|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nhìn đủ chưa ?
Băng vội thu ánh mắt của mình lại.
_Còn ông, ông cũng đã nhìn đủ chưa ?
Khóe miệng của ông ta một lần nữa lại nhếch lên.
_Cô có biết cô đang nói chuyện với ai không ?
Băng vuốt tóc, mắt chán ghét nhìn ông ta.
_Ông có thể dừng trò chơi mèo vờn chuột ở đây được không ? Ông muốn gì thì
nói thẳng ra đi, tôi không phải là con người kiên nhẫn. Tôi không chấp
nhận được kiểu mờ mờ ảo ảo này.
Bưng tách cà phê, ông ta nhấp một ngụm.
Băng cau mày, Băng không hiểu tại sao lúc nào cũng nhìn thấy ông ta uống cà
phê, chẳng lẽ không uống cà phê, ông ta không thể sống được hay sao ?
Đặt tách cà phê lên bàn, ông ta nói.
_Cô hiểu bây giờ cô là ai rồi chứ ?
_Tôi là tôi.
Băng ương bướng trả lời.
Ông ta lạnh lùng hỏi.
_Cô thử nhắc lại những lời mà cô vừa nói xem.
Băng hung hăng nhìn thẳng vào mắt ông ta.
Ánh mắt ông ta ngập tràn lửa hận, một ánh mắt đang muốn hút tất cả mọi thứ ở trước mắt vào vòng xoáy đen ngòm không có đáy của mình, mắt của ông ta
chẳng khác gì cánh cổng dẫn đến địa ngục.
Băng lạnh toát, cơ thể khẽ run lên một cái, mặt lấm tấm mồ hôi, mắt cụp xuống, Băng không dám nhìn thẳng vào mắt ông ta nữa.
Ánh mắt của ông ta thật đáng sợ.
Giờ thì Băng đã hiểu được lý do vì sao khi người khác nói chuyện với ông ta lại không dám nhìn thẳng vào mắt của ông ta rồi.
Ông ta kiên nhẫn chờ nghe Băng trả lời.
Bối rối, Băng cầm lấy ly nước lọc trên tay, khẽ nhấm nháp một ít nước ngọt, Băng lúng túng trả lời.
_Vợ..vợ của ông.
Ông ta thu hồi lại ánh mắt đáng sợ của mình.
_Là vợ cô biết cô phải làm gì rồi chứ ?
_Làm gì ?
Băng bực mình hỏi.
_Có thật là cô không biết ?
Băng lắc đầu thành thật trả lời.
_Không biết.
Băng vẫn là một cô bé thơ ngây, mặc dù đã hai mươi tuổi nhưng suốt ngày Băng chỉ lo đánh đấm và nay đây mai đó.
Trong đầu Băng không tồn tại hai từ “lấy chồng”, lại càng không biết làm vợ thì phải làm những gì.
Băng luôn tâm niệm một điều là suốt cả đời này, Băng cũng không muốn lấy
chồng, nhưng có ngờ được đâu, tự dưng lại xuất hiện một người đàn ông từ trên Trời rơi xuống, ông ta tự cho mình cái quyền muốn làm gì thì làm,
ông ta ép Băng phải lấy mình bằng được.
Một cô gái từ trước đến
naychỉ quen nghịch ngợm, quậy phá, sống độc thân vui vẻ, coi bạn trai
cũng như bạn gái làm sao có thể giải thích từ “vợ” có nghĩa là gì ?
Băng ngồi im trên ghế, mắt nhìn ra phía trước, đầu nghĩ hết chuyện nọ đến chuyện kia.
_Lại đây !
Ông ta ra lệnh.
Băng giật mình nhìn ông ta.
_Ông…ông muốn gì ?
_Chẳng phải cô nói cô không biết làm vợ thì nên làm những việc gì ?
_Đúng ! Nhưng mà tại sao tôi phải sang ngồi cạnh ông, tôi ngồi đây cũng không được sao ?
Băng nghi ngờ hỏi ông ta, ánh mắt ngập tràn lo lắng và sợ hãi.
_Tôi có phải là chồng của cô không ?
_Phải.
_Nếu tôi đã là chồng của cô, bảo cô gồi cạnh tôi cũng sai à ?
Băng cứng họng, lý lẽ mà ông ta đưa ra hợp lý và đúng quá, nên Băng nhất thời không biết trả lời ông ta thế nào ?
Chương 16
Băng không muốn ngồi gần ông ta vì Băng thấy sợ và cảm thấy không an
toàn, dù biết ông ta sẽ không làm gì quá đáng nhưng ngồi cách xa ông ta
vẫn an toàn hơn.
_Tôi nói gì cô có nghe không ?
Ông ta cao giọng hỏi Băng.
Băng ớn lạnh khi ánh mắt mình bắt gặp ánh mắt lạnh lùng không tỏ rõ giận dữ hay bình thường của ông ta.
Băng ngồi cứng nhắc ở trên ghế, mồ hôi tuôn ra ngày càng nhiều, chiếc ly
trong tay Băng dường như sắp bị Băng bóp nát, cũng may vì tay Băng nhỏ
bé, sức lại yếu nên chỉ làm đau tay mình.
Ánh mắt ông ta nhìn
Băng như đang quan sát, đang đánh giá, như một con thú đang rình mò con
mồi của mình, đang chờ xem đến lúc nào con mồi của mình bị mình dọa cho
sợ chết khiếp đến nỗi phải tự động dâng nạp bản thân mình.
Bị
ông ta chiếu tướng, bị không gian im lặng không có bất cứ một tiếng động làm cho run rẩy sợ hãi, làm cho cơ thể như bị một con dao sắc nhọn kè
vào cổ.
Băng không còn đủ sức để chịu đựng kiểu giết người không cần dao kiếm này nữa, Băng tự động chuyển sang ngồi bên cạnh ông ta.
Băng thà chấp nhận chết ngay, còn hơn bị hành hạ tinh thần.
Ông ta cười thầm, xem ra cô vợ nhỏ bé và ương bướng của ông ta cũng không đến nỗi khó bảo như ông ta lầm tưởng.
Băng là cô gái càng dọa, càng chửu mắng càng gan lì nhưng nếu dùng lời nói
ôn nhu, dùng đòn đánh vào tâm lý, Băng sẽ chịu đầu hàng trong vòng chưa
đầy một phút.
Ngồi trên cùng một chiếc ghế, Băng ngồi cách xa ông ta, Băng không muốn động chạm vào ông ta.
_Tôi bảo cô gồi lại gần đây.
Băng ương bướng cãi.
_Chẳng phải tôi đã sang đây ngồi rồi còn gì ?
_Cô là khách của tôi hả ?
Băng cắn môi, mắt ầng ặc nước, Băng sắp bị ông tà làm cho phát điên. Băng
không thích khóc lóc trước mắt ông ta nhưng không thể ngăn cản được dòng lệ đang trực trào trong lòng mình.
Ông ta quay sang nhìn Băng, thấy Băng mắt đỏ hoe, môi mím chặt, mặt tái nhợt.
Cô nàng chuẩn bị lệ châu rơi lã chã.
Ông ta phì cười.
Lấy được một cô vợ đa tính cách này thật thú vị.
Phút trước còn vênh mồm lên cãi và thách thức, phút sau ngồi im lặng, dáng
ngơ ngẩn, mắt dõi về phương xa trông như một kẻ mất hồn, bây giờ lại
ngồi khóc ngon lành.
_Cô muốn thế nào ?
Ông ta lãnh đạm hỏi.
Băng căm tức nhìn ông ta.
_Ông đừng quá đáng ! Đừng tưởng tôi là vợ của ông thì ông muốn làm gì cũng được.
Ông ta cau mày.
_Cô thấy tôi đã làm gì được cô chưa ?
Ông ta thở dài.
Không hiểu từ lúc nào, ông ta lại đi so đo tính toán với một đứa trẻ con thế này.
_Tất cả những yêu cầu vô lý mà ông bắt tôi làm chẳng phải đã chứng minh ông là con người như thế nào rồi sao ?
Băng uất ức phun trào tức giận của mình.
Mặt ông ta càng ngày càng lạnh.
_Yêu cầu vô lý ? Cô đang chửu tôi là một kẻ không biết điều đấy hả ?
Băng bĩu môi.
_Đó là do ông tự nhận tự chịu, tôi không hề có ý đó.
Rõ ràng trong lời nói của Băng có hàm chứa ý tứ muốn chửu ông ta nhưng Băng vẫn còn tỉnh bơ nói là không có ý gì.
Dáng điệu nhún vai và tỏ vẻ khinh mạn của Băng khiến ông ta không còn kiềm chế được nữa rồi.
Nắm lấy cánh tay Băng, ông ta lôi Băng ngã nhào vào lòng mình.
Băng vẫn còn chưa hoàn hồn, cằm đã bị nắm chặt, eo bị ông ta siết mạnh. Băng thấy đầu óc quay cuồng, người choáng váng muốn ngã.
Khi định thần nhìn lại, Băng mở to mắt kinh hoàng nhìn ông ta.
Vừa nhìn thấy ánh mắt chứa toàn sát khí của ông ta, Băng hốt hoảng vội nhắm ngay mắt lại, hơi thở phập phồng như một con thỏ con sắp bị con sư tử
giết thịt.
Mặt Băng từ trắng nhợt chuyển sang một màu hồng lan
đến tận mang tai khi đôi môi của ông ta đang chạm nhẹ vào môi mình, mũi
của ông ta đang chạm vào mũi mình.
Băng hoàn toàn đóng băng, chân tay vô lực, Băng không biết nên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




