watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6332 Lượt

bé này không tồi!”

“Cái gì chứ? Nói cứ như thế chị là mẹ già ấy, Đỗ Giang cũng đâu nhỏ hơn chị bao nhiêu!”. Trần Hiểu Dĩnh bĩu môi, ngẩng đầu lên trời than: “Chỉ đáng tiếc là giờ anh ta đã bị Trương Mạn và Tiểu Mễ vây quanh đến thở chẳng ra hơi, sức đâu mà chú ý đến em!”

“Đừng lo, đừng lo!”. Hứa Trác Nghiên choàng lấy vai Trần Hiểu Dĩnh: “Chuyện này chị biết rồi, hồi đầu phỏng vấn Đỗ Giang, chị từng hỏi anh ta, bởi vì anh ta và Trương Mạn là bạn học đồng hương, lúc ấy chị còn lo hai người bọn họ là quan hệ yêu đương, sau này khó quản lý, vì vậy cố ý nói với anh ta, anh ta nói không phải, hai người chỉ là bạn thân, không có “sức hút tình yêu”. Đây là nguyên văn lời Đỗ Giang, cứ yên tâm đi!”

“Thật không?”, Trần Hiểu Dĩnh bán tín bán nghi.

“Thật!”, Hứa Trác Nghiên gật đầu lia lịa.

“Thế vẫn còn Tiểu Mễ, người này càng khó đối phó!”, Trần Hiểu Dĩnh xị mặt ra, vẻ buồn bã.

Hứa Trác Nghiên lập tức an ủi. Thế là đành phải nói thầm một câu xin lỗi, đành hi sinh Tiểu Mễ: “Tiểu Mễ ấy mà, cứ dở dở điên điên, Đỗ Giang là người hướng nội, hiền hòa, con người thật thà chất phác, chắc chắn anh ta không thích những cô gái quá khoa trương. Hơn nữa những người đàn ông thông minh thường thích những cô gái tính tình hiền lành, lương thiện, chắc chắn em sẽ có cơ hội!”

“Thật không?”. Trần Hiểu Dĩnh chớp chớp mắt nhìn Hứa Trác Nghiên, tràn đầy hi vọng.

Hứa Trác Nghiên lại lần nữa trịnh trọng gật đầu.

Tâm sự của con gái lúc nào cũng có liên quan đến con trai và chuyện tình cảm. Cả hai người đều có vài phút trầm tư, lặng lẽ nhìn ánh đèn trong màn đêm bên bờ biển, lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào, tâm sự ngỗn ngang trăm mối.

Sáng ngày hôm sau, trả lại phòng, Hứa Trác Nghiên dẫn Trần Hiểu Dĩnh đến Viên Minh Tân Viên.

Viên Minh Tân Viên chính thức được khánh thành và mở cửa vào ngày mùng 2 tháng 2 năm 1997, tọa lạc ở dưới chân núi Thạch Lâm trên đại lộ Châu Hải Cửu Châu, diện tích khoảng 1,39km2, được xây dựng trên nguyên tác là vườn Viên Minh Bắc Kinh, được đầu tư 600 triệu nhân dân tệ, là một trong bốn khu thắng cảnh loại A của Trung Quốc. Kiến trúc mang đậm chất văn hóa đời Thanh với những sân khấu lớn dành để biểu diễn múa rất thu hút sự chú ý của người xem.

Hứa Trác Nghiên rất coi trọng và yêu thích lịch sử, vì vậy cô thích đến những nơi có tính

lịch sử và văn hóa lâu đời hơn là những khu thắng cảnh tự nhiên.

Viên Minh Tân Viên hòa nhập vào quần thể công trình kiến trúc Hoàng gia cổ xưa, thống nhất thành một chính thể với quần thể kiến trúc Viên Lâm cổ điển Giang Nam và quần thể kiến trúc phương Tây, tái hiện lại sự phồn hoa đô hội một thời của nhà Thanh.

Ở phía tây là một quần thể kiến trúc mang nét cao quý của kiến trúc phương Tây, những bức tường đá màu trắng toát, những đồ nội thất tinh xảo khiến cho người ta có cảm giác mình đang đứng giữa cung điện châu u cổ. Trong khi đó, ở điện Chính Đại Quang Minh, khu tổ chức yến tiệc Cửu Châu Thanh được bố trí rất trang nghiêm, quy củ.

“Chị à, chị đang nghĩ gì thế?”, thấy Hứa Trác Nghiên trầm tư, Trần Hiểu Dĩnh liền hỏi.

“Đến nơi này, chị không khỏi nhớ đến những di tích hoang phế của Bắc Kinh, trong lòng lại thấy bùi ngùi. Cuộc đời thật bất thường, đã từng là một tòa kiến trúc như trên thiên đình, bỏ ra tâm huyết của biết bao nhiêu nhân công, vậy mà bị thiêu trụi bởi một bó đuốc. Trong khi đó Viên Minh Tân Viên này, đâu đâu cũng nhìn thấy con cháu của liên quân tám nước, những kẻ mắt xanh mũi lõ đang thi nhau chụp ảnh kỉ niệm, thật là khôi hài!”

“Chị Nghiên thật không ngờ chị lại đa sầu đa cảm như vậy!”. Trần Hiểu Dĩnh thở dài: “Chị có biết không? Chị là người đã cho em có được nhận thức mới về những “người đẹp tài năng”. Trước đây em thường nghĩ những “người đẹp tài năng” thường có “ba cao”: lương cao, học vấn cao, con mắt cao. Bởi vì con mắt của họ hướng lên trời, thế nên lúc nào cũng vênh váo tự đắc. Đẹp thì có đẹp đấy, nhưng quá kiêu ngạo nên thành ra không dễ thương. Nhưng sau khi quen với chị, em phát hiện ra rằng thực ra chị không như vậy, chị đáng yêu hơn bọn họ, lương thiện hơn bọn họ và biết điều hơn họ nhiều!”

“Chết mất, tiền thưởng của em là do Đỗ Giang quyết định, cái này không thuộc quyền quản lý của chị, không cần em khen ngợi chị làm gì cho phí công!”, sau một hồi nói đùa, Hứa Trác Nghiên thấy tâm trạng nhẹ nhàng hơn nhiều.

Ở Viên Minh Tân Viên, ngoài cảnh quan còn có biểu diễn giải trí. Ở hội trường diễn kịch có đại lễ Thanh Cung, có biểu diễn Kinh Kịch, hợp tấu nhạc cụ… Những màn biểu diễn này đều hết sức đặc sắc, khiến cho người xem không thể rời mắt.

Xem hết buổi biểu diễn, hai người ăn mấy thứ linh tinh rồi bắt xe khách về Thâm Quyến. Kết Hôn Chớp Nhoáng – Chương 19
Do dự khó xử

Mùng một tháng năm là bắt đầu kì nghỉ dài bảy ngày. Sáng dậy, Hứa Trác Nghiên liền gọi điện về nhà, bố mẹ cô đang ngồi ở nhà chơi đánh bài, vì vậy âm thanh rất ồn ào, cảm giác như không thực.

Mẹ nói đi nói lại cũng chỉ có mấy câu đó, nào là hỏi han tình hình dạo này thế nào? Bảo phải chú ý sức khỏe, đừng làm việc mệt quá hoặc không thích nghi được thì cứ về Bắc Kinh… Hứa Trác Nghiên kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng cũng ậm ừ đáp lời, cuối cùng cũng thấy hơi bực, nhưng vẫn tỏ vẻ nhẹ nhàng: “Thôi được rồi thưa mẹ, đừng lo chuyện của con nữa, giờ con đang rất ổn, mẹ chỉ cần chăm sóc tốt cho bố là được rồi, bố mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!”

Cúp điện thoại, tâm trạng vô cùng phức tạp. Đúng lúc ấy điện thoại lại đổ chuông, chô liếc nàm hình, là Liêu Vĩnh Hồng: “Chị Liêu à?”

“Nghiên à, hôm nay có kế hoạch gì chưa?”, Liêu Vĩnh Hồng hỏi.

“Không có, em vốn định ở nhà ngủ thôi!”, Hứa Trác Nghiên đáp luôn.

“Ngủ cái gì mà ngủ, một ngày đẹp trời như thế này, ra ngoài đi dạo với chị đi!”

“Đi đâu?”

“Em đừng hỏi, nhớ mang theo áo bơi, hai bộ quần áo rộng rãi, mười phút nữa chị có mặt ở cổng chung cư nhà em! À phải rồi, đừng có lôi theo cái đuôi của em đấy!”, Liêu Vĩnh Hồng nói một tràng rồi cúp máy luôn.

Hứa Trác Nghiên ném điện thoại đi, nằm dài ra giường, mắt nhìn trân trân lên trần nhà: “Trời ơi, tôi bán mình cho chị rồi, ngay cả mùng một tháng năm cũng bị bóc lột như vậy đấy hả, thật là quá quắt!”, nhưng nói thì nói thế chứ Hứa Trác Nghiên vẫn làm theo.

Hứa Trác Nghiên lập tức bò xuống giường, chuẩn bị đồ đạc. Trần Hiểu Dĩnh cũng không có nhà, chắc là đi ra ngoài mua đồ rồi. Thế là Hứa Trác Nghiên liền để lại một mẩu giấy nhắn cho cô ấy, đúng mười phút sau là xe của Liêu Vĩnh Hồng có mặt ở cổng chung cư. Hứa Trác Nghiên nhìn thấy xe của Liêu Vĩnh Hồng đỗ ở phía xa, cô vẫy tay rồi sải bước đến chỗ xe đậu.

Hứa Trác Nghiên mặc một chiếc áo lệch vai, kết hợp với chiếc váy xanh pha tím, trông rất bắt mắt và tươi mát.

Hứa Trác Nghiên vừa lên xe, Liêu Vĩnh Hồng đã tấm tắc: “Cách phối hợp rất tuyệt, thường ngày đi làm thường thấy em ăn mặc nghiêm túc, giờ thấy em mặc quần áo thoải mái kiểu này thấy đẹp thế!”

“Thật không? Ở văn phòng thì em buộc phải ăn mặc chững chạc một chút!”. Ở trước mặt người khác, “Chị Nghiên” là “Phó tổng giám đốc”, còn trước mặt Liêu Vĩnh Hồng, cô trở thành cô em gái nhỏ đúng nghĩa, vì vậy nói chuyện cũng thoải mái hơn chứ không hay trầm ngâm như bình thường.

“Vết thương ở tay là do vụ va chạm tối hôm ấy đấy à?”, Liêu Vĩnh Hồng đột nhiên hỏi.

“Vâng!”. Hứa Trác Nghiên nhún vai đáp: “Đừng nhắc đến nữa, hôm đấy đúng là làm em sợ chết khiếp!”

“Hôm qua chị nghe Đỗ Giang nói, chị cũng chết khiếp, không ngờ lại xảy ra những chuyện như thế!”. Liêu Vĩnh Hồng nhìn thẳng về phía trước, lên đến đường cao tốc, chiếc xe bắt đầu tăng tốc.

“Ôi trời, thôi em không nói chuyện với chị nữa đâu, tránh để chị phân tâm!”, Hứa Trác Nghiên bây giờ tự nhiên lại thấy sợ ngồi xe.

“Ha ha…”. Liêu Vĩnh Hồng bật cười: “Thôi đừng nói lăng nhăng nữa, chị đâu có lái xe sau khi uống rượu, chuyện hôm đó cũng một phần tại chị, đáng lẽ ra chị phải bảo lái xe đợi các em đến khi xong việc, đưa các em về nhà mới phải!”

“Haizz, sao có thể trách chị được? Chẳng ai ngờ được sự việc nó lại thành ra như vậy mà!”

“Vì vậy chị mới nói, hay là công ty mua thêm một chiếc xe, em chịu khó tập luyện, sau này tự lái xe đi cho tiện”, Liêu Vĩnh Hồng nói rất thật lòng

Hứa Trác Nghiên vội vàng xua tay: “Thôi bỏ đi, em không dám nhận đâu, hơn nữa chỉ sang đầu năm sau là em phải về Bắc Kinh mà!”

“Cũng phải!”, Liêu Vĩnh Hồng đáp lời. Ánh mặt trời rất gay gắt, Liêu Vĩnh Hồng lấy kính râm ra đeo rồi nói tiếp: “Lúc đó chị nghe nói hình như vì chuyện tình cảm nên em muốn tạm thời thay đổi môi trường, vì vậy mới rời khỏi Bắc Kinh, vậy thì nếu định trở lại như vậy có nghĩa chuyện tình cảm của em đã được giải quyết ổn thỏa rồi ư?”

Mặc dù đã làm ăn với Liêu Vĩnh Hồng nửa năm rồi, nhưng nội dung các câu chuyện của họ gần như chẳng bao giờ đề cập đến cuộc sồng riêng tư, nhất là vấn đề tình cảm cá nhân.

Hứa Trác Nghiên là một con người, thậm chí còn là người có tình cảm phức tạp. Mà Liêu Vĩnh Hồng cũng là một con người, dường

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT