|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
khi sống với ông ta.
Hoa hy vọng ông ta sẽ trân trọng, bảo vệ, che chở và nâng niu Băng như một người phụ nữ quan trọng của cuộc đời mình.
Băng đã chịu quá nhiều đau khổ và mất mát rồi, Băng xứng đáng được hưởng hạnh phúc và niềm vui trong cuộc sống.
Hoa giúp Băng thu dọn hành lý.
Cả hai vừa làm vừa trêu đùa nhau vừa ôn lại những kỉ niệm vui vẻ mà cả hai đã có với nhau, họ không muốn quên, họ muốn khắc ghi sâu vào trí nhớ và vào trong trái tim mình.
Nụ cười của cả hai tuy còn gượng gạo,
tuy nước mắt vẫn long lanh nước, và thỉnh thoảng lệ vẫn còn chảy xuống
má nhưng không khí đã bớt u buồn và sầu thảm.
Băng chỉ mang theo vài bộ quần áo và đồ dùng cần thiết, còn đâu Băng vẫn để lại ở căn nhà trọ, Băng không muốn mang tất cả đi.
Hoa thắc mắc hỏi Băng.
_Sao cậu vẫn còn để lại đồ ?
_Mình nghĩ là mình sẽ sớm dọn về đây sống với cậu.
Hoa sửng sốt nhìn Băng.
_Ý của cậu là gì ? Đừng nói với mìn là cậu sẽ bỏ trốn hay cậu làm chuyện gì đó để ông ta đuổi cậu đi.
Vỗ vai cô bạn thân, Băng hài lòng đáp.
_Cậu thật thông minh, mình vừa nói mấy câu, cậu đã hiểu được rồi.
_Không được !
Sau mấy giây bàng hoàng, Hoa phản đối.
_Tại sao ?
Băng ngơ ngác nhìn hoa. Băng tưởng Hoa thích sống với mình và không muốn mình lấy ông ta.
Tại sao tự nhiên Hoa lại phản đối kế hoạch này ?
_Còn sao trăng gì nữa. Cậu chưa thử, cậu đã muốn phá nát cuộc hôn nhân này
rồi thì làm sao có hạnh phúc. Mình mặc dù muốn sống với cậu và không
thích ông ta nhưng tình yêu vốn không nói trước được điều gì, nếu cậu
không mở lòng cậu ra để đón nhận tình cảm của người khác làm sao cậu có
thể tìm được người cậu yêu, làm sao cậu biết trân trọng hạnh phúc.
Nắm lấy tay Băng, Hoa khuyên nhủ.
_Nghe lời mình, cậu hãy sống cho thật tốt, hãy thử một lần đón nhận tình cảm
của người khác và hãy làm những gì mà cậu cho là đúng. Đừng gượng ép bản thân, đừng chỉ biết nghĩ cho người khác. Cậu làm thế, chẳng những gây
tổn thương cho chính mình, mà còn cho người khác nữa. Nếu cậu không chịu nghe lời mình, nếu cậu cố tình phá hỏng cuộc hôn nhân của cậu chỉ vì
mình, mình thề mình sẽ cắt đứt quan hệ với cậu.
Băng mở to mắt
nhìn Hoa, Băng ngây ngốc không dám tin những lời nói chí lý chí tình,
những lời nói cứng rắn, cương quyết và đầy niềm tin này lại phát ra từ
miệng của cô bạn thân yếu đuối và hay khóc.
Băng sờ vào trán Hoa.
_Lạ nhỉ cậu không có bị sốt, tại sao cậu lại ăn nói điên điên khùng khùng
như thế ? Được hay, hôm nay cậu bị dọa nhiều lần quá nên trí óc của cậu
có vấn đề.
Hoa gạt bỏ tay Băng ra khỏi trán. Hoa nghiêm túc nói.
_Những lời lúc nãy của mình cậu đã nghe rõ chưa ?
Băng trợn mắt nhìn Hoa.
_Cậu không sao chứ ?
Hoa bực mình hét.
_Bây giờ là lúc nào rồi mà cậu còn đùa được. Cậu mà còn tiếp tục dùng thái
độ cợt nhã này để nói chuyện với mình nữa, mình sẽ không thèm nhìn mặt
cậu nữa.
_Cậu có cần phải nghiêm túc như vậy không ? Mình chỉ đùa một cậu một chút thôi.
Mắt Hoa đỏ hoe, ôm lấy cô bạn thân, Hoa vỗ về.
Chương 13
_Mình sẽ rất nhớ cậu, hàng ngày mình sẽ gọi điện và nhắn tin cho cậu
thường xuyên. Cậu nhớ phải sống cho thật tốt, thật vui vẻ, nếu không
mình sẽ..
Băng ngắt lời Hoa.
_Biết rồi, mình sẽ làm theo lời cậu nói.
Băng càu nhàu.
_Không biết từ lúc nào cậu trở thành một kẻ lắm lời thế không biết ?
Hoa bẹo vào sườn Băng.
_Đồ chết tiệt ! Lúc nào cũng nói xiên nói sỏ người ta được.
Băng la lên oai oái.
_Đau chết người ta rồi ! Cậu là đồ độc ác.
