|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
hành, tôi nghĩ chắc sẽ không kén người mua đâu nhỉ?”
Hứa Trác Nghiên gật đầu: “Đương nhiên rồi!”
Lâm Khởi Phàm đứng ngoài lạnh lùng quan sát trợn mắt với hắn ta rồi hùng hồn nói: “Nếu như hôm nay bán đấu giá cái đồng hồ này, số tiền thu được sẽ ủng hộ cho quỹ học bổng cho học sinh nghèo, vậy chẳng khác gì tát thẳng vào mặt Lâm Khởi Phàm này. Vì vậy tôi ra giá cao gấp đôi cái giá cuối cùng!”
“Vậy tôi không tranh với anh nữa!”, gã họ Tàng lập tức xuống nước.
Không khí náo nhiệt được đẩy lên cao trào.
Bữa tiệc kết thúc, Hứa Trác Nghiên và Đỗ Giang đi nhờ xe của giám đốc Vu trở về thành phố.
Trong màn đêm, xe lái đi rất nhanh.
Giám đốc Vu vừa lái xe vừa nói chuyện với họ: “Phó tổng giám đốc Hứa, cô hôm nay có hơi làm mất thể diện của tổng giám đốc Lâm chúng tôi đấy!”
“Thế ư?”. Hứa Trác Nghiên ngáp một cái, mỉm cười rất tự nhiên: “Đâu có, chắc anh ta không phải người nhỏ nhen thế đâu. Hơn nữa tôi nói rất thật lòng, chẳng giả tạo chút nào. Anh nghĩ mà xem, anh ra lệnh một cái là tôi phải lái ngay xe tải chở hàng đến, nếu như tôi đeo chiếc đồng hồ ấy, anh ta có còn thoải mái sai khiến tôi không?”
“Nói bậy!”. Giám đốc Vu xoa xoa cái đầu gần như đã hói hết của mình rồi ngoảnh đầu sang nhìn Đỗ Giang: “Đỗ Giang, cậu thật là, lần trước bảo cậu giao hàng đột xuất cho chúng tôi một chuyến mà cậu lại đi làm phiền phó tổng giám đốc Hứa như thế, kết quả làm tôi bị tổng giám đốc Lâm mắng cho một trận, tôi còn chưa tìm cậu tính sổ đây!”
Đỗ Giang mặt tỉnh bơ như vô tội.
“Anh đừng trách anh ta, anh cần hàng gấp như thế, lại trước Tết đúng một ngày, lái xe đã nghỉ rồi, anh nói xem phải làm thế nào? Chẳng còn cách nào khác, tôi đành liều mạng thôi! Cũng may là không xảy ra chuyện gì, giờ nghĩ lại tôi còn thấy sợ đây này!”, Hứa Trác Nghiên vỗ vai Đỗ Giang như thể an ủi. Nhưng đúng lúc ấy, xe phanh gấp lại, bánh xe mài trên đường tạo ra tiếng động rất chói tai.
Hứa Trác Nghiên chỉ cảm thấy toàn thân mình bắn mạnh về phía trước, đập thẳng vào lưng hàng ghế trước, tiếp theo đó là tiếng kính vỡ, sau đó thấy chiếc xe nằm ngang giữa đường.
Cô là người đầu tiên kịp phản ứng, bởi vì cô ngồi ở phía sau nên vết thương tương đối nhẹ, cô định mở cửa nhưng cửa xe bị khóa, cô vỗ vai giám đốc Vu: “Anh Vu, anh Vu, mau mở cửa xe!”. Giám đốc Vu hình như đang trong cơn hoảng loạn, cuối cùng Đỗ Giang phải ấn vào nút mở cửa, cửa mới mở ra được.
Vừa xuống xe, Hứa Trác Nghiên đã kêu lên thất thanh, vội vàng quay phắt đi không dám nhìn lần thứ hai. Đỗ Giang cũng xuống xe, nhìn thấy vậy liền lấy điện thoại ra gọi cảnh sát.
Ba người đều đứng ngẩn tò te.
Cửa kính chắn trước xe đã bị vỡ nát, mũi xe biến dạng, đầu giám đốc Vu va đập bị thương, còn đang chảy máu, vết thương của Đỗ Giang có vẻ nhẹ hơn giám đốc Vu, mặt anh bị thâm đen, trên cánh tay trái lấm tấm máu. Phản ứng đầu tiên của anh là lấy giấy ra đưa cho Hứa Trác Nghiên, lúc này cô mới ý thức được rằng cánh tay mình cũng bị kính cửa sổ cào rách, cũng đang chảy máu.
“Sao lại như thế này?”, giám đốc Vu ngẩn người. Trên mặt đất có một người đang nằm sõng soài. Không cần nói cũng biết, nữa đêm khuya khoắt, lái xe trên đường cao tốc, có đụng phải ai cũng khó mà phanh kịp hay tránh kịp, hơn nữa ba người lại đang nói chuyện, có thể vì vậy mà giám đốc Vu bị phân tâm chăng?
Chẳng mấy chốc mà cảnh sát đã đến, xe cứu thương cũng đến nơi.
Cảnh sát chụp ảnh, ghi chép đơn giản, sau đó đưa bọn họ đến bệnh viện Nhân Dân của thành phố.
Vết thương của Hứa Trác Nghiên là nhẹ nhất, ngoài vết rách trên cánh tay trái và vết thâm tím trên đầu, hơi bị chấn động não ra thì các phần khác trên người đều không sao. Cô ngồi bên ngoài phòng cấp cứu. đầu dựa vào tường, nhìn những bức tường trắng, cứ nhắm mắt vào là lại thấy một vũng máu đỏ tươi, rất đáng sợ. Đỗ Giang và giám đốc Vu đang được sơ cứu ở bên trong, trán giám đốc Vu còn bị khâu mấy mũi.
Tiếng bước chân huỳnh huỵch ngoài hành lang vọng đến. Lâm Khởi Phàm xuất hiện trước mặt cô. Anh cúi xuống, kéo cô lên, nhìn vết thương trên trán và trên cánh tay cô xong anh mới có chút yên tâm: “Bọn họ sao rồi?”
“Đang ở bên trong!”, cô như người mất hồn, hình như là vì quá sợ.
Lâm Khởi Phàm nhìn cô rồi đi vào phòng cấp cứu, nhìn vết thương của Đỗ Giang và giám đốc Vu, thấy không nghiêm trọng lắm mới đi ra ngoài, ngồi xuống bên cạnh cô.
Cô lúc này, đôi bờ vai trần khẽ run run, mái tóc hơi rối rũ xuống, sắc mặt tái mét khiến cho người khác nhìn mà thấy xót xa. Ánh mắt cô trống rỗng và cô đơn, trông rất cô độc nhưng cũng có vẻ gì đó rất khó nắm bắt, giống như một bông hoa anh túc nở trong đêm, bởi vì không thể nắm bắt, bởi vì có độc nên mới càng hấp dẫn.
Anh dang tay ra, chẳng chút chần chừ kéo cô vào lòng. Cơ thể cô như run lên, khiến cho trái tim anh càng thêm xốn xang.
Đúng lúc ấy có hai nhân viên cảnh sát đi đến: “Cô là người ngồi trên chiếc xe Buick phải không?”
Hứa Trác Nghiên vùng ra khỏi vòng tay Lâm Khởi Phàm, vội vàng đứng dậy nói: “Vâng!”
“Khi nào xử lý vết thương xong, tất cả theo tôi về đồn lấy lời khai nhé!”, viên cảnh sát lạnh lùng nói.
“Người đó…”, Hứa Trác Nghiên định hỏi nhưng lại không dám hỏi.
“Người bị đâm chứ gì?”. Viên cảnh sát lạnh lùng đáp: “Chết rồi!”
“Hả?”, Hứa Trác Nghiên rùng mình, sợ hãi ngồi bệt xuống ghế. Lâm Khởi Phàm vội vàng đỡ lấy cô, lấy tay vỗ vỗ vai cô nói: “Bình tĩnh nào!”, sau đó kéo viên cảnh sát sang một bên, hình như thì thầm điều gì đó.
Hứa Trác Nghiên chỉ nghe thấy câu cuối cùng: “Chi phí mai táng, tiền bồi thường… chúng tôi sẽ lo hết, đây là danh thiếp của tôi, lái xe là nhân viên công ty tôi, anh ta xưa nay rất cẩn thận, vì vậy chỉ cần có thể giải quyết bằng tiền, mọi chuyện đều không thành vấn đề, tôi sẽ lo hết!”
Đây là lần đầu tiên cô gặp phải tai nạn giao thông, cũng là lần đầu tiên phải giương mắt nhìn một mạng sống biến mất trước mắt mình.
Cô rất sợ hãi.
Bởi vì sợ hãi, cô đã tháo bỏ lớp mặt nạ và vũ khí vẫn mang trên mình thường ngày.
Sau khi giám đốc Vu và Đỗ Giang được băng bó vết thương xong, Lâm Khởi Phàm lái xe đưa họ đến sở cảnh sát. Kết Hôn Chớp Nhoáng – Chương 18
Tâm trạng nặng nề
Lúc xuống xe, Lâm Khởi Phàm lấy một chiếc áo vét rộng khoác lên người Hứa Trác Nghiên, dìu cô đi vào phòng cảnh sát. Đợi họ lấy khẩu cung xong thì đưa họ về nhà.
Ở đồn cảnh sát, giám đốc Vu đã dần lấy lại thần sắc, nói: ‘Tổng giám đốc Lâm, tôi với Đỗ Giang bắt xe về là được rồi, anh đưa cô Hứa về đi, đi đến ba nơi chắc đến sáng mới xong!”, Lâm Khởi Phàm gật đầu.
Hứa Trác Nghiên nói: “Tôi cũng bắt xe về, chuyện hôm nay thật sự xin lỗi, nếu như không phải giám đốc Vu đưa chúng tôi về, nếu như trên đường chúng tôi không nói chuyện thì có lẽ đã không xảy ra việc này!”
Ánh mắt giám đốc Vu chợt u ám, anh ta lắc đầu nói: “Không liên quan gì đến hai người, là tại tôi uống rượu nên phản ứng hơi chậm!”
Lâm Khởi Phàm vỗ vai giám đốc Vu: “Thôi được rồi, không sao! Bị treo bằng lái rồi, sau này phải tuyển một lái xe cho anh thôi. Những chuyện sau đó chớ lo, tôi sẽ tìm luật sư La giải quyết ổn thỏa. Anh đừng lo nữa, cứ ở nhà tĩnh dưỡng dăm ba ngày, mùng tám hãy đi làm!”
Giám đốc Vu cảm kích gật đầu, nghẹn ngào nói: “Anh Phàm…”
“Thôi được rồi, lên xe đi!”. Lâm Khởi Phàm giơ tay ra vẫy một chiếc taxi, giám đốc Vu và Đỗ Giang cùng lên xe đi trước.
Lâm Khởi Phàm kéo cánh tay Hứa Trác Nghiên, cô đau quá la lên khiến anh giật mình buông tay ra: “Xin lỗi, tôi quên mất là cánh tay cô bị thương!”
“Không sao!”. Hứa Trác Nghiên mặt mày trắng bệch, xem ra là sợ đến mất mật rồi.
Lên xe, cô đột nhiên nói: “Xem ra con người anh cũng không đến nỗi xấu xa lắm!”
“Ừ!”. Lâm Khởi Phàm nhìn lướt khuôn mặt cô rồi giúp cô thắt dây an toàn.
Mặt anh và cô gần sát với nhau, trán gần như có thể chạm vào nhau. Hứa Trác Nghiên có hơi hoang mang. Trong mắt Lâm Khởi Phàm dường như không còn vẻ xấu xa như thường ngày, thay vào đó là một ngọn lửa đang bùng cháy. Anh cúi xuống hôn mạnh lên môi cô. Cô muốn vùng ra, nhưng bị dây oan toàn và cánh tay anh siết chặt, không thể động đậy.
Cảm xúc mãnh liệt như đang bỏng cháy trong người anh, anh không thể tự kiềm chế được mình, cũng không muốn kiềm chế bản thân. Lâm Khởi Phàm hôn lên mặt, lên cổ, trượt xuống xương quai xanh, mặt sức hôn Hứa Trác Nghiên, thân hình nõn nà được che đậy bởi chiếc váy trắng muốt của cô khiến anh như điên dại. Nhưng đột nhiên anh buông tay, đó là bởi vì vẻ mặt của cô, cô đau đớn nhíu chặt lông mày, nước mắt chảy trào qua bờ mi, là ấm ức hay là vì cái gì? Anh không biết, chỉ cảm thấy vẻ mặt đau đớn của cô thậm chí còn có sức sát thương cao hơn cả sự vùng vẫy hay chống cự, nó khiến cho anh phải dừng tay. Anh xoay người lại, ngồi lại vào ghế, chỉnh lại cái áo sơ mi rồi khởi động xe.
Suốt dọc đường đi, cả hai im lặng không nói nửa lời. Lúc đến trước cổng, anh chỉ nói một câu: “Lấy anh nhé!”
Hứa Trác Nghiên ngẩn người. Cô luôn nghĩ rằng trong mắt anh ta, mình chỉ là một con mồi mới mẻ, còn loại đàn ông phóng đãng như anh ta chỉ coi phụ nữ là con mồi,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




