|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nó chẳng biết rốt cuộc mình sẽ gặp phải người nào, sẽ bị đá bay đi đâu.
Nếu tưởng tượng đời người là một viên sỏi, vậy thì mỗi người sẽ có nơi chốn riêng. Một người lăn lộn ở thành phố phồn hoa này, có lẽ thực sự cần phải thường xuyên dừng lại, yên tĩnh suy nghĩ, nhìn lại cuộc sống của bản thân.
Lúc màn đêm buông xuống, thàng phố này lại chìm vào sự yên tĩnh. Đỗ Giang cứ đi bộ dọc từ đường Thâm Nam đến đường Phúc Điền. Lúc này anh đặc biệt muốn đến phố ẩm thực bên dưới công ty, vào ăn một suất cơm thập cẩm của cửa hàng Yoshinoya.
Bước vào tiệm đồ ăn nhanh, gọi một suất cơm thập cẩm, một cốc trà chanh, còn lấy thêm hai gói gừng sợi, kiếm một chỗ ngồi và ăn nhồm nhoàm. Đỗ Giang nghĩ: “Đây là bữa tối thịnh soạn nhất của mình trong vòng hai tháng tới, sau này ngày nào cũng phải cực kỳ tiết kiệm, bởi vì một hòn sỏi, một tấm kính chắn gió đó!”
“Chàng trai!”. Một cô trông béo béo tay bê một suất cơm gà đứng bên bàn, hỏi: “Cháu đi một mình à? Cô ngồi đây được không?”
Đỗ Giang gật đầu.
Cô béo ngồi xuống ghế đối diện Đỗ Giang, gắp một miếng thịt gà bỏ vào miệng, nhai nhồm nhoàm, ăn trông rất ngon lành. Cô béo ấy đang ăn nhồm nhoàm thì chợt ngây ra nhìn suất ăn của Đỗ Giang. Đỗ Giang còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã thấy cô ta tức giận, tức tối bê suất cơm của mình ra quầy phục vụ, đặt lên bàn: “Các người làm ăn kiểu gì thế hả? Làm ăn sao mà đen tối thế?”
Nhân viên phục vụ ngây ra, một cô bán hàng rụt rè hỏi: “Thưa cô, cô sao thế? Cô không hài lòng với mùi vị món ăn ư?”
“Không hài lòng, quá là không hài lòng!”. Cô béo gắt lên, chỉ vào suất của mình, rồi lại chỉ vào suất của Đỗ Giang: “Cô nhìn đi, suất của cậu ta có đến sáu miếng thịt gà, sao suất của tôi chỉ có năm? Các người nói đi, chuyện này là thế nào? Các người là cửa hàng của Nhật hay là liên doanh với Nhật hả? Cho dù là liên doanh hay gì đi chăng nữa, làm ăn trên đất Trung Quốc này, muốn kiếm tiền của người Trung Quốc mà lòng dạ đen tối thế. Bản thân các người cũng là người Trung Quốc, tại sao lại cõng rắn cắn gà nhà như thế?”
Giọng nói của cô béo vừa to vừa vang, đương nhiên rất gây chú ý đối với các thực khách khác, thế là các thực khách ấy cũng bắt đầu đếm số miếng thịt gà trong suất của mình.
“Thưa cô, anh đó gọi cơm thập cẩm, còn của cô là cơm thịt gà, không giống nhau ạ!”, một chàng trai trực ban đến gần và giải thích.
“Cái gì, đấy là cái lí gì thế hả? Cơm gà mà lại ít thịt gà, vậy các người đừng gọi nó là cơm thịt gà nữa. Hơn nữa các người cũng nên công khai, nói cho mọi người biết trong cơm của các người có mấy miếng thịt gà, những món cơm nào có bao nhiêu miếng thịt gà. Chúng tôi có bị cắt cổ cũng cần phải minh bạch!”, cô béo vẫn chưa chịu buông tha.
Nhân viên trực ban bất lực, đành cầm suất của cô ta đi vào nhà bếp, gắp thêm mấy miếng thịt gà vào bát cô ta: “Thưa cô, cô ăn cơm cho xong đi, ăn xong có ý kiến gì thì nói với bọn cháu!”
Cô béo nọ bĩu môi, bê bát cơm về bàn, liếc mắt nhìn Đỗ Giang chẳng nói năng gì rồi vùi đầu ăn tiếp. Ngồi đối diện với cô ta, Đỗ Giang lại cảm thấy nuốt không trôi. Cô béo chẳng mấy chốc đã ăn hết, lấy khăn lau miệng rồi đứng dậy đi ra trước quầy thanh toán. Đỗ Giang giật mình, tưởng rằng cô ta lại đi gọi một suất cơm gà nữa, nào ngờ cô ta lại hiền hòa, trịnh trọng chỉ bảo đám nhân viên kia, cái gì mà làm người phải trung thực, đừng có lòng tham, cuối cùng còn nói: “Tôi không phải vì muốn ăn thêm mấy miếng thịt gà của các người mà làm vậy, tôi chẳng qua chỉ làm gương cho mọi người học tập thôi!”, nói xong mới vui vẻ đi ra khỏi nhà hàng.
Đỗ Giang nhìn theo, đột nhiên cảm thấy tâm trạng nhẹ nhõm hơn nhiều. Hóa ra phụ nữ đâu chỉ có những cô trí thức thanh lịch và tài năng như Liêu Vĩnh Hồng với Hứa Trác Nghiên, còn có những người tầm thường, tự cho mình là giỏi như thế này nữa. Người như thế này, nói cô ta là tầm thường cũng được mà ngu dốt cũng được, điều này không quan trọng, quan trọng là cô ta thật thà, cô ta dám đấu tranh cho cái mình muốn, không cần che đậy hay làm bộ làm tịch.
Đỗ Giang lại nghĩ, thực ra đời anh không được vận mệnh sắp đặt để trở thành một ông chủ lớn như tổng giám đốc Lâm của Hải Vương, nhưng có lẽ anh có thể giống như cô béo ban nãy, đấu tranh để giành lấy thứ mà mình muốn trong không gian và môi trường có hạn này để thu hoạch những hạt giống niềm vui thuộc về mình như bao con người bình thường trên đời. Kết Hôn Chớp Nhoáng – Chương 24
Ở hiền gặp lành
Hứa Trác Nghiên đang ngồi xem tivi trong phòng khách.
Câu chuyện tình yêu của bộ phim này hoàn toàn khác với mô tip lãng mạn của các bộ phim Hàn Quốc khác, xem có vẻ toàn những chuyện lặt vặt hàng ngày nhưng lại là những thước phim về cuộc sống hôn nhân và yêu đương ở đô thị, được bố trí khéo léo, các chi tiết có liên quan mật thiết đến nhau, các nhân vật trong phim đều rất thú vị.
Hứa Trác Nghiên nghĩ, hóa ra ở những nơi khác nhau trên thế giới, phương thức và trạng thái sống của phụ nữ cũng na ná như nhau.
Vợ của con trai lớn sẽ làm con dâu trưởng, gánh vác trách nhiệm dâu trưởng, suốt đời bận rộn và vất vả, không được sống cho chính bản thân mình.
Con dâu thứ hai, là một cô vợ trẻ trung và tràn đầy sức sống, mặc dù đã ở tuổi ngoài ba mươi lăm nhưng vẫn giữ được thân hình thon thả và đời sống giàu tình cảm. Đối mặt với ông chồng lạnh lùng và cứng nhắc vẫn giữ được thái độ hòa nhã, đồng thời vô cùng kính nể và yêu thương chồng mình.
Cô con gái là hình tượng mà Hứa Trác Nghiên yêu thích nhất, không chỉ hiền lành, chăm chỉ, nấu nướng giỏi mà còn là niềm vui của chồng. Nói theo lời của chồng cô thì: “Tướng mạo em trông giống con cóc thế này mà lại là báu vật của anh!”. Xem đến đoạn này, đúng lúc Trần Hiểu Dĩnh đi ngang qua, xem cảnh này thấy trong lòng đau đớn, mặt đỏ bừng, vội vàng bỏ đi.
Hứa Trác Nghiên đi cùng Trần Hiểu Dĩnh vào bếp, định khuyên nhủ nhưng chẳng biết mở miệng như thế nào. Đang do dự thì Trần Hiểu Dĩnh ngoảnh đầu lại nói: “Em tự biết dung mạo của mình. Không sao đâu, em có thể chịu được!”
Hứa Trác Nghiên đứng dựa lưng vào cửa, chậm rãi nói: “Thực ra chị thấy dung mạo không phải là thứ quan trọng nhất, chắc chắn em sẽ nghĩ chị có rồi nên mới nói vậy. Thực ra dung mạo của phụ nữ có thể khiến tim đàn ông loạn nhịp, nhưng hạnh phúc hôn nhân chân chính lại đến từ phẩm chất và khả năng sống của người phụ nữ. Còn nữa, điều quan trọng nhất là sự khoan dung và cởi mở của người đàn ông. Trong bộ phim này, chị thích nhất là ông chồng của cô ấy. Cô ấy không thể sinh con, ngay cả bố mẹ đẻ cũng chê cô ấy béo, còn ngang ngược, vô lí nữa, nhưng chồng cô ấy vẫn yêu thương, cổ vũ và quan tâm, bảo vệ cô ấy như vậy. Đối với những người đàn ông như thế, chị không chỉ cảm động và yêu thích mà còn cảm thấy rất đáng kính. Em nhất định phải tìm được một người đàn ông như vậy!”
Dầu sôi rồi, Trần Hiểu Dĩnh đổ rau vào trong nồi, một luồng khói trắng bốc lên, Trần Hiểu Dĩnh ngoảnh đầu lại cười: “Thôi được rồi, em đâu có yếu đuối như thế, chị ra ngoài đi, ở đâu toàn mùi dầu mỡ thôi!”
Hứa Trác Nghiên đi ra ngoài phòng khách, tiếp tục xem phim.
Một mình Trần Hiểu Dĩnh loay hoay trong bếp, mặc dù khá bận rộn nhưng cô vẫn làm đủ ba món ăn một món canh, đang định gọi Hứa Trác Nghiên vào ăn cơm thì đột nhiên mất điện. Hàng xóm xung quanh đều mở cửa nhìn nhau, khi phát hiện không chỉ riêng nhà mình mất điện mới đóng sầm cửa lại, không ra ngoài nữa.
Bởi vì bọn họ đang chờ đợi có người nào đó sốt ruột sẽ gọi điện bảo thợ đến sửa. Nói tóm lại, không phải là chuyện của riêng ai nên có thể tạm thời ngồi yên quan sát.
Nhớ hồi còn nhỏ, Hứa Trác Nghiên ở trong chung cư bố được phân cho, lúc ấy mỗi khi cầu chì dưới lầu bị cháy, chẳng mấy chốc đàn ông trong các gia đình đều đổ ra, chen nhau xuống lầu, có người bê ghế, có người mang cầu chì, còn có người tay cầm đèn pin để chiếu sáng cho người sửa cầu chì.
Cũng từng có lúc mọi người đến nhà nhau ăn sủi cảo, vay ít mắm muối, mua ít cá tươi chia cho nhau, cải thảo để đầy ngoài lối đi, cứ như là đồ công cộng. Lúc chào hỏi nhau, chẳng ai phân biệt gì hết. Lúc ấy có thể là thiếu thốn về vật chất, nhưng tình cảm giữa người với người rất nồng hậu, không giống như bây giờ.
“Chị Nghiên, mất điện rồi, cơm làm xong xuôi rồi, nhưng chúng ta đâu thể ăn trong bóng đêm được?”. Trần Hiểu Dĩnh bám vào tường, lần mò đi ra phòng khách, nói với một cái bóng đen đang ngồi bất động.
Hứa Trác Nghiên lúc này mới biết, hóa ra cô không hề ngồi cô độc trong bóng tối, vẫn còn có Trần Hiểu Dĩnh. Cô ấy đúng là một cô gái hiền lành, Hứa Trác Nghiên nhìn ban công ngoài phòng khách, thấy những ngôi sao lấp lánh ngoài bầu trời, chợt thấy sáng lên đôi chút.
“Chúng ta ra ban công ăn đi, hôm nay trăng sáng, nhân tiện lãng mạn một bữa!”, cô luôn biết tìm niềm vui trong khó khăn.
“Ok!”, Trần Hiểu Dĩnh hào hứng đáp. Cô sợ nhất là Hứa Trác Nghiên cứ tâm trạng tồi tệ là không chịu ăn, như thế thì lãng phí biết mấy. Trong ý thức của cô, lãng phí thức ăn là tội lỗi ghê gớm nhất.
Hai người dọn đồ ăn ra một cái bàn nhỏ ngoài ban công rồi lặng lẽ ngồi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




