghế, kiểu ngồi của Băng giống hệt Tôn ngộ không.
Bất quá, Tôn ngộ không
biết 72 phép biến hóa, còn Băng chỉ biết vài chiêu mèo cào.
Hoa khóc sụt sịt từ nãy đến giờ.
Đang đau đầu, cộng thêm cục tức bị dồn từ sáng đến giờ, nghe cô bạn thân khóc ai oán bên cạnh. Băng nổi khùng.
_Cậu có thể im lặng một chút được không ? Mình đang đau đầu, mình không chịu đựng được tiếng khóc bi thương của cậu thêm một lúc nào nữa đâu.
Băng vừa mới dứt lời, cô bạn thân chẳng những không nín khóc mà còn khóc càng lúc càng to.
Bịt chặt hai tai lại, Băng hét.
_Có ai khổ như con không hả Trời ?
Trong khi hai cô gái, một cô khóc, một cô hét, Phúc lúc đầu sững sờ, mắt mở
to nhìn cả hai qua gương xe, nhưng ngay sau đó Phúc lại cười thật to.
Đúng là chuyện bi hài xưa nay hiếm có.
Ở đây có đủ cả hỉ, nộ, và ái.
Người quát cứ quát, người khóc cứ khóc, còn người cười cứ cười, không hiểu họ đang diễn vở kịch gì mà loạn xì ngầu cả lên.
Cũng may ở trong xe cách âm tốt, lại cộng thêm kính đen lên người đi ngoài
đường không nhìn và nghe thấy được gì nếu không họ lại tưởng chiếc xe
này đang chở ba kẻ tâm thần.
Trên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




