watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6317 Lượt

mắt. m nhạc ở trong phòng tiệc không phải là nhạc DJ mà là các tiết mục biểu diễn trực tiếp, bao gồm hợp tấu violon, biểu diễn múa ba lê, độc tấu dương cầm, …

Đứng giữa đám đông, Hứa Trác Nghiên có hơi không quen, nhưng chẳng mấy chốc tiếng nhạc êm dịu đã xoa dịu sự thấp thỏm và bất an của cô. Cô đưa mắt nhìn quanh, ngoài mấy nhân vật có máu mặt trong ngành thuốc ra, toàn bộ đều là những người xa lạ. Nhưng như vậy cũng tốt, chẳng ai quen ai, cũng đỡ phải chào hỏi nhiều.

Đón lấy miếng hoa quả từ tay Đỗ Giang, Hứa Trác Nghiên mỉm cười: “Anh không cần lo cho tôi, tôi sẽ tự lấy ăn mà!”

Cô đứng dựa vào một góc nhỏ, chăm chú nhìn chiếc đàn dương cẩm, đắm chìm vào bản nhạc du dương phát ra từ tay người chơi đàn, cảm giác mông lung bao trùng lấy cô.

Lâm Khởi Phàm bước ra từ đám đông, lấy một ly rượu từ trên bàn, đang đi lại phía Hứa Trác Nghiên, nhưng không đến gần cô mà chỉ đứng từ xa lặng lẽ quan sát.

Tối nay vẻ đẹp của cô thật sự rạng rỡ, chiếc váy dạ hội màu trắng rất vừa vặn, đơn giản nhưng lại ẩn chứa nét thuần khiết và cao quí, phảng phất khí chất của một công chúa thanh cao, lại cộng thêm những món trang sức màu đen nhỏ xinh trước ngực, tô điểm cho làn da trắng mịn như ngọc của cô. Mái tóc vấn cao, để vài lọn mềm mại rủ xuống cổ, cùng bờ vai thon thả, xương quai xanh đầy kêu gọi hơn bất kỳ món trang sức nào, cách trang điểm này khiến cho cô càng xinh đẹp và quyến rũ.

Anh dừng bước, để cô lọt vào tầm mắt của mình, nhưng không hề lại gần.

Đúng lúc ấy, cô dẫn chương trình xinh đẹp của đài truyền hình Thâm Quyến được mời đến đang bắt đầu màn mở đầu, giới thiệu các khách mời có mặt, khi giới thiệu đến Hứa Trác Nghiên, cô bước lên mấy bước, giơ tay chào hỏi, ngẩng cao đầu, dáng vẻ rất cao quý, nghiễm nhiên trở thành một điểm sáng của bữa tiệc.

Là ông chủ của Hải Vương, Lâm Khởi Phàm cũng phải lên sân khấu phát biểu đôi lời. Khác xa với Phan Hạo Nho trí tuệ, hài hước, nho nhã và phong độ, Lâm Khởi Phàm phát biểu rất đơn giản, ngắn gọn trong có vài câu, nhưng lại được vỗ tay nhiệt liệt. Hứa Trác Nghiên đột nhiên thấy bản thân rất kì lạ, cứ tự nhiên đi so sánh hai người bọn họ với nhau là sao? Kết Hôn Chớp Nhoáng – Chương 17
Trong bữa tiệc, Hứa Trác Nghiên một lần nữa gặp lại gã khốn say rượu đã gây chuyện với cô ở cửa khách sạn Cách Lan Vân Thiên.

Hóa ra hắn chính là tổng giám đốc của một công ty bất động sản ở Thâm Quyến. Hôm nay hắn mặc vét, trông rất đạo mạo, đường hoàng. Vừa giới thiệu khách mời xong, biết được thân thế của nhau, hắn tiến lại gần, kéo tay Hứa Trác Nghiên nói chuyện. Cô tỏ thái độ hết sức lạnh nhạt, lúc bốn mắt nhìn nhau, hắn có hơi kinh ngạc, tròn mắt nhìn cô rồi ngoác miệng cười, thì thầm nói: “Hóa ra là phó tổng giám đốc Hứa, chúng ta thật là có duyên đấy!”. Hứa Trác Nghiên ngoảnh mặt bỏ đi, chẳng buồn đoái hoài đến hắn.

Hắn ta vội vàng đuổi theo: “Làm gì thế, đang định nói vài câu mà!”. Hắn đang định đeo bám Hứa Trác Nghiên thì thấy Đỗ Giang bê đĩa thức ăn đến: “Phó tổng giám đốc, ăn chút gì đi!”

Hứa Trác Nghiên đón lấy chiếc đĩa, rồi tìm một cái bàn trống, ngồi xuống và gọi Đỗ Giang ngồi cùng.

“Người đó là ai thế?”. Đỗ Giang liếc nhìn gã họ Tàng nọ: “Sao cứ bám riết lấy chị thế?”

“Gã thần kinh ấy mà, mặc kệ hắn!”. Hứa Trác Nghiên gắp một miếng cá sống lên, đột nhiên phát hiện không có mù tạt. Đỗ Giang cười ái ngại rồi bảo: “Để tôi đi lấy!”

“Ok, cảm ơn!”, Hứa Trác Nghiên gật đầu.

Đỗ Giang vừa đứng dậy, gã họ Tàng liền ngồi ngay xuống chỗ anh. Hứa Trác Nghiên vừa định mở miệng thì may quá có giám đốc bộ phận thu mua của Hải Vương ở đâu đến bên cạnh: “Chào giám đốc Vu!”

“Chào phó tổng giám đốc Hứa!”. Giám đốc Vu liền dừng bước, ngồi xuống nói: “Thật ngại quá, hôm nay đông người quá nên chưa chào hỏi chu đáo, mong các vị thứ lỗi!”

“Không sao đâu!”. Hứa Trác Nghiên lịch sự đáp: “Ngày mai chúng tôi còn có việc phải đến Châu Hải từ sớm, chắc tí nữa tôi với Đỗ Giang sẽ về sớm, nên giờ tôi nói với anh trước một tiếng, mong anh lượng thứ!”

“Ấy đừng!”. Giám đốc Vu có hơi bất ngờ, vội vàng níu giữ: “Cô ở lại thêm một lát, lát nữa có bốc thăm trúng thưởng đấy! Hơn nữa tôi cùng đường với hai người, lát nữa tôi sẽ đưa hai người về!”

“Không cần đâu!”, Hứa Trác Nghiên đang chuẩn bị cáo từ thì đèn phụt tắt. Ánh đèn tập trung cả lên sân khấu nơi mà người dẫn chương trình đang đứng: “Kính thưa các vị khách quý, giờ chúng tôi xin được phép vòng bốc thăm trúng thưởng đầu tiên. Đầu tiên tôi xin mời phó tổng giám đốc Hứa của công ty mỹ phẩm Thủy Dạng lên bốc thăm lượt đầu tiên! Xin mời cô!”

Hứa Trác Nghiên hơi ngẩn ra, ngoảnh đầu lại nhìn Đỗ Giang thấy mặt hắn đang nghệt ra, còn giám đốc Vu dừng bên cạnh cứ giục giã luôn mồm, cô đành phải đứng dậy, chậm rãi bước lên sân khấu.

“Xin chào, mời bốc thăm!”. Người dẫn chương trình đứng ở bên cạnh hướng dẫn, cô lễ tân bê một cái bình thủy tinh đến, bên trong là những mảnh giấy màu hồng được gấp lại.

Người dân chương trình ra hiệu bảo Hứa Trác Nghiên thò tay vào cái bình, đảo đều lên rồi rút ra một tờ giấy. Hứa Trác Nghiên mở mảnh giấy ra, đưa cho người dẫn chương trình.

“Số 31 ạ!”

“Số 31 ạ!”

Người dẫn chương trình lớn tiếng thông báo hai lần: “Xin mời vị khách đang cầm phiếu số 31 lên trên sân khấu ạ! Số 31, giải thưởng lớn đang trong tầm tay ạ!”

Thời gian cứ chậm rãi trôi qua, vẫn không có ai bước lên sân khấu. Người dẫn chương trình hơi khó xử, Hứa Trác Nghiên đứng mãi trên sân khấu cũng thấy nóng ruột, hai người nhìn nhau cười ái ngại.

Đúng lúc ấy ở bên dưới có tiếng ai đó vang lên: “Mời người bốc xem thử số phiếu mình đi, ai mà biết có khi chính mình lại trúng thưởng ấy chứ?”

“Đúng thế!”

Đám đông bắt đầu lên tiếng phụ họa.

Hứa Trác Nghiên lúc này mới mở túi xách, lấy từ trong túi ra tấm phiếu được phát, lướt mắt nhìn, cô chợt ngẩn người. Người dẫn chương trình đón lầy tấm phiếu trong tay Hứa Trác Nghiên, lập tức nở nụ cười thật tươi, giơ cao tấm phiếu lên cho mọi người cùng nhìn thấy: “Thật là thú vị, lần đầu tiên có một vị khách lên bốc thăm mà lại bốc được ngay số phiếu của mình!”

Cô lễ tân bê món quà lên, là một chiếc đồng hồ Ogami của nữ kiểu mới nhất.

Người dẫn chương trình không biết đã chuẩn bị sẵn hay là đột nhiên nảy ra ý kiến: “Khách mời tự bốc được mình, thật đúng là rất tình cờ! Vậy chúng tôi xin mời tổng giám đốc của Hải Vương là ông Lâm Khởi Phàm lên trao giải thưởng cho cô Hứa có được không ạ?”, tiếng vỗ tay nồng nhiệt vang lên.

Lâm Khởi Phàm bước lên sân khấu, cầm lấy cái hộp đưa cho Hứa Trác Nghiên. Lúc ấy ở bên dưới có người hô vang: “Đeo lên đi!”

Người dẫn chương trình lập tức phụ họa: “Mời tổng giám đốc Lâm đeo giúp cô Hứa, như vậy mới có ý nghĩa chứ?”

Lâm Khởi Phàm khẽ cười, đưa mắt nhìn khắp đám đông, có vẻ như đang chơi trò chơi cuộc đời vậy. Anh mở cái hộp, lấy chiếc đồng hồ và chìa tay ra, ý bảo Hứa Trác Nghiên đưa tay cho anh. Hứa Trác Nghiên cười thật nhẹ, đưa tay ra, nhưng không phải đưa tay cho anh mà là đưa tay lấy chiếc đồng hồ trên tay anh. Xét từ góc độ của người quan sát, hành động trên dùng từ “Cướp” để miêu tả có lẽ sẽ thích hợp hơn. Thế là bên dưới lại có tiếng la ó, có tiếng cười vang lên. Lâm Khởi Phàm nhún vai, cố ý làm điệu bộ bất lực.

Người dẫn chương trình liền đưa mic cho Hứa Trác Nghiên: “Tại sao phó tổng giám đốc Hứa không để cho tổng giám đốc Lâm đeo đồng hồ vào cho cô vậy ạ?”

Một câu hỏi vô cùng “Thiếu muối”, nhưng Hứa Trác Nghiên bắt buộc phải trả lời. Cô đón lấy mic, quay sang nhìn cô dẫn chương trình xinh đẹp: “Bởi vì cái đồng hồ này không thuộc về tôi!”

“Hả? Như thế là sao ạ?”, người dẫn chương trình ngây ra.

“Chiếc đồng hồ này không thuộc về tôi, nó quá đắt giá, hơn nữa hôm nay lại có được chiếc đồng hồ đắt giá này tại bữa tiệc chúc mừng của công ty Hải Vương, tôi nghĩ nên để cho giá trị của nó được phát huy hơn nữa. Vì vậy tôi sẽ bán nó. Ở Thanh Hải, ba trăm sáu mươi tệ có thể giúp đỡ cho một học sinh có tiền đóng học phí trong vòng một năm, công ty Thủy Dạng chúng tôi mỗi năm đều trích một phần lợi nhuận để quyên góp cho những học sinh nghèo này. Vì vậy hôm nay tôi muốn bán chiếc đồng hồ này, bởi vì ít nhất nó có thể giúp ba mươi em học sinh có tiền đi học!”

Hứa Trác Nghiên nói xong cả hội trường chìm vào im lặng.

Tiếp theo đó là một tràng pháo tay nhiệt liệt vang lên, là thật lòng hay giả tạo chẳng ai biết được. Nhưng những lời Hứa Trác Nghiên nói, có người nghĩ rằng cô làm bộ tốt bụng, nhưng cũng có người tin rằng đấy là thật lòng.

“Tôi mua”, có người nói.

Thế là giá của chiếc đồng hồ đột nhiên tăng vọt lên, chẳng mấy chốc đã vượt qua giá trị của nó trên thị trường. Còn người dẫn chương trình rất linh hoạt, chẳng mấy chốc đã chuyển sang vai trò người chủ trì buổi đấu giá.

Người trả giá cao nhất không phải ai khác, lại chính là gã họ Tàng kia. Hứa Trác Nghiên ngạc nhiên thấy rõ.

Hắn ta nói: “Nếu đã là hoạt động hỗ trợ học

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT