watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:43 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 14307 Lượt

dòng tin nhắn hiện lên màn hình.

- Phù…. _ anh thở phào.

Có ai đó đã gửi tin nhắn báo tin của cô cho Quốc, có lẽ mọi việc đã ổn.

*Nhưng tại sao lại là mình?… ai là chủ nhân số điện thoại này???* _ Quốc thấy có chút kì lạ.

“@#$$%%^$#@…” _bỗng anh nghe có tiếng cãi vã gì đó.

Kia rồi, bên vệ đường trước mặt anh là một đám thanh niên mang nhiều hình xăm, trông có vẻ bặm trợn hình như có lẫn cả tiếng của một cô gái trong đó.

Anh mở cửa xe và tiến lại gần chúng…

- Cô em định ăn quỵt các anh sao? Dạo này các anh đang đói lắm em biết không?

- Đừng dở giọng đó ra, tôi đã thanh toán đủ cho mấy người hết rồi.

- Có sao? _ hắn quay ra, nhìn bọn đàn em hỏi đểu.

- No no.

- Cô em đã nghe gì chưa? Bây giờ muốn ngon lành về nhà thì khôn hồn đưa tiền đây.

- Nếu không thì sao?

- Hik… _ hắn bópchặt má cô gái. – Các anh ở đây sẽ cho em trải tí mùi đời và khuôn mặt về nhà khiến ba mẹ nhận không ra.

- Hahahaha… _ bọn đàn em cười khoái trá.

Quốc từ từ tiến lại gần chúng, nghe được vài câu trong cuộc nói chuyện nhưng anh cũng hiểu được phần nào vấn đề. Nhưng… giọng nói đó… giọng nữ mà anh quen quen…

- Tôi không có. _ Gia Linh hất văng tay tên đó ra.

- Vậy em muốn chiều lòng các anh rồi, thoải mái đi bọn mày. _ tên cầm đầu ra lệnh.

- Nhưng tiếc thay, tôi đã chấm em này rồi có thể nhường tôi được không? _ Quốc nói.

Chúng quay ra, tròn mắt nhìn Quốc mặt vô số tội.

- Thằng nhãi này ở đâu ra vậy?

- Em không biết nữa đại ca.

- Sao? Được chứ? _ Quốc hỏi lại.

- Cần một cái giá chứ anh bạn.

- Giá? Theo anh thì sao?

- Đủ cho tụi này thấy ngon êm là ok.

- Vậy sao? Nhưng tiếc rằng tôi chỉ thích hàng free thôi.

- Hik… _ tên cầm đầu nhếch mép.

- Vậy hãy coi chú em có đủ trình hay không đã. _ hắn hất mặt về phía Quốc.

Lập tức lũ đàn em bước lên, rút gung khí từ trong người chúng ra, nhìn Quốc cười khảy.

- Trời ơi! _ Gia Linh thảng thốt.

Tất cả đều chuyển tầm nhìn sang cô.

- Đằng đằng… đằng sau… _ cô chỉ chỏ phía sau bọn chúng.

Thấy cô hoảng hốt bọn chúng có vẻ để tâm…

- Có con heo bay kìa. _ cô hét to, chỉ ra phía sau.

Có vẻ vô nghĩa nhưng thật hiệu nghiệm, tất cả bọn chúng đều quay lại nhìn theo phản xạ của bộ não khi nghe có điều kì lạ…

- Có con nào đâu, này con nhỏ… _ tên cầm đầu bặm trợn quay lại nhưng cả cô và Quốc đều biến mất.

- Mẹ kiếp, lũ ngu nó nói có heo bay cũng tin hả? Có con heo nào bay được không? _ tên đại ca.

- Nhưng… đại ca cũng…

- Về.

- Hộc hộc hộc… _ chạy được một quãng Gia Linh mới chịu dừng lại.

- Sao phải chạy? _ Quốc hỏi.

- Anh muốn bọn chúng nhai xương hay sao mà còn nói kiểu ấy.

- … _ Quốc chỉ im lặng.

- Tại sao lại giúp tôi?

- Trả ơn thôi.

- Tôi sao? Ơn gì?

- Tiếng đàn, bản nhạc.

- Gì?

- Biết vậy được rồi. _ Quốc nói rồi bỏ đi.

- Khoan đã! _ Gia Linh gọi anh.

- Gì nữa?

- Làm ơn… giúp tôi đêm nay!

- …

@@@

Sáng hôm sau…

Trong căn phòng vắng, nằm trên chiếc giường êm ái cô khẽ trở mình… mệt nhọc kéo đôi mi nhìn nửa giường trước mặt rồi nghiền mặt lại…

*Mà cái gì kia?* _ cô vừa nhắm mắt lại mới kịp nhận ra mình vừa thấy có “vật thể lạ” cạnh mình.

Chương 38

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAA… _ cô mở mắt nhìn kĩ mới biết đó là một người chứ không phải một vật

“Kịch” _ cô bật dậy mạnh quá nên bị đập đầu vào thành giường.

- Ui ya ha… _ cô xoa đầu.

- Ài… _ hắn trở mình, vươn vai hết cỡ. – Ồn ào quá đi.

- Anh… anh anh làm gì ở đây? Sao lại ngủ trên giường tôi?

- Oáp… em dậy sớm thế? Nằm ngủ thêm chút nữa đi.

- … Y tránh ra. _ cô thu gọn vào một góc. – Mà khoan… đây là đâu? _ cô nhìn quanh phòng một lượt rồi đặt mắt tại mình…

Một bộ pijama chấm bi màu hồng với những họa tiết dễ chịu… Nhưng hôm qua cô mặc đồ đồng phục mà.

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA… _ cô lại hét toáng lên.

- Chậc công lực em thâm hậu quá, hét thôi mà nhà anh sắp đổ rồi nè nứt tường rồi thấy không?

- Nhà anh?

- Ưhm!

- Anh đã làm gì tôi hả?

- Chỉ là ngủ thôi mà.

- Ngu… ngu… ngủ?

- Chả lẽ em nhẫn tâm để anh ngủ dưới đất sao? Mà công nhận ngủ hai mình ấm thiệt!

- Tại sao tôi… tôi… _ cô nắm quần dứt áo nói không nên lời.

- Đồ của em ướt hết phải thay ra giặt chứ không bị cảm lạnh thì sao.

- Thay? Ai thay?

- Ờ thì… oài… anh dậy đây, em muốn ngủ thì cứ ngủ thêm chút nữa nhé! _ hắn nói rồi nháy mắt với cô và mở cửa phòng ra ngoài để lại cô đang ngây dại đi.

- Hắn… mình… ahsssss có chuyện gì vậy?

- Vậy em nghĩ ngủ chung một giường là có chuyện gì? _ hắn mở hé cửa thò đầu vào nói.

- Đi ra. _ cô cầm chiếc gối ném tới hắn.

Nhưng nhanh hơn, hắn đã kịp đóng cửa trước khi chiếc gối bay tới.

- Ahssssss… _ cô vò đầu bứt tóc. – Chắc không có chuyện gì đâu, chắc chắn không có. _ cô tự trấn tĩnh bản thân. – Ư hự… mà sao cái đầu tui nó không nhớ gì hết vậy trời… hu.

=:=:=:=

Biệt thự Hoàng Gia…

“Kính koongggg”

Hoàng Lâm bốc hỏa bấm chuông cửa.

- Xin hỏi anh tìm ai ạ? _ từ chiếc màn hình nhỏ.

- Có Gia Bảo trong đó không?

- Anh có hẹn trước không ạ?

- Không cần phải hẹn tôi cũng có thể gặp hắn, mở cửa lẹ đi.

- Nhưng…

- Mở cửa đi! _ cậu đi từ trên phòng xuống nghe chị giúp việc đang nói chuyện liền ngắt lời.

- Vâng!

Cậu đứng dưới gốc mận chờ Hoàng Lâm…

Nghe có tiếng bước chân dừng sau lưng mình, cậu liền quay lại…

“Huỵch”

Hoàng Lâm bất ngờ “tặng” cậu một cú đấm trời giáng vào mặt cậu làm “quà” chào ngày mới.

Cậu té nhào xuống đất vì không kịp phản ứng.

- Một cái là quá nhẹ cho mày rồi đó.

Lau vết máu đang chảy từ miệng mình đi, cậu chống tay đứng dậy mà không chút bực bội.

- Vậy cứ làm gì mày muốn.

Từ câu nói khiêu khích của cậu, Hoàng Lâm liền túm cổ áo cậu đưa tay định đấm cậu… cậu nhắm mắt lại chờ Hoàng Lâm xuống tay…

- Hik… mày không đáng. _ Hoàng Lâm đẩy cậu ra.

- …

- Mày đã làm gì với Na Na?

- …

- Mày gây ra mọi việc rồi bỏ chạy có thấy hèn không?

- …

- Lúc đầu mày mạnh miệng lắm mà sao bây giờ im re vậy? Nói tao nghe coi.

- … Tao không bỏ chạy.

- Vậy mày làm gì mấy bữa nay?

- Tao bận việc.

- “Bận”, “việc”, có quan trọng bằng việc của Na Na không? Mày làm tao thất vọng quá Gia Bảo ạ. Tại sao mày bỏ rơi Na?

- Tao không hề bỏ rơi chính cô ấy muốn kết thúc, với tính cách của Na Na mày nghĩ có dễ dàng khuất phục không?

- Tao không tin! … Mà cứ cho là mày nói thật đi, Na Na đòi kết thúc chả lẽ mày để yên thế sao? Tại sao không cố níu giữ, tại sao mày biệt tích mấy ngày nay, mày làm gì???

- Tao muốn dành thời gian cho Na Na tự nghĩ về chuyện giữa hai bọn tao, để cô ấy cảm nhận cuộc sống khi không có tao trong vài ngày.

- Vài ngày? Là sao?

- Mày đã từng nghe kết thúc là một sự bắt đầu hoàn hảo chưa?

- …

- Hoàng Lâm, tao muốn nhờ mày một việc!

- …

=:=:=:=

Nhà hắn…

“Xẻng” _ chiếc thìa trên tay cô rớt xuống đĩa.

- Thật không? Thật là không có chuyện gì chứ? _ cô hỏi dồn.

Gật

- Nhưng còn… _ cô xìa vạt áo mình ra mà không giám nói tiếp.

- Kia. _ hắn hất mặt ra phía chiếc bàn khách có bộ đồng phục được gấp phẳng phiu.

Cô nhìn bộ đồng phục rồi nhìn lại hắn.

- Chậc… ý tôi… là…

- Em có ý gì với anh nữa sao? _ hắn cười ranh mãnh.

- Ai nói?

- Không nói anh đi à.

- Khoan! … Tại sao… tôi lại mặc đồ này?

- Thì thay đồ kia phải mặc đồ đó chứ không lẽ… _ nói tới đó hắn liền đổi sắc mặt, nhếch mép nở nụ cười đểu nhất và đưa ánh mắt nhìn cô. – Hay em muốn…

- Tránh ra. _ hắn ghé sát mặt lại cô liền giơ chân đạp hắn ra. – Anh đã làm gì tôi hả? _ cô giận dữ.

Hắn chống tay đứng dậy:

- Có làm gì đâu chứ, mà sao em cứ thích đụng chạm cơ thể anh là sao nhỉ?

- Hơhơ… đụng chạm cơ thể?

- Lần nào gặp em không đạp thì cũng oánh anh đau điếng còn gì.

- Anh đáng bị vậy mà.

- Haizzz buổi sáng ttạp thể dục thế là đủ rồi, không có chuyện gì quá đáng hết, bộ đồ đó là anh nhờ một cô gần nhà thay cho em. Vừa ý cô bé chưa?

- …

- Ăn lẹ đi rồi anh đưa về.

- Không cần, tôi tự về được.

- Hè… vấn đề bồi thường kia anh vẫn chưa tính đâu đấy.

- Tôi không chuồn đâu mà sợ.

- …

- Anh không sợ em chuồn vì em có chuồn anh cũng tìm ra em một cách dễ dàng có điều em nên có chút cảm giác gì đó đối với người bị hại của mình chứ.

- Cảm giác? Hơhơ… bị hại.

- … _ hắn không đá động thêm nữa mà lên phòng.

- Mà khoan! _ cô đứng bật dậy khi nhớ lại hôm đó.

- Chuyện gì nữa cô bé?

- Anh trai tôi, tại sao anh biết anh ấy?

- … Anh có nói anh biết sao?

- Lần trước chính miệng anh nóianh trai tôi nói về tôi…

- Chỉ là câu nói thôi, muốn gây ấn tượng với em chút không được sao?

- Sao anh biết tôi có anh trai?

- Haizzz đã nói là nếu anh muốn biết thì sẽ không có gì dấu được anh mà, đặc biệt là em đó cô bé. _ hắn nói cho qua chuyện và bước lên chiếc cầu thang dẫn lên phòng mình.

*Còn quá sớm đó cô bé, em thú vị lắm.

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,66 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT