|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
ít tình cảm, nên Phúc đánh bạo lên tiếng
hỏi.
_Có chuyện gì mà trông anh có vẻ lo lắng như thế ?
Ngồi xuống ghế, bóp chán, ông ta nói.
_Chiều nay bố mẹ tôi về nước.
Bố mẹ của ông ta là một người cực kì vui vẻ và trẻ con, mặc dù đã hơn bảy mươi tuổi nhưng còn trẻ con hơn cả ông ta.
Ông Hoàng luôn làm ông ta phải đau đầu, phải nhức óc mà tìm cách khống chế tính cách còn ngây thơ hơn cả đứa trẻ của bố mình.
Lẽ ra có được một người cha vui tính, người mẹ biết điều như thế, ông ta
phải vui nhưng ông ta lại không thích chút nào, thậm chí ông ta còn cảm
thấy chán ghét và mệt mỏi.
Ngay từ khi còn nhỏ, ông ta có cảm
giác mình mới là cha mẹ của họ, là người có trách nhiệm chăm sóc và bảo
vệ họ không phải họ là cha mẹ và có bổn phận chăm sóc mình.
Tập đoàn Hoàng Thị được truyền từ tay ông nội cho ông Hoàng sau đó giao lại cho ông ta.
Trải qua ba đời mới lớn mạnh như ngày hôm nay.
Tuy ông Hoàng là một người có tính cách trẻ con và đôi khi ngây thơ như một đứa trẻ mười tám tuổi nhưng trí óc cực kì minh mẫn và thông minh.
Nhưng chỉ đáng tiếc một điều ông không thích kinh doanh, ước mơ và khát khao
lớn nhất của ông là đi du lịch và nghiên cứu khảo cổ học.
Ông thích nghiên cứu khoa học, thích đi du lịch để tìm tòi khám phá và viết sách.
Chính vì sở thích quái dị như thế nên ngay sau khi thấy thằng con trai có khả năng quản lý công ty, ông Hoàng không ngần ngại giao lại cho con trai
rồi tự mình biến mất.
Ông biến mất rất lâu, biến mất đã được sáu năm rồi.
Mỗi năm ông chỉ gọi điện cho con trai bốn lần, thỉnh thoảng nhắn tin cho ông ta biết mình vẫn bình an, còn đâu là bặt tăm.
Tuy nhiên, Hoàng Trọng Quân luôn biết cha mình đang ở đâu và đang làm gì.
Là một người có trách nhiệm và luôn có suy nghĩ phải chăm sóc họ nên luôn cho người cẩn thận đi theo họ đến bất cứ nơi đâu.
Bây giờ ông Hoàng đã là một sử gia nổi tiếng, là một người có nhiều sách xuất bản.
Ông vẫn miệt mài trên con đường muốn chinh phục khám phá bí mật của những thời đại xa lắc xa lơ.
Không biết vì lý do gì, ông lại có nhã hứng quay về nhà thăm con trai, mặc dù đã sáu năm qua toàn con trai ông đi thăm ông, ông chưa một lần bay về
nước và chưa một lần có ý định sẽ rời khỏi vương quốc của mình ?
Mẹ của ông ta còn thích đi du lịch hơn cả chồng.
Bà là người phụ nữ vui tính, bà vừa thông minh, vừa ăn nói có duyên.
Mặc dù đã hơn năm mươi nhưng tính nết giống hệt một cô nươi hai mươi tuổi.
Sợ rằng ngay cả các cặp vợ chồng trẻ, cũng không thể sánh bằng bố mẹ ông ta.
Hai người suốtngày ân ân ái ái, họ mặc dù đã sống với nhau hơn ba mươi năm nhưng tình cảm vẫn vẹn nguyên và nồng đậm như ngày mới quen.
Mỗi ngày họ cùng nhau say sưa nghiên cứu, say sưa đọc sách rồi cùng nhau ghi ghi chép chép.
Cuộc sống như thế, họ đâu cần thứ gì khác nữa.
Ngay cả đứa con của họ, sợ rằng họ cũng quên mất vì cuộc sống của cả hai ngọt ngào và say đắm quá.
Có nhiều lúc ông ta ca thán tại sao mình lại có kiểu bố mẹ kì lạ như thế ?
Khi còn bé, mỗi lần nhìn thấy bố mẹ đùa giỡn như hai tiểu hài nhi trước mặt mình, ông ta chỉ còn nước thở dài và ngán ngẩm.
Ông ta bị ảnh hưởng tính cách lạnh lùng, và vô cảm của ông nội, nên ngay từ lúc lên năm tuổi, ông ta và ông nội suốt ngày ở bên cạnh nhau, tuy họ
không nói với nhau quá mười câu nhưng bù lại họ lại rất hiểu nhau và tâm đầu ý hợp.
Chính ông nội là người dạy cho ông ta hiểu kinh
doanh là gì, cách quản lý, cách đối nhân xử thế, và các tình huống mà
ông ta cần phải nắm bắt để làm người.
Bố mẹ ông ta dạy cho ông
ta về nhân tâm, về những thứ mà ông ta chỉ nghe cho biết, cho hiểu, chứ
không có ý định đem ra áp dụng cho cuộc sống của chính mình.
Cả nhà ông ta ai cũng thông minh, cũng thành đạt và đều xinh đẹp.
Mỗi người đều có con đường đi riêng.
Tuy nhiên gia tộc nhà họ Hoàng không có nhiều người, cũng không có kiểu
tranh giành và đấu đá lẫn nhau vì họ quá giàu, mỗi người đều có tài sản
và công việc của chính mình, họ lo cho bản thân mình còn chưa làm xuể,
lấy hơi sức đâu để đi tranh giành của người khác.
Sống trong một gia tình bình ổn như thế, lẽ ra ông ta phải cứ bình
thường mà lớn lên, cứ an tâm mà hưởng thụ cuộc sống giàu sang, cứ lạnh
lùng và kiêu ngạo mà nhìn người khác, cứ đứng từ xa dùng đầu óc thông
minh và sắc bén của mình để điều khiển công ty và gia tài đồ sộ của nhà
họ Hoàng.
Tại sao trong lòng ông ta lúc này chỉ có thù hận và muốn trả thù ?
Một người thông minh, một người có thể nhìn thấu được cả tâm can người khác có thể dễ dàng để cho người khác sỏ mũi mình như thế hay sao ?
Nếu chuyện này có thể xảy ra, xem ra người đó phải rất tài giỏi và dụng tâm rất sâu.
Cuộc sống riêng tư của ông ta vốn là một dấu chấm hỏi, nên chỉ có mình ông ta mới trả lời được câu hỏi vì sao.
Hơn mười một giờ, một chiếc xe ô tô màu đen từ từ tiến về phía cổng trường đại học Thiên Hùng.
Đậu cách cánh cổng màu xanh hai mét, chiếc xe dừng lại.
Hôm nay là buổi học cuối cùng của Băng ở đây, cũng là lần cuối ông ta còn đến đây để đón Băng.
Nghĩ cũng lạ, một người cao ngạo và lạnh lùng như ông ta, ngay cả các đối
tác làm ăn quan trọng cũng chưa chắc được ông ta đích thân bảo Phúc lái
xe đi đón.
Thế mà một cô vợ nhỏ bé, ông ta lấy vì muốn trả thù lại được ông ta ưu ái nhiều như thế.
Giống như hôm qua, khi các bạn sinh viên trong trường ra về gần hết, Trọng
Sinh, Hoa và Băng mới vừa đi vừa cười đùa đi từ trong sân trường ra
cổng.
Lần này Băng còn quái chiêu hơn cả lần trước.
Thấy có một bông hoa phượng đỏ đang bay phất phơ trong gió và gần với tầm tay của mình.
Băng ngay lập tức nhảy bật lên rồi tóm lấy một cành phượng đang chìa trước mặt, Băng kéo mạnh cành cây xuống.
Thấy thế vẫn còn chưa đủ nghịch ngợm và hiếu động. Băng lập tức trèo ngay
lên cánh cổng bằng sắt, rồi vô tư đứng trong tư thế giống như tôn ngộ
không đang dò đường, Băng ung dung hái bông hoa phượng đỏ kia.
Ngồi trong xe ô tô, ông ta giật thót khi thấy cô vợ của mình nhảy bộp xuống
đất từ một độ cao có thể làm cho một tiểu thục nữ gãy chân hay bong
gân.
Ông ta đang tức điên lên.
Không hiểu vì sao càng
ngày con nhóc nghịch ngợm và trẻ con như Băng lại ảnh hưởng và tác động
đến tâm tư tình cảm của ông ta nhiều như thế này.
Như lúc nãy,
khi thấy Băng mạo hiểm trèo lên cao và suýt chút nữa bị ngã xuống đất,
ông ta đã giật mình thon thót, ông ta có cảm giác trái tim mình sắp sửa
nhảy ra khỏi lồng ngực, chân tay cứng đơ, cả đời ông ta cũng chưa từng
bị dọa cho sợ khiếp vía như thế.
Vuốt mặt mấy cái cho tỉnh táo,
ông ta đang căm ghét chính bản thân mình, không ngờ ông ta có thể thích
cô vợ mà ông ta coi như kẻ thù.
Câu hỏi phải chăng mình đã bị điên một lần nữa lại vang bên tai ?
_Băng !
Từ trong sân trường, một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




