watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5171 Lượt

cửa thang máy mở ra.
Chờ ông ta bước ra trước, Phúc lững thững bước theo sau.
Giữa hai người bọn họ đã hình thành nên một quán tính không nói nên lời.
Phúc là người duy nhất làm việc với ông ta được ba năm, còn đâu ông ta luôn xa thải những trợ lý trong vòng chưa đầy mấy tháng.
Nhân viên trong công ty luôn nhìn Phúc bằng con mắt ghen tị và nể phục.
Có thể làm việc dưới quyền ông ta lâu như thế cũng đủ biết ông ta đánh giá cao tài năng của Phúc nhiều như thế nào.
Mở cửa xe ô tô, chờ ông ta trèo vào trong, Phúc nhanh chóng lái xe đi.
Trên đường đi, ông ta vẫn im lặng không nói gì, Phúc tập trung vào lái xe, cả hai giống như hai pho tượng sống.
Tập đoàn Hoàng Thị được hình thành cách đây hơn mười năm.
Trước kia chỉ là một công ty nhỏ bé luôn thiếu nợ và làm ăn thua lỗ nhưng từ
khi vào tay Hoàng Trọng Quân chỉ trong vòng ba năm, công ty dần lớn mạnh và trở nên nổi tiếng như bây giờ.
Về đời tư của Hoàng Trọng Quân không mấy ai biết, ngay cả báo chí cũng không moi được tin tức gì.
Hoàng Trọng Quân rất ít khi xuất hiện trên báo chí, cũng ít khi xuất hiện ở
các bữa tiệc chiêu đãi tại tư gia của các doanh nhân khác.
Ông ta chỉ thích sống lặng lẽ, thích không bị ai làm phiền và quấy rầy.
Nếu không phải đến công ty, ông ta thường xuyên ở nhà đọc sách, nghiên cứu các hợp đồng, uống cà phê và đi ngủ.
Nói thì không ai dám tin, một doanh nhân thành đạt và giàu có như ông ta
lại chọn một cuộc sống của một thầy tu như thế nhưng đó là sở thích và
phong cách sống của ông ta.
Chỉ có người thân thiết và quen biết với ông ta mới hiểu, còn người ngoài thì không thể biết được.
Trường học Thiên Hùng hiện dần lên trong tầm mắt.
Đang lái xe, Phúc lên tiếng hỏi.
_Anh muốn em lái xe vào cổng trường, hay đứng đợi ở đây ?
_Lái xe vào cổng trường.
Phúc hiểu ý, chiếc xe ô tô từ từ tiến vào cổng trường, cách cánh cổng màu xanh nhạt hai mét, xe ô tô dừng lại.
Thấy ông ta không bảo mình xuống mở cửa xe, nên Phúc ngồi im.
Tiếng chuông báo hiệu giờ học buổi sáng kết thúc, từng tốp sinh viên ùa ra cổng trường.
Tiếng nói, tiếng cười, tiếng đùa giỡn phút chốc làm không gian yên ắng xung quanh bỗng ồn ào và náo nhiệt hẳn lên.
Từng tốp, từng tốp sinh viên đi từ trong sân trường ra ngoài cổng.
Do không phải lần đầu tiên họ trông thấy một chiếc xe ô tô nên họ không
ngạc nhiên lắm, họ nghĩ chắc một giáo viên nào đó ở trường đang chờ đồng nghiệp hay người thân của mình.
Ông ta định không chú ý đến họ
nhưng nếu không nhìn ông ta sẽ không biết khi nào cô vợ bé nhỏ của mình
mới tan trường hay là đã đi về rồi nên đành phải từ bỏ thói quen không
chú ý đến người khác.
Một tốp, rồi lại một tốp, cứ thế, họ đã đi ra gần hết mà ông ta vẫn không thấy Băng đâu.
Tưởng rằng sáng nay Băng không đi học mà đang trốn ở nhà trọ với Hoa, đang
định bảo Phúc quay xe đi về, ông ta thấy Băng đang cùng Hoa và một chàng trai lạ đang đi từ trong sân trường đi ra cổng.
Băng cười thật tươi, nụ cười mà ông ta chưa từng nhìn thấy bao giờ, chiếc mũ lưỡi trai đội lệch sang một bên.
Điều làm cho ông ta tức giận và bực mình nhất là Băng chẳng những ban cho
chàng trai kia nụ cười quyến rũ và trong sáng của mình, Băng còn hung
hăng vẹo tai cậu ta.
Mặt ông ta lạnh băng, ánh mắt rực lửa hận.
Thấy Băng không những không biết điều buông anh ta, Băng còn khoác vai cậu
ta, đánh vào bụng cậu ta như hai người bạn gái với nhau.
Trước
khi ông ta kịp nghĩ gì, ông ta lạnh lùng mở cửa, từng bước từng bước,
ông ta bước gần lại hai kẻ không sợ trời không sợ đất kia.
Nụ
cười trên môi Hoa vụt tắt, mặt Hoa trắng nhợt, mồ hôi tuôn trào, mắt
kinh sợ nhìn ông ta, tay run run, suýt chút nữa, Hoa buông rơi tay lái.
Thấy Hoa đứng im mà không chịu bước tiếp, Băng cau mày hỏi.
_Cậu đang làm gì thế ? Còn không mau dắt xe đi tiếp đi.
Nhìn biểuhiện hốt hoảng cực độ của Hoa, mắt Hoa ngân ngấn nước, Băng vội quay lại nhìn theo ánh mắt Hoa.
Khi chạm phải ánh mắt đáng sợ, sâu thăm thẳm, và khuôn mặt lạnh lùng của
ông ta, Băng lập tức cứng miệng, chân run run, ngay lúc này Băng muốn co giò chạy trốn.
Băng ảo não kêu khổ, cứ tưởng có thể thoát khỏi
sự quản thúc của ông ta trong vòng một ngày, ai ngờ ông ta lại đến tận
đây để tìm.
_Lên xe !
Ông ta lạnh lùng ra lệnh.
Băng không nói không rằng quay mình bỏ đi luôn.
Ông ta nhếch mép.
_Cô muốn tôi mời bạn của cô về nhà tôi chơi đúng không ?
Băng dừng lại đột ngột.
Cứ mỗi lần ông ta nhắc đến Hoa, dù ông ta có yêu cầu Băng quỳ xuống lạy ông ta, Băng cũng tình nguyện làm.
Băng giận run, nhưng phản kháng vô hiệu.
Mỉm cười chấn an cô bạn thân, và cậu em trai dễ mến, Băng nói.
_Hai người cứ về trước đi. Mình đi đây.
Hoa sụt sịt.
_Cậu…cậu bảo trọng.
Băng cười ủ rũ.
_Biết rồi. Cậu cũng thế.
Từ lúc nãy đến giờ, Trọng Sinh vẫn không hiểu người đàn ông đáng sợ này và Băng có quan hệ gì mà ông ta chỉ cần nói có hai câu, Băng phải răm rắp
nghe lời như thế ?
Thấy Băng đang tiến lại gần chiếc xe ô tô màu đen, Trọng Sinh ngơ ngác hỏi Hoa.
_Chị ! Chuyện này là thế nào ?
Hoa giục.
_Đi thôi !
Ông ta thấy Băng đã chịu thua không còn dám phản kháng lại nên ngay sau khi bước đi, ông ta cũng quay mình bỏ đi.
Phúc lịch sự mở cửa xe cho cả hai.
Băng nghiến răng nghiến lợi nhìn Phúc như muốn băm Phúc ra muôn nghìn mảnh.
Phúc cười khổ, tự dưng lại bị trút giận oan lên đầu.
   
Chương 23
Ngồi gọn trên chiếc ghế bên cạnh ông ta, kéo mũ lưỡi trai sụp xuống mắt, đầu ngoẹo sang một bên, mắt nhắm lại, Băng không thèm nhìn ông ta đến
lấy một cái.
Ông ta cũng không nói gì.
Trong xe ba người không ai lên tiếng, không ai bảo ai câu nào, thành ra chiếc xe có ba
người lại tưởng đang chở ba người bị câm hay đang không chở bất cứ một
ai.
Lái xe được một đoạn, do không biết nên lái xe về thẳng nhà hay đi đâu nên Phúc đành phải lên tiếng hỏi ông ta.
_Thưa anh ! Anh muốn đi đâu ?
Ông ta không trả lời Phúc, mà lại hỏi Băng.
_Cô đã đói chưa ?
Băng bực mình đáp.
_Rồi.
Phúc phì cười.
Băng giống hệt một đứa trẻ con.
Ông ta không có biểu hiện gì.
_Đến nhà hàng Mộng Mơ.
_Vâng, thưa anh.
Băng không phản đối cũng không ủng hộ.
Chỉ cần ông ta không chú ý đến mình, không nói chuyện với mình, thì dù ông
ta có im lặng cả ngày, với Băng cũng không có ảnh hưởng gì.
Dựa người ra sau ghế, ông ta không nói thêm câu gì nữa.
Trong khi Băng và ông ta thoải mái tận hưởng khoảng trời riêng của mình, Phúc lại bứt rứt khó chịu, mỗi lần gặp Băng, thế nào Phúc cũng phải nói
chuyện hay gây sự vài câu mới có hứng thú, nhưng nay thấy Băng cũng im
lặng và lạnh lùng giống hệt sếp nên không dám lên tiếng nói gì.
Đến nhà hàng Mộng Mơ, sau khi lái xe vào đúng nơi quy định, Phúc nhanh chóng mở cửa xe cho cho ông ta.
Lần này, Băng tự động mở cửa xe cho mình, Phúc chưa kịp chạm vào tay nắm cửa, Băng đã bước ra ngoài.
Chỉnh lại mũ lưỡi trai trên trán, Băng vươn vai.
Hành động của Băng hoàn toàn tự nhiên, Băng không quan tâm con

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,52 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT