watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:43 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 14308 Lượt

có để không phải hối tiếc! Và anh biết loại nhựa duy nhất khiến em sống được chỉ có Gia Bảo mà thôi.

- Nhưng em…

- Nghe lời anh hãy đối mặt với tình cảm của mình đi em! Hoàn cảnh của Tuấn khác của em khác, không thể so sánh được. Anh tin nếu không vì tình yêu thì chắc chắn nó cũng sẽ ra đi thôi, và anh cũng tin rằng sẽ có một ngày nó quay lại.

- Nghe lời anh lần này đi em! _ Quốc nắm tay cô khuyên bảo.

- Em…

- Em làm được mà!

- Có thể sao?

- Uhm! Anh tin ở em!

- …

- Sẽ không có nhiều thời gian để em do dự đâu, cố lên!

- … _ cô nhìn vào ánh mắt Quốc đang chân thành nói với mình. – Em biết mình phải làm gì rồi.

- Thật chứ? _ Quốc nở nụ cười.

Gật

- Có thế chứ em gái ngoan._ ngồi trên xe, Quốc với tay mở cửa xe cho cô. – Hãy đến đó liền đi!

- Uhm! – cô gật đầu và xuống xe. – Cảm ơn anh! _ nói xong cô mới chạy đi.

Chưa bào giờ cô thấy thoải mái và ngọn lửa trong mình cháy lớn như vậy, mỉm cười với chính bản thân mình, cố hết sức để đến đó.

- Mày làm tốt lắm Quốc! _ Quốc tự an ủi bản thân. – Nhưng sao tim mày còn đau vậy? Đã nói mày làm vậy là đúng mà.

=:=:=:=

Không biết có phải ông trời muốn thử lòng quyết tâm lẫn sự kiên nhẫn của cô chăng? Vừa chạy được một đoạn dép cô bi đứt dây, cô đành phải bỏ lại đôi dép để tiếp tục chạy…

- Nhất định… hộc hộc… nhất định phải ực… đến được đó! Cố lên Trần Na Na!!!

- Xin lỗi cô! Cậu chủ đã ra ngoài rồi ạ.

- Cậu ấy đi lâu chưa? Chừng nào về? chị có thể liên lạc với cậu ấy giúp em được không?

- Tôi không biết nữa, cô có thể gọi điện cho cậu ấy thử xem.

- Vâng! Cảm ơn chị!

Cô đến bấm chuông cửa nhà cậu nhưng thật ông trời đang thử thách cô chăng? Cậu đã ra ngoài và không có ở nhà.

Còn lại hy vọng mong manh từ chiếc điện thoại kia thôi… nhưng… lúc nãy cô chạy vội nên không mang theo điện thoại, tất cả đều trong cặp của cô.

Cô bất lực ngồi thụp xuống đất

- Chả lẽ chỉ đến đây thôi sao? Có lẽ tớ đã sai, sai rồi Bảo ơi! Hức… _ cổ họng cô nghẹn đắng, hai hàng nước mắt mặn chát lăn dài từ khóe mắt xuống.

Cô ngồi đợi cậu từ sáng tới chiều muộn mãi vẫn chưa thấy cậu đành bỏ cuộc

- Có lẽ chỉ đến đây thôi.

Nhìn lại căn biệt thự ngập trong ánh điện một lần nữa rồi quay gót…

Cà nhắt với đôi bàn chân phỏng rát đến chảy máu vì đã quá mòn, hôm qua cô đã đi nhiều lắm rồi đến hôm nay lại hành hạ nó chân trần chạy bộ trên đường nhựa nóng bỏng kia sao chịu nổi chứ. Chỉ mong cô sẽ đủ sức để về đến nhà an toàn.

“Kitssssss”

Bỗng một chiếc xe hơi dừng lại cạnh cô… một bàn tay rắn chắc kéo cô lên xe và chiếc xe nhanh chóng lăn bánh mà không để lại vết tích gì ngoài lớp bụi mịt mù từ phía sau…

Chương 39

“Kitssssss”

Bỗng một chiếc xe hơi dừng lại cạnh cô… một bàn tay rắn chắc kéo cô lên xe và chiếc xe nhanh chóng lăn bánh mà không để lại vết tích gì ngoài lớp bụi mịt mù từ phía sau…

- AAAAAA đau. _ giọng một thanh niên la lên-là người kéo cô lên xe.

- Ai? Sao giám bắt cóc tôi? _ cô đưa tay thủ thế phòng bị.

- Ai da, con gái mấy người sao thích cắn quá vậy? Tím bầm tay tui rùi nè.

- Giọng này… ủa sao giống Hoàng Lâm vậy _ cô nói đủ mình nghe.

- Chính nó đấy. _ Hoàng Lâm cau có.

- Hoàng Lâm? Là cậu thật á?

- Chứ bồ nghĩ ai? Haizzz đau chết được, răng gì mà sắc lại độc vậy không biết.

- Ai biểu cậu bắt cóc tui chi.

- Tại… hoàn cảnh nó đưa đẩy thôi, hề.

- Bắt tôi lên xe làm gì đây?

- Lát sẽ biết. _ Hoàng Lâm nói bí mật.

- …

Lát sau…

Bánh xe dần chậm lại và dừng hẳn trước một shop thời trang lớn.

Hoàng lầm xuống trước mở cửa xe cho cô.

- Làm gì ở đây? _ cô ngồi trên xe hỏi.

- Đi nào hỏi nhiều quá. _ Hoàng Lâm đành kéo tay cô xuống dắt đi.

- Á đau khoan! _ cô níu Hoàng Lâm lại.

- Gì nữa?

- Chân tôi…

Hoàng Lâm nhìn xuống bàn chân phỏng rát còn chảy máu của cô

- Bà ngoại nhỏ của tôi, bà làm gì mà ra nông nỗi này hả? Dép đâu?

- Tôi…

- Đừng nói cậu mới đi bụi nhé?

- …

- Mà thôi chuyện đó nói sau bây giờ có việc quan trọng hơn để làm kìa.

- Chuyện gì?

- Hỏi nhiều, đi thôi.

- Ơ hay cậu toàn khui chuyện cho tôi hỏi vậy mà mắng…

- Thôi thôi được rồi, không nói nữa. _ Hoàng Lâm nhấc cánh tay cô đưa lên cổ mình rồi cõng cô đi không cần xin ý kiến.

- Cậu làm gì đấy?

- Chả lẽ để cậu cà nhắt thế này, vào được trong đó mất bao lâu hở?

- Thả tôi xuống đi, Kì Lâm mà ghen thì phiền.

- Yên tâm, cô ấy rộng lượng và hiểu chuyện không hơi đâu để ý mấy chuyện bé tẹo không đáng nói này đâu mà lo.

- Ý cậu nói tôi là người hẹp hòi không hiểu chuyện chứ gì?

- Công nhận con gái nói nhiều thật, trừ Kì Lâm củ

của tôi ra.

- Hơhơ… đúng là…

- Chị giúp em cải tạo nắm đất khô cằn sỏi đá này giúp em với! _ Hoàng Lâm nói rồi đẩy cô về chị nhân viên.

- Em nói quá rồi! _ chị nhân viên bật cười.

- À chị giúp em sửa “móng ngựa” cho chú ngựa háu đi này giúp em luôn nhé!

- Này cái cậu kia, cậu hết nói tôi là đất rồi lại nói tôi là ngựa cuối cùng cậu muốn biến tôi thành gì đây hả? Hả? Hả? _ cô hét vào tai Hoàng Lâm

- Ờ thì…

- … _ cô quắc mắc nhìn Hoàng Lâm.

- Thì là… ngựa ngựa đất.

- Cậu…

- Thôi chị giúp em lẹ lẹ với sắp trễ giờ em rồi chị ơi! _ Hoàng Lâm kéo chèo sang chị nhân viên.

- Mời em đi theo chị. _ chị nhân viên đưa tay ra mở lối cô đi.

Theo chân chị nhân viên, cô choáng ngợp trước những gì có ở đây… Những bộ quần áo, váy,… đẹp lung linh; những đồ phụ kiện cô chưa từng thấy, dày dép bày trên giá nhiều đến không thể nhìn hết… Từ lần được chị Trâm Anh và Gia Huy dắt đi chuẩn bị cho cuộc thi Nam-Nữ sinh thanh lịch đó cô nghĩ sẽ chả bao giờ còn cơ hội quay trở lại đây nữa, đây cũng là shop đó nhưng lần trước là với cậu còn bây giờ thì khác rồi; nghĩ tới đó cô chợt thấy trống trải vô cùng.

- Em ngồi xuống đây! _ chị nhân viên kéo ghế cho cô ngồi.

Cô vừa ngồi xuống đã có người đến quỳ xuống trước mặt cô.

- You you… you đang làm gì vậy? _ cô lắp bắp.

Người ấy ngước mặt lên nhìn cô cháy mắt rồi bắt cổ chân cô để lên đùi mình, cô sợ quá nhắm mắt lại…

1 giây… 2 giây…3 giây…

Cô mở mắt ra

Thì ra người ấy chỉ xử lí những vết xước, phổng rát chảy máu dưới chân cô thôi.

- Phù… _ cô thở phào.

- Đứng dậy đi thử coi.

- …Dạ… _ cô đứng dậy đi thử vài bước.

- Woa thật kì diệu…

- Thấy sao?

- Hết đau rồi ạ, em cảm ơn anh nhiều! _ cô cúi đầu cảm ơn.

- Hey kưng, kưng mí nói gì hở?

- Dạ… em cảm ơn…

- Nín!

- … _ cô tròn mắt nhìn không hiểu.

- Hứ. _ nguýt cô cháy mắt rồi người đó bỏ đi.

- Chị ấy không có ác ý gì đâu em. _ chị nhân viên.

- Dạ? “Chị” ạ?

- Hì _ chị nhân viên chỉ cười. – Còn nhiều người đang đợi em đó, nhanh chân kẻo trễ giờ của Hoàng Lâm mất.

- Vâng!

Tiếp tục theo chân chị nhân viên qua gian khác. Không biết tiếp theo sẽ là ai đợi cô đây???

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA… _ giọng cô.

- Ây da yyyyyy… _ Hoàng Lâm dùng mình.

(Chả là cô đang phải trải qua quá trình tẩy lông chân thôi mọi người ạ, hehe)

- Hít ù hít ù… _ cô hít thở gấp gáp. – Chết em mất.

- Muốn đẹp thì yên lặng chịu đựng đi.

- Nhưng… hít ù… có cần… ực

- Thế cô muốn để chân thế kia mà mặc váy hả?

- Em chịu khó chút đi sắp xong rồi em à! _ chị nhân viên.

- Vẫn chưa xong ạ?

- Vẫn còn chút nữa em à. _ chị nhân viên.

- Em… AAAAAAAAAAAAAA…

Hoàng Lâm ngồi chờ đến nóng ruột mà vẫn chưa thấy cô ra, hết ngó đồng hồ rồi thì đi đi lại lại, ngó nghiêng vào trong đợi chờ kết quả

- Xong chưa chị? _ chị nhân viên vừa bước ra Hoàng Lâm đã giữ lấy hỏi.

- … _ chị nhân viên chỉ nở nụ cười mỉm chi.

Và sau đó… khi chị nhân viên tránh qua một bên là cô đứng phía sau…

Một chiếc váy đầm ngắn trên đầu gối mềm mại bằng chất liệu là vải voan mỏng nhẹ nhàng màu xanh da trời nhạt, một chiếc thắt lưng bằng vải nhỏ làm điểm nhấn ở eo, một đôi dày cao gót vừa đủ để tôn dáng cô lên, một kiểu tóc hết sức đơn giản, make up nhẹ nhàng khiến cô toát lên sự dịu dàng, thanh thoát và có chút quyến rũ của nét đẹp cổ điển nhưng không hề đánh mất phần cá tính của con người cô.

- Chà chà… cũng không tồi, duyệt. _ Hoàng Lâm bật ngón cái lên gật gù. – Em cảm ơn chị, bye chị! _ Hoàng Lâm vừa nói vừa kéo tay cô chạy nhanh.

- Té bây giờ, tôi chạy bằng dày cao gót đó.

- Trễ lắm rồi, nếu cậu không muốn tôi phải cạo đầu vì cậu thì đi lẹ lên. _ Hoàng Lâm nói rồi mở cửa xe đẩy cô vào trong.

=:=:=:=

Tại một nhà hàng-nơi đang diễn ra buổi tiệc…

Cầm tấm thiệp mời trên tay Quốc vào buổi tiệc với sự lạ lẫm khó hiểu, không biết buổi tiệc này có ý nghĩa gì, không biết do ai tổ chức và tại sao anh có tấm thiệp này?

Đang ngó thử xung quanh mình có gì đó gọi là quen thuộc không thì…

- Anh đến đúng giờ nhỉ. _ một giọng nói cất lên từ sau lưng Quốc.

Không cần quay lại anh cũng biết đó là ai.

Gia Linh tiến lên đứng cạnh anh…

-

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,66 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT