watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:43 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 14309 Lượt

Ai bảo em làm anh có hứng thú chơi với em chứ*

- …

=:=:=:=

Nhà Quốc…

Một cô gái đang lúi húi trong bếp với một bàn đầy thức ăn, thật kì lạ trong nhà Quốc không bao giờ có cô gái nào khác ngoài cô có thể bước chân vào nhà anh, và đặc biệt… là căn bếp đó.

- Cô làm gì vậy? _ Quốc trừng mắt nhìn Gia Linh.

Nhưng Gia Linh đang quay lưng lại nên không thấy được ánh mắt đó.

- Như anh đang thấy.

- Cô đi ra đi. _ Quốc đến bóp chặt cổ tay Gia Linh kéo ra.

- Kì lạ thật nấu cơm ăn cũng là một cái tội sao?

- … _ anh không trả lời, tay với lấy chiếc giẻ lau và dọn dẹp đống lộn xộn của Gia Linh mới hàn ra.

Mặc kệ thái độ của anh, có thực mới vực được đạo Gia Linh cầm đũa lên ăn tự nhiên.

- Anh có muốn ăn không?

- … _ Quốc không chả lời.

Gia Linh mặc kệ tiếp tục công trình ăn uống của mình.

- Không ăn thật sao?

Quốc quắc mắt nhìn Gia Linh điếng người nhưng có lẽ không có gì ghê gớm với nàng.

- Cảm ơn! Đỡ tốn.

- Mà này cô định chừng nào thì rời khỏi nhà tôi đây? Nhà có không ở chả lẽ định làm kẻ lang thang sao?

Nghe Quốc nói câu đó Gia Linh liền ngừng nhai trong khi miệng đang đầy thức ăn, nhìn ra một hướng khác xa xăm.

- Cô sao vậy?

Uống một ngụm nước cho miếng cơm xuống, Gia Linh kéo ghế đứng dậy, đeo túi chéo qua vai.

- Tôi ăn no rồi, cảm ơn anh đã giúp tôi về tất cả! Làm người tốt thì tốt cho trót, dọn giúp tôi chỗ này nhé! _ nói xong Gia Linh không chần chừ thêm, mở cửa và rời khỏi nhà Quốc.

Quốc thấy con người này thật kì lạ, nhìn xuống bàn ăn còn kì lạ hơn. Mỗi món chỉ được một chút nhưng được đặt trong chiếc đĩa to và nồi cơm thì… “cực khủng” theo dấu cơm thì Gia Linh đã nấu lượng cơm bằng xuất của ba người ăn khỏe.

*Làm thế nào mà cô ta có thể ăn hết nồi cơm này nhanh vậy nhỉ???* _ Quốc ngạc nhiên.

“Tinh tinh tinh”

Điện thoại anh có tin nhắn

Lại là số máy đó, đọc xong tin nhắn anh vội lấy xe lên đường.

=:=:=:=

- Đi thẳng quẹo trái.

Ngồi sau xe hắn cô chỉ đường.

- Khỏi chỉ, biết rồi.

- Biết? Sao biết?

- Đó là việc của anh.

- Anh theo dõi tôi đấy à?

- Nói nhiều quá lo ôm chắc vào đi.

Nói xong hắn bất ngờ rồ ga mạnh làm cô bật ra sau mém tí nữa là đo đường. Biết ý đồ của hắn cô nhất quyết không ôm, tay bám chắc vào đuôi xe.

“Kitssss” _ tới nhà cô hắn lại bất ngờ thắng gấp.

- Biết ngay mà, hên là tôi chuẩn bị từ sớm. _ biết thế nào hắn cũng làm vậy nên cô bám chắc đuôi xe, vừa đến cổng thì lập tức nhảy xuống.

- Cũng không tồi.

“Kisssss”

Vừa lúc đó xe Quốc cũng tới dừng lại cạnh cô.

Vừa nhìn thấy hắn Quốc đã ko thể bình tĩnh…

“Huỵch”

Hắn tháo mũ bảo hiểm ra còn chưa kịp đặt lên xe đã bị Quốc tiến đến cho một cú đấm làm hắn không kịp phản ứng loạng choạng nhưng vịn vào chiếc xe cạnh mình nên ko bị té xuống đất, còn chiếc mũ bảo hiểm thì lăn lóc xuống đường thật thảm.

- Tao đã nói mày biến rồi mà. _ Quốc gằn lên.

- Tôi cũng đã nói cậu đừng can thiệp vào rồi mà.

Cô tròn mắt nhìn Quốc và hắn nói mà không hiểu gì, còn cú đấm ấy… tại sao Quốc lại đánh hắn?

- Có chuyện gì… giữa hai người sao? _ cô hỏi.

Hai người không trả lời, quắc mắt nhìn nhau.

- …

- Có lẽ anh phải về rồi, mình còn gặp nhau lâu dài mà. Chào em!

Bỏ lại chiếc mũ kia hắn rồ ga phóng xe khỏi chỗ đó.

- Em có sao không? Hắn có làm gì em không? Hắn…

- Em không sao, hắn không làm gì em hết.

- Vậy… tại sao em đi với hắn?

- … Em… em cũng không nhớ nữa. Chỉ nhớ… xung quanh mình có gì đó đặc quánh làm em không thở được rồi sáng nay…

- Sáng nay thế nào? _ anh bóp chặt vai cô.

- Sáng nay… mở mắt đã ở nhà anh ta.

- Nhà hắn?

- Nhưng không có chuyện gì hết, anh yên tâm.

- Thật không?

Gật gật

- Ờ… _ Quốc nhận ra mình đang làm cô đau. – Anh xin lỗi!

- Em không sao.

- Nội rất lo cho em đó.

- Em xin lỗi!

- Em không sao là được rồi, chuyện đó để sau hãy nói bây giờ vào nhà cho nội yên tâm đi!

- Vâng!

Quốc nhìn về hướng hắn vừa đi nhíu mày nghĩ gì đó.

- Anh không vào ạ?

- Ờ anh vào đây.

- Ơ… chị _ vừa vào nhà đã thấy Trâm Anh tựa vào ghế sôfa ngủ, có lẽ là ngủ quên.

- Trâm anh. _ Quốc.

Nghe có tiếng người ro nhỏ Trâm Anh liền thức giấc.

- Anh Quốc! Bé Na, em đi đâu mà giờ này mới về?

- Dạ em…

- Sao em lại ngủ ở ghế mà không vào phòng ngủ? Mà đêm qua sao không về nhà?_ Quốc ngồi đối diện với Trâm Anh, đặt chùm chìa khóa xuống bàn rồi hỏi chị.

- Em ngủ quên thôi, tối qua nội gọi điện hỏi em có biết bé Na ở đâu. Ngồi nhà không yên tâm nên em đến coi nội có cần gì không. Cũng may em đến kịp lúc, nội bị tụt huyết áp nặng….

- Vậy giờ nội đâu chị? _ cô quýnh lên.

- Bây giờ thì ổn hết rồi, nội đang nghỉ trên phòng đó em để nội nghỉ chút đi lát hayz lên.

- …Vâng ạ.

- Vậy ổn rồi anh về nhé! Anh có chút việc, có gì nhớ nói anh đó.

- Vâng! Anh có việc cứ đi trước đi. _ Trâm Anh đáp.

- Bé Na! _ Trâm Anh gọi.

- Dạ?

- Em ngồi xuống đây chị có chuyện muốn hỏi em.

- Vâng! _ cô vòng qua ngồi xuống cạnh Trâm Anh. – Có chuyện gì vậy chị?

- Em đang giấu chị chuyện gì phải không?

- Dạ? Em đâu có.

- Vậy chuyện giữa em và Gia Bảo thì sao? Chị đã nghe Gia Huy nói nhưng chị cần một lời giải thích từ em.

- … Em…

- … _ Trâm Anh chờ câu trả lời của cô.

- Chấm hết rồi chị ạ.

- Cái gì? _ Quốc đứng ở cửa nghe hai người nói từ lúc nào. – Tại sao? Có phải thằng nhóc đó làm điều gì quá đáng không?

- Anh Quốc, anh về rồi mà.

- Em nói đi.

- Không phải cậu ấy mà là em.

- Thảo nào mấy ngày nay không thấy cậu ta đến trường còn em thì suốt ngày cứ hồn phách thất lạc nơi đâu.

- …

- Anh sẽ không tha cho tên nhóc đó. _ Quốc nói rồi chạy vào bàn lấy chùm chìa khóa mình để quên và bỏ đi.

- Anh đi đâu vậy? Anh Quốc! _ cô vội đuổi theo.

Quốc ngồi vào xe thắt đai an toàn xong cũng là lúc cô kịp ngồi lên xe Quốc.

- Xuống xe. _ Quốc ra lệnh.

- Anh định đi gặp Gia Bảo đúng không?

- …

- Anh à, kết thúc là do em muốn không phải cậu ấy, anh làm ơn đừng đào xới chuyện này lên nữa được không?

- Do em? Là do em sao? Trước khi đến với cậu ta em đã như thế nào em còn nhớ không? Vậy mà giờ em nói rằng tại em muốn kết thúc sao?

- Anh đừng hỏi được không? Hãy để yên mọi chuyện thế này là được rồi.

- Vậy em nói đi.

- Nói? Em biết nói gì mà nói chứ?

- Tại sao em muốn thế?

- …

- Sao không trả lời?

- Em…

- Em không nói thì để nhóc kia nói vậy, em xuống xe đi.

- Thôi được rồi, em nói là được chứ gì?

Quốc tháo đai an toàn ra chờ cô nói…

- @##$%^%$#@#… _ cô đành kể lại toàn bộ câu chuyện của ngày mưa đó cho Quốc nghe.

- Na à, em có phải Trần Na Na mà anh biết không? Một Trần Na Na sống bằng cách dẫm đạp lên những lời nói vô nghĩa của người khác mà sống đâu rồi? Chả lẽ chỉ vì vài câu nói của một người dưng khiến em dễ dàng từ bỏ thế sao?

- …

- Em đừng có im lặng thế.

- Không phải vì câu nói của cô gái đó, cô ta nói vậy cũng có cái lí của cô ta thôi. Em không hơi đâu mà để bụng mấy câu nói đó.

- Vậy tại sao? Em làm anh điên lên rồi đó Na Na.

- Vì em.

- Vì em?

- Uhm! Vì em.

- …

- Em và Gia Bảo không cùng một thế giới.

- Em đã nói không để ý mấy câu nói đó mà.

- Em sợ, em sợ một ngày sẽ lại đi lên vết chân lạc lối của anh em.

- Có liên quan gì đến Thiên Tuấn chứ?

- Những trận đòn, những sự tẩy chay, cả sự đào thải của những nơi anh đến xin việc, học tập nữa. Cũng chỉ vì chữ “yêu”, trước khi đến với chị Trâm Anh anh Tuấn đã đoán trước sẽ có những gì xảy ra với mình nhưng đã lỡ yêu chị ấy quá nhiều anh ấy nguyện chấp nhận tất cả. Kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, khi chị Trâm Anh biết mọi chuyện anh Tuấn phải chịu đựng chỉ vì yêu mình do chính cha mình gây ra anh còn nhớ chị ấy đã đau khổ thế nào không?

- …

- Chị ấy mất tất cả, anh hai thì đi biệt tích luôn từ ngày ấy. Đã mấy năm vậy mà chị Trâm Anh vẫn là người có nhà mà không thể về, chả phải vì chữ “yêu” sao? Từng giây trôi qua chị ấy đều mong anh Tuấn trở về nhưng kết quả chỉ chờ trong sự ngóng trông tưởng chừng vô vọng. Chỉ vì hai anh chị ấy đã yêu nhau quá sâu sắc mà không thể dứt ra được. Em không muốn đến khi đã quá lún sâu vào đó màkhông thể rút chân ra được, vậy nên kết thúc sớm sẽ tốt cho cả hai.

- Cho ai?

- Cả em và cậu ấy.

- Em có chắc không?

- …

- Sao không trả lời? Em như thế này mà nói là tốt sao? Tốt là hằng ngày ủ rũ, vô hồn, buồn bã, sầu não như em bây giờ sao?

- Thà đau một lần rồi thôi, mọi chuyện sẽ cớm trở về vị trí cũ của nó thôi.

- Em chắc là sớm chứ?

- …

- Anh buông tay là để hằng ngày được thấy nụ cười của em, được nhìn em hạnh phúc chứ không phải như em bây giờ.

- Nhưng em biết làm gì hơn thế chứ? Em không muốn mình biết mà vẫn dấn thân vào yêu để rồi mất tất cả.

- Nhưng ít ra em đã sống với chính tình cảm, chính con người em chứ không phải nhút nhát eút lui với tình cảm của mình. Em hãy sống hết mình, hết sức lực từ nhựa sống em đang

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,66 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT