|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
khi lên xe hoa về nhà chồng, các cô dâu thường hay khóc và rơi lệ.
Họ khóc và rơi lệ vì họ biết rằng từ nay họ vĩnh viễn phải rời xa vòng tay mẹ hiền, vĩnh viễn mất đi nơi chốn an toàn và ấm cúng, vĩnh viễn mất đi chỗ dựa vững chắc cho cuộc đời mình.
Đi theo chồng, sống cùng
chồng sẽ được hạnh phúc, được đối xử tử tế ? Hay giống như Băng ngay cả
một câu tử tế họ cũng chưa từng nói với nhau ?
Băng và ông ta
quen nhau trong vòng chưa đầy năm tiếng đồng hồ, tại sao giờ đây cả hai
người đã trở thành vợ chồng và cùng chung sống dưới một mái nhà ?
Phải chăng đây là kiểu kết hôn mới trong thời đại coi trọng đồng tiền và vật chất hơn tình yêu chân chính này ?
Băng không biết, cũng không muốn hiểu.
Hiểu và biết liệu có giúp Băng thoát ra khỏi tình trạng đi không được mà ở
cũng không xong của bản thân không ? Hay là càng hiểu càng biết, càng
khiến Băng khổ sở và tự dằn vặt chính mình nhiều hơn ?
Ông ta ngồi trong phòng khách, thấy cô vợ của mình càng chờ lại càng không thấy đâu.
Tuy bực mình và tức giận nhưng ông ta chỉ giữ ở trong lòng, ngoài mặt ông ta vẫn lạnh lùng, vẫn coi như không có gì.
Ông ta bảo bà giúp việc.
_Bà đi ra vườn gọi cô ấy về đây.
_Vâng, thưa ông.
Bà giúp việc tất tưởi đi ngay.
Trong căn nhà này, mệnh lệnh của ông ta là Trời nên không ai dám phản bác lại, hay cãi lại lời ông ta nói.
Đối với ông ta, họ vừa tôn trọng, vừa sùng bái, lại vừa nể sợ, nên họ nhất nhất tuân theo mọi mệnh lệnh của ông ta.
Nhưng ông ta không lợi dụng lòng tin, lòng kính trọng của họ đối với mình để
bắt họ làm những việc trái với luân thường đạo lý mà ông ta chỉ yêu cầu
họ làm tròn bổn phận của mình.
Bà giúp việc thấy Băng đang ngồi thu lu trên ghế đá, đầu gục xuống gối, dáng vẻ suy tư và mệt mỏi.
Bà không hiểu được tâm tư và tình cảm của Băng nên nhẹ nhàng bước lại, bà gọi nhỏ.
_Thưa cô ! Ông chủ bảo cô vào nhà, ông đang đợi cô ở ngoài phòng khách.
Nghe tiếng của bà giúp việc, Băng vội lau nước mắt, cố gắng tỏ ra bình thản, Băng nói.
_Cảm ơn Dì.
Bà giúp việc sững người, lần thứ hai trong ngày, bà được nghe Băng nói cảm ơn.
Trước đây chưa từng ai nói cám ơn với bà, từ nhỏ bà đã đi ở cho hết nhà này đến nhà khác.
Trong mắt của họ, bà chẳng qua chỉ là một người hầu, một người đi làm thuê
làm mướn, một kẻ ăn công giả lương, một người như bà đâu đáng để cho họ
tôn trọng.
Nếu họ hài lòng, họ chỉ nói vài câu khích lệ, còn nếu không, họ sẵn sàng trút giận lên đầu bà.
Bà đã quen nghe người khác mắng chửu, quen thấy họ khinh khi mình nhưng nay bà đã tìm được người hiểu và tôn trọng bà.
Chỉ bằng mấy câu nói của Băng, bà đã có hoài cảm đối với Băng, và có cái nhìn khác về Băng.
Đứng lên, Băng lững thững đi vào trong nhà, lòng Băng nặng trĩu ưu sầu và buồn chán.Đối với Băng, căn nhà cao to, nguy nga tráng lệ này chẳng khác gì một cái
nhà tù, chẳng khác gì một nơi giam giữ tự do và hạnh phúc của chính
mình.
Đi vào phòng khách, thấy ông ta đang nhàn nhã uống cà phê, và đang nói chuyện với Phúc. Băng lẳng lặng ngồi xuống, mắt không thèm
liếc nhìn ông ta đến lấy một cái.
Ông ta tuy nói chuyện với Phúc nhưng ánh mắt không bỏ xót bất cứ biểu hiện nào của Băng.
Băng càng ngày càng không để người chồng như ông ta vào mắt, lại càng không
coi giá trị của ông ta vào đâu, trên khóe môi gợi cảm và quyến rũ của
ông ta nhếch lên tia khinh bạc.
Dù là trong cuộc sống, hay khi
làm ăn, ông ta đều biết cách giành được phần thắng, và luôn nắm được
điểm yếu của người khác khiến cho họ không còn cách nào phản kháng lại
được nữa.
Đối với một cô vợ nhỏ bé như Băng mà dám đấu với ông ta là điều không tưởng.
Biết tính Băng không uống cà phê nên bà giúp việc bưng cho Băng một chai nước ngọt kèm theo một ly nước đá.
Băng đang khát nên không khách khí uống liền một ngụm.
Băng uống nhanh quá nên chút xíu nữa là bị sặc.
Chương 15
Phúc ngồi ở bên cạnh cố nén cười, tay che miệng, Phúc ho khan mấy tiếng, mắt ngó lơ chỗ khác.
Băng đặt mạnh ly nước ngọt xuống bàn, quay sang nhìn Phúc, Băng trừng mắt.
_Anh cười cái gì hả ?
Phúc giả vờ vô tội nói.
_Tôi không hiểu ý của cô ?
_Anh không hiểu hay là giả vờ không hiểu ?
Bộ dạng Phúc ngây thơ như một đứa trẻ con.
_Tôi thực sự không hiểu gì cả.
Băng tức muốn điên lên.
_Anh đừng đóng kịch nữa, nếu muốn cười thì hay cười to lên. Cười được chẳng phải sẽ sảng khoái lắm sao ?
Băng hừ một tiếng.
_Anh đừng tưởng là tôi không biết anh đang nghĩ gì trong đầu.
Dáng vẻ giận dỗi của Băng khiến Phúc không nhịn được, đầu tiên Phúc chỉ dám
cười nho nhỏ, sau đó to dần, cuối cùng là không cần che dấu.
Băng nhìn Phúc như muốn băm Phúc ra hàng muôn nghìn mảnh.
Ông ta ngồi ìm nhìn cả hai.
Biết tính vợ mình trẻ con, nghịch ngợm, ương bướng nhưng thấy vợ suốt ngày
đi gây sự và nói chuyện cười đùa với nhân viên dưới quyền khiến ông ta
cảm thấy không thoải mái.
Ông ta thấy thái độ và biểu hiện của Băng khi nói chuyện với mình khác hẳn lúc Băng nói chuyện với người khác.
Tự dưng ông ta không muốn Băng được tự do nói chuyện với người khác và cười đùa với bất cứ ai nữa.
Đúng ! Băng là vợ của ông ta, không phải là cô gái còn tự do nên có thể vui đùa với bất cứ người đàn ông nào nữa.
Nhìn khuôn mặt âm u và ánh mắt lạnh lùng của sếp, Phúc sợ hãi vội ngưng cười.
Phúc đã đi theo ông ta ba năm nên cũng ít nhiều hiểu được tính cách của ông ta.
Ông ta càng lạnh, càng bình thản tỏ ra không có gì, càng đáng sợ và càng nguy hiểm.
Lúc đó có bao nhiêu tức giận, phẫn nộ, căm phẫn, ông ta đều dồn hết tất cả
vào trong lòng, giống như một kẻ ẩn nhẫn, một kẻ chịu quá nhiều vết
thương, chỉ cần ông ta trả thù hay xuất chiêu ra thì không một ai biết
trước để mà tránh được, kết quả người đó sẽ bị thương trầm trọng mà
chết.
Thấy mình ngồi ở đây không an toàn và cũng thấy bản thân nên rút lui đi thì hơn nên vội đứng lên.
_Xin phép anh ! Nếu không còn chuyện gì khác nữa, em muốn về nhà.
_Được rồi, cậu đi đi.
_Chào anh ! Chào cô !
Băng mặc dù vẫn còn giận, còn tức Phúc nhưng thấy Phúc tươi cười chào mình,
Băng không muốn trở thành một kẻ nhỏ nhen nên mỉm cười chào lại.
_Chào anh !
Phúc đi nhanh ra khỏi cửa.
Trong phòng khách lúc này chỉ còn lại ông ta và Băng.
Cả hai nhìn thẳng vào mặt nhau, không khí thù địch bao trùm.
Băng không mở miệng nói một câu gì, thậm chí Băng nhìn ông ta cũng không
thèm chớp mắt, Băng có thể nhìn ông ta đến tối, thậm chí đến sáng mai
cũng không sao, bất quá Băng không biết bao lâu thì mình sẽ lăn ra ngủ ở đây.
Người ngoài nếu đi vào bắt gặp hình ảnh này lại tưởng họ
đang yêu nhau nhưng họ đâu có ngờ được rằng cả hai đang so tài, đang
đánh đòn cân não lẫn nhau.
Cuối cùng ông ta là người lên tiếng trước.
_Cô đã
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