_Cho cậu chết, ai bảo độc mồm độc miệng làm gì. Cậu không nghe câu cái miệng hại cái thân à ?
Băng bẻ mấy ngón tay kêu răng rắc.
_Con mèo mít ướt kia ! Đừng tưởng ta nể mặt không đánh ngươi thì ngươi được nước làm tới, để xem quả nhân xử ngươi thế nào ?
Hoa sợ hãi vội chạy trước, Băng hung hăng đuổi ở phía sau.
Tiếng cười nắc nẻ và trong trẻo của hai cô gái vang lên khắp căn phòng trọ.
Mặc dù trong lòng họ đau, họ muốn khóc và buồn chán nhưng họ không muốn
người kia phải khổ, phải rơi lệ vì mình nên họ cố vua đùa, cố mỉm cười,
cố lưu giữ lại những hình ảnh vui vẻ và hạnh phúc trong trái tim của mỗi người.
Cuộc vui nào cũng đến lúc phải kết thúc, đưa tiễn đến một đoạn đường nào đó cũng đến lúc phải chia tay.Hành lý của Băng được một vệ sĩ mang ra xe.
Băng ôm lấy Hoa trước cửa nhà, nước mắt thấm đẫm vai áo của Hoa.
Hoa gắng gượng không khóc, nước mắt lưng tròng nhưng không dám rơi lệ, trên môi Hoa nở một nụ cười khô héo.
_Nhớ làm theo lời mình dặn. Cố gắng chăm sóc bản thân và sống cho thật tốt.
_Cậu cũng thế.
Lạ một điều là lúc này, Băng lại yếu đuối, lại nhu nhược, lại muốn ôm chặt lấy Hoa, lại không muốn rời xa căn phòng trọ ấm áp và tràn đầy tình cảm này.
Ngược lại, Hoa lại mạnh mẽ, lại cứng rắn, lại tràn đầy niềm tin và hy vọng vào hạnh phúc của Băng.
_Đi đi ! Đừng để họ phải chờ.
Băng vẫn ôm chặt lấy Hoa, một phút, rồi lại một phút, Băng vẫn chưa buông tay.
Nước mắt cứ mãi tuôn trào, vòng tay Băng ôm siết lấy cơ thể nhỏ bé của Hoa.
Băng không muốn rời xa.
Cuối cùng người kết thúc cuộc đưa tiễn đẫm nước mắt và buồn đau này là Hoa.
Hoa nhẹ nhàng gỡ tay Băng ra khỏi lưng, lau nước mắt trên mặt Băng, cầm lấy tay Băng, Hoa mỉm cười.
_Cậu có thể mỉm cười được không ?
Băng ngước mắt nhìn Hoa, lúc này lòng Băng đang rất đau, đang rất buồn vì chia ly làm sao Băng có thể cười nổi.
Nhưng khi nhìn thấy cô bạn thân đã thu tất cả mọi đau thương, mọi nỗi buồn
vào trong lòng, đã nuốt lệ vào trong tim để nở một nụ cười chúc phúc cho mình, Băng không thể phụ lòng của bạn, không thể để cho bạn thất vọng
vì mình.
Băng quẹt nước mắt trên má, mắt nhìn thẳng vào mắt Hoa, trên môi Băng nở một nụ cười.
Hai nụ cười hòa quyện vào nhau, con tim cùng đập, ý chí cùng hướng, lòng họ cầu chúc cho nhau được bình an và được vui vẻ.
Vẫy tay chào tạm biệt Hoa, Băng vừa đi vừa quay lại nhìn bóng dáng cô độc và nhỏ bé của Hoa.
Băng không còn cười nổi nữa.
Từng giọt, từng giọt nước mắt theo từng bước chân Băng rơi xuống, đi thêm một bước, Băng thấy trái tim mình trùng xuống.
Băng quay đầu, Băng vẫn thấy nụ cười của Hoa, vẫn thấy bóng dáng nhỏ bé kia
vẫy tay chào mình, vẫn thấy đôi mắt đầy lệ kia khích lệ mình hãy bước
đi, hãy giữ vững niềm tin, hãy sống cho thật tốt.
Trước khi lên xe, Băng đứng nhìn Hoa thật lâu, trên môi Băng nở một nụ cười thật đẹp.
Băng muốn nói cho Hoa biết, Băng sẽ không phụ lòng tin của Hoa đặt vào mình và sẽ mãi mãi không bao giờ quên Hoa.
Về đến nhà ông ta, Phúc nhanh chóng mở cửa, hành lý của Băng được một vệ sĩ mang vào trong nhà.
Phúc thấy Băng vẫn ngồi im trên xe mà không chịu xuống, Phúc kiên nhẫn đứng chờ.
Lúc ở nhà trọ, Phúc thấy Băng và Hoa khóc nhiều quá nên trong lòng cũng nổi lên nỗi hào cảm và bi thương.
Phúc hiểu tự dưng phải rời xa căn nhà trọ ấm cúng, phải sống xa cô bạn thân
của mình nên Băng buồn, Băng chán nản và khóc cũng đúng.
Băng
không để ý
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




