watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6336 Lượt

sẽ bị bọn họ cướp hết đấy. Bọn họ ai nấy đều ăn như hổ vậy!”. Mễ Phi Phi vừa gọi Hứa Trác Nghiên vừa chạy vào trong phòng họp, miệng còn la lối: “Các người thật chẳng có lương tâm gì hết, tôi đi gọi có một cú điện thoại, sao chẳng chịu đợi tôi gì thế?”

Hứa Trác Nghiên nhìn vào văn phòng trống không qua cánh cửa kính trong suốt, chỉ có một cái bóng, cũng cô độc giống như cô, là Đỗ Giang.

Cô cầm điện thoại lên, gọi cho anh.

Đỗ Giang nghe máy: “Xin chào, công ty Thủy Dạng xin nghe ạ!”

“Đỗ Giang!”. Hứa Trác Nghiên cảm thấy kể từ sau kì nghỉ lễ, Đỗ Giang cứ có gì đó là lạ, mặt mày u uất, thế nên cô hỏi: “Sao không ăn cơm cùng mọi người?”

Đỗ Giang im lặng một chút rồi nói: “Tôi không đói, với lại còn mấy việc phải làm!”

“Ăn cơm đã rồi hãy làm, không mất nhiều thời gian đâu!”, Hứa Trác Nghiên khuyên nhủ.

Đỗ Giang đứng dậy, nhìn Hứa Trác Nghiên qua cửa kính: “Thế còn chị thì sao? Tại sao chị không ăn?”

Hứa Trác Nghiên ngây người, không biết trả lời sao.

Đỗ Giang nhìn cô, vẻ mặt ánh lên sự bướng bỉnh chưa từng thấy, anh lặng lẽ cúp điện thoại, tiếp tục ngồi hì hục làm việc trước màn hình máy tính.

Hai giờ chiều, tại phòng tiếp khách của sở cảnh sát.

Hứa Trác Nghiên và Trần Hiểu Dĩnh đang ngồi bên bàn, đối diện với hai người là một anh cảnh sát trẻ tuổi. Anh tự giới thiệu: “Tôi tên là Lý Thanh Hải, trưởng cảnh sát hình sự, trong hai người, ai tên là Trần Hiểu Dĩnh?”

“Là tôi ạ!”. Trần Hiểu Dĩnh thấp thỏm nhìn Lý Thanh Hải, rồi lại quay sang nhìn Hứa Trác Nghiên.

“Thế còn cô?”, Lý Thanh Hải liếc nhìn Hứa Trác Nghiên.

“Tôi là cấp trên của cô ấy, không biết các anh tìm cô ấy có chuyện gì nên đi theo đến đây!”, Hứa Trác Nghiên lấy danh thiếp từ trong túi ra, đưa cho Lý Thanh Hải.

Lý Thanh Hải xem danh thiếp rồi đặt xuống bàn.

“Là như thế này, hai tuần trước, có phải cô đã gặp một cô bé tự nhận là bố bị ốm nặng, cần tiền làm phẫu thuật ở trên cầu vượt qua đường trước cổng siêu thị gần cao ốc La Hồ không?”, Lý Thanh Hải nhìn Trần Hiểu Dĩnh, dường như đang tra hỏi.

Trần Hiểu Dĩnh và Hứa Trác Nghiên quay sang nhìn nhau.

“Cô đừng nhìn cô ấy, tôi hỏi cô thì cô cứ trả lời trực tiếp!”, Lý Thanh Hải nói.

“Vâng ạ!”, Trần Hiểu Dĩnh gật đầu.

“Cô hãy kể lại tình hình lúc đó một lượt tôi xem nào!”. Lý Thanh Hải nhìn chằm chằm cô gái ngồi trước mặt, trông có vẻ hơi thất vọng. Trước đấy không lâu bọn họ vừa mới phá được một đường dây buôn bán phụ nữ và trẻ em, một tổ chức lừa gạt, bám dâm liên tỉnh, trong số đó có một cô bé được giải thoát đã đưa cho họ một cuốn sổ. Hóa ra trong tổ chức này, những phụ nữ và trẻ em sau khi bị lừa, những người nào bán được sẽ bị bán, những người còn lại hoặc là diện mạo xấu xí hoặc là còn ít tuổi chưa thể bán dâm, tổ chức này sẽ cho chúng ra đường làm ăn mày lừa đảo, tiền kiếm được không hề ít hơn tiền bán dâm. Mà cô bé này lúc còn ở nhà từng đi học, có lập trường, tính tình thật thà, lương thiện, mặc dù bị bọn xấu ép phải làm những việc lừa đảo, nhưng cô bé đều ghi lại rõ tên tuổi từng người đã cho cô bé tiền.

Vì vậy sau khi điều tra rõ vụ việc, các cảnh sát hình sự đã xin cấp trên phê duyệt, quyết định sẽ tiến hành hoàn trả lại tiền cho những người bị lừa theo danh sách cô bé đó đã ghi. Chỉ có điều trong số đó, phần lớn mọi người đều là quyên góp một trăm, vài trăm, thậm chí là vài đồng, vài xu… Cuối cùng mọi người bàn bạc và quyết định sẽ trả cho những người quyên góp nhiều trước.

Thật không ngờ còn có người quyên góp hẳn tám nghìn tệ một lần. Lý Thanh Hải nghĩ chắc đây phải là một cô gái, hơn nữa là một cô gái hiền lành. Hiền lành và xinh đẹp thường đi liền với nhau, giống như một đôi chị em song sinh, anh tưởng tượng người này chắc phải là một cô gái xinh đẹp, thời trang, vì vậy khi nhận được nhiệm vụ này, trong lòng anh thoáng chút hi vọng. Anh rất hứng thú muốn biết rốt cuộc cô gái này như thế nào? Anh thậm chí còn tưởng tượng ra cô để tóc dài, trên mặt trang điểm nhẹ, mặc một chiếc váy ren mềm mại kiểu dáng đang thịnh hành, vừa đáng yêu, vừa gợi cảm, lại ngọt ngào. Tuy nhiên khi bọn họ bước vào, anh có hơi thất vọng. Mặc dù một trong số hai cô rất xinh đẹp, nhưng trực giác mách bảo anh rằng cô gái gầy gầy, nhỏ bé, tóc ngắn, da ngăm ngăm, răng vẩu xấu xí đi bên cạnh mới là Trần Hiểu Dĩnh. Vì vậy anh có hơi thất vọng.

Lúc này Trần Hiểu Dĩnh đã bình tĩnh lại, cô kể tỉ mỉ câu chuyện cho Lý Thanh Hải nghe, sau đó nhìn anh ta: “Bố của cô bé ấy có cứu được không?”

Lý Thanh Hải có hơi ngẩn người, anh ngây ra nhìn Trần Hiểu Dĩnh, không muốn dùng từ “hiền lành” để miêu tả cô gái này, nên dùng từ “ngốc nghếch” thì đúng hơn.

Hóa ra đàn ông đều là động vật cảm tính, nếu như cô ấy đẹp, hành động này tự nhiên sẽ được ví với sự lương thiện, sẽ được ca tụng, được tán thưởng. Nhưng nếu cô ấy xấu, cũng là hành động đó nhưng sẽ bị coi là “ngốc ngếch”, là “Thiếu đầu óc”. Cuộc đời này bất công như thế đấy! Lý Thanh Hải ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng thấy mình làm vậy có hơi tầm thường, thế nên cố tươi tỉnh nói: “Là như thế này, con bé bị tổ chức tội phạm đe dọa, bắt phải đi lừa đảo, cô có lòng tốt, nhưng nói một cách chính xác thì cô là người bị hại, giờ chúng tôi đã bắt được bọn lừa đảo về quy án, số tiền chúng lừa đảo được trả lại cho người bị hại. Bởi vì số tiền cô bị lừa rất lớn nên tôi phải mời cô đến đây để đối chứng lại một chút, lát nữa cô mang chứng minh thư sang phòng bên cạnh nhận lại tiền là được rồi!”

Mặt Trần Hiểu Dĩnh như cứng đờ ra, mãi hồi lâu sau mới lên tiếng: “Hóa ra là lừa đảo thật ư?”

Lý Thanh Hải gật đầu: “Chỉ có điều cô bé cũng là bị bọn xấu lừa bán, giờ chúng tôi đang cố liên hệ với gia đình cô bé, chuẩn bị đưa nó về nhà!”

Trần Hiểu Dĩnh rất buồn, hóa ra mình đã gặp lừa đảo thật. Hứa Trác Nghiên vỗ vai cô: “Hiểu Dĩnh, không sao, chẳng phải người ta vẫn nói ở hiền gặp lành hay sao? Em xem, tiền đi một vòng rồi cuối cùng lại trở lại. Không biết chừng có chuyện tốt đẹp đang chờ em đấy, em hiền lành như vậy, nhất định sẽ gặp vận may!”

Trần Hiểu Dĩnh nhìn Hứa Trác Nghiên, không biết là muốn khóc hay muốn cười, khóe môi khẽ giật giật, cuối cùng im lặng không nói gì. Kết Hôn Chớp Nhoáng – Chương 25
Đêm tối như mực

Hết giờ làm, Hứa Trác Nghiên mặt nhăn mày nhó, tâm trạng mệt mỏi, cùng với Trần Hiểu Dĩnh ra khỏi văn phòng, bất ngờ gặp Lâm Khởi Phàm.

Khoảnh khắc đối mặt với nhau, Hứa Trác Nghiên mới ý thức được người này không phải là người xa lạ, cũng không phải là tổng giám đốc Lâm mà cô chống đối và căm ghét nữa, mà là chồng hợp pháp của cô. Đúng vào khoảnh khắc mà cô hiểu ra được điều này, cô đờ người ra, dường như không biết tiếp theo nên làm gì, bởi trước đó cô chỉ biết cô yêu Phan Hạo Nho, không thể kiềm chế được ngọn lửa yêu thương bùng lên, tình yêu bất chấp hậu quả, cũng không cần nghĩ đến tương lai. Vì vậy cô chẳng bao giờ nghĩ cuộc hôn nhân lại ở gần mình đến như vậy.

Lâm Khởi Phàm đến gần họ, mỉm cười với hai

người. Trần Hiểu Dĩnh liền mỉm cười chào hỏi theo phép lịch sự: “Tổng giám đốc Lâm, sao trùng hợp thế?”

Nụ cười trên môi Lâm Khởi Phàm chợt thu lại: “Tôi cố ý đến đây đón vợ tôi đấy!”

Hứa Trác Nghiên ngẩng phắt đầu lên, trừng mắt với Lâm Khởi Phàm.

Vẻ mặt thù địch ấy bỗng nhiên khiến cho sự lạnh lùng của anh dịu bớt.

Trần Hiểu Dĩnh ngơ ngác hỏi: “Trùng hợp thế, vợ anh cũng làm ở tòa văn phòng này ư? Anh thật là chu đáo, vậy chúng tôi đi trước nhé!”, nói rồi Trần Hiểu Dĩnh kéo tay Hứa Trác Nghiên đi.

Lâm Khởi Phàm với tay kéo Hứa Trác Nghiên lại: “Bà xã, tối nay em muốn ăn gì?”

Chỉ một câu hỏi bình thường cũng đủ khiến cho Trần Hiểu Dĩnh lạnh sống lưng và khiến cho các đồng nghiệp vừa bước ra khỏi tòa văn phòng đó kinh ngạc. Mễ Phi Phi và Trương Mạn kinh ngạc quay sang nhìn nhau, còn Đỗ Giang mặt mày biến sắc, hướng ánh mắt u ám chứng kiến toàn bộ. Chị Hồ kế toán đứng trong đám đông, dường như hiểu ra vài phần, vội vàng tiến đến nói: “Tổng giám đốc Lâm, khoản tiền ấy hôm qua tôi đã gửi sang cho ngài rồi, ngài bảo tài vụ kiểm tra lại nhé!”

Lâm Khởi Phàm gật đầu. Hứa Trác Nghiên nhìn Trần Hiểu Dĩnh và các đồng nghiệp đứng phía sau mình, chỉ nói một câu: “Hiểu Dĩnh, em về trước đi!”, sau đó sải bước đến bên chiếc A8. Lâm Khởi Phàm lúc này mới vội vàng chào mọi người, ấn điều khiển từ xa cho chiếc xe mở cửa tự động. Hứa Trác Nghiên ngồi vào bên trong, chỉ cảm thấy mặt mình đang nóng phừng phừng.

“Anh vội vàng tuyên bố quyền sở hữu của anh đối với tôi như thế cơ à? Anh muốn cả thế giới này biết giờ tôi đã bị anh ký tên, đóng dấu, trở thành thứ hàng không thể bán được nữa rồi phải không?”, Hứa Trác Nghiên ngoảnh phắt đầu lại, trừng mắt nhìn Lâm Khởi Phàm.

Lâm Khởi Phàm hừ một tiếng: “Anh có nói hay không không quan trọng, quan trọng đó là hiện thực. Đi thôi, tìm một chỗ nào ngồi nói chuyện! Anh cưới em là vì muốn sống yên ổn qua ngày, không phải để suốt ngày cãi cọ với em đâu!”

Trước tòa biệt thự Đông Phương Hoa Viên trong

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT