|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
một bên, chỉ tay vào Hứa Trác Nghiên, thì thầm: “Có phải cô ấy có hơi thiểu năng không? Hai người đã đi kiểm tra tổng quát tiền hôn nhân chưa?”
Lâm Khởi Phàm bật cười: “Không đâu, cô ấy ngại đấy ạ!”
“Ờ, vậy hai người là tự nguyện chứ hả?”, chị ta có vẻ hơi lo ngại.
“Vâng!”, Lâm Khởi Phàm lớn tiếng nói, rồi kéo Hứa Trác Nghiên đi ra ngoài. Hứa Trác Nghiên có cảm giác mình đang đi trên mây, xung quanh rất mơ hồ, chẳng thể nhìn rõ cái gì.
Ngồi lên xe, Lâm Khởi Phàm vừa lái xe vừa nắm chặt lấy tay Hứa Trác Nghiên: “Sao vậy, hối hận nhanh thế sao?”
Hứa Trác Nghiên nhìn anh, trong lòng vô cùng phức tạp, thật không ngờ mình lại kết hôn như thế này, giống hệt như một trò chơi, còn người đang ngồi bên cạnh mình đây liệu có chung thủy cả đời không? Cô không dám khẳng định, trong lòng nghĩ, có lẽ thế này Phan Hạo Nho sẽ thấy vui hơn, sẽ yên tâm hơn, còn mình cuối cùng cũng có thể thẳng thắn đối mặt với anh ấy, chẳng phải rất tốt hay sao?
“Em muốn một món quà kết hôn như thế nào?”, Lâm Khởi Phàm nghiêng đầu sang hỏi cô.
“Đưa tôi về chung cư Thanh Niên đi!”, Hứa Trác Nghiên dường như vẫn chưa bừng tỉnh khỏi cơn mê.
Xe dừng lại trước lầu. Hứa Trác Nghiên xuống xe, đột nhiên ngoảnh mặt lại, nhìn Lâm Khởi Phàm chăm chú, nhưng có nhìn thế nào cô cũng thấy người này thật xa lạ: “Thực ra tôi không muốn đùa bỡn với cuộc đời, cũng không muốn xem thường cuộc hôn nhân của mình như vậy. Giờ đã như thế này rồi, tôi chỉ muốn nói cho anh biết, hiện giờ tôi chưa muốn thay đổi tình trạng của bản thân, nếu như anh không thể chấp nhận, tôi có thể đi làm thủ tục ly hôn với anh bất cứ lúc nào. Tôi nghĩ thủ tục ly hôn không phức tạp bằng kết hôn đâu!”
Anh ngây người, vẻ mặt có hơi mất tự nhiên, cố gắng điều chỉnh giọng nói: “Rốt cuộc em muốn gì?”. Còn cô lúc này chẳng hiểu vì sao lại thấy vô cùng cáu kỉnh: “Vậy anh có thể cho tôi cái gì?”, nói rồi đóng sập cửa và bỏ đi một mạch. Kết Hôn Chớp Nhoáng – Chương 23
Cuộc gặp gỡ ảm đạm
Đi ra từ khu thương mại Thiên Hồng cổ kính nhất ở Thâm Quyến này, tâm trạng Đỗ Giang có hơi bực bội, không biết là bức xúc hay u uất.
Kì nghỉ lễ lao động chỉ có bảy ngày mà hình như có rất nhiều chuyện đã thay đổi. Đồng nghiệp Trần Hiểu Dĩnh hẹn anh ra ngoài gặp mặt, thẳng thắn nói với anh rằng hi vọng có thể vượt qua quan hệ đồng nghiệp với anh. Công bằng mà nói, Trần Hiểu Dĩnh là một cô gái hiền lành, chất phác, không chảnh như đại đa số các cô gái ở Thâm Quyến này. Cô tốt bụng, giỏi giang, không sợ khổ, không sợ mệt, giúp được anh rất nhiều việc. Nhưng nếu nói anh với bạn học Trương Mạn vì quen quá rồi nên chẳng có sức hút, không có khả năng tiến triển thì với Trần Hiểu Dĩnh lại càng không thể.
Trong lòng anh đã có một người, là cấp trên của anh, Hứa Trác Nghiên. Anh biết mình không có cơ hội, có là thằng ngốc cũng có thể nhận ra cô chính là mục tiêu của tổng giám đốc Hải Vương. Nghĩ đến đây, Đỗ Giang lại càng cảm thấy bực bội, anh đá mạnh một viên sỏi dưới đường, nhìn nó bắn ra xa, tâm trạng đỡ khó chịu hơn một chút. Thấy vậy anh liền đá thêm mấy hòn sỏi nữa, vừa đi vừa đá. Chợt cái cảm giác đuổi đánh nhau cùng lũ bạn hồi nhỏ chạy dọc theo đường sắt ở Trùng Khánh lại trỗi dậy trong lòng anh.
Anh hất mạnh chân, đá bay một hòn sỏi như một cầu thủ bóng đá, hòn sỏi biến mất trong không trung, sau đó nghe thấy một tiếng “Cạch”, chạm đất. Anh cũng không để tâm, tiếp tục cúi đầu bước đi, vừa đi vừa đá những viên sỏi bên đường. Sau đó, anh phát hiện ra một cảnh tượng.
Cô ta mặc một chiếc áo hở vai, quần sooc siêu ngắn màu xanh lam. Tháng năm ở Thâm Quyến, trời đã trở nên nóng nực, thế nhưng cô ta vẫn đi một đôi bốt cao cổ màu đen, trên đầu đội chiếc mũ rộng vành rất đáng yêu, trông có vẻ như khoảng mười bốn, mười lăm tuổi. Nhưng khuôn mặt vốn dĩ nên mang vẻ hồn nhiên, vui tươi của cô ta lại đang sầm sì như bầu trời bị phủ mây đen.
Hai tay cô ta khoanh trước ngực, đứng ngay trước mặt Đỗ Giang, trừng mắt nhìn rồi giơ ngón tay ra ngoắc ngoắc anh, sau đó hướng ánh nhìn của anh vào chiếc xe Toyota nhỏ màu đỏ trước mặt.
Đỗ Giang nhìn cô ta, nói: “Kì quặc!”, rồi đi vòng qua cô ta.
“Hơ, gặp đúng phải thằng giả bộ đần à?”,
cô gái kéo Đỗ Giang lại.
“Cô làm cái gì thế hả?”, Đỗ Giang dừng bước, cáu kỉnh hỏi.
“Này, tôi thấy anh dù gì cũng là đàn ông, sao dám làm không dám chịu thế?”, cô gái cao giọng mắng, những người đi qua liền vây lấy họ.
“Tôi làm sao?”. Đỗ Giang chẳng hiểu cô ta nói gì: “Cô cứ xinh đẹp là có quyền tùy tiện chắn đường người ta à?”
“Chắn đường người ta á? Tôi chắn đường anh đi á?”. Cô gái vươn tay ra, tức tối kéo Đỗ Giang đi đến phía đầu xe của mình, chỉ vào kính chắn gió: “Anh nhìn đi, mở to mắt ra mà nhìn!”
Đỗ Giang ngẩng đầu nhìn, thấy ở góc phải của kính chắn gió xuất hiện một vết nứt hình mạng nhện.
Đỗ Giang lúc đầu còn chưa hiểu chuyện gì, nhưng vừa ngoảnh đầu lại nhìn cô gái đang tức điên lên kia mới sực nhớ ra, vội vàng nhìn xuống chân mình.
“Là do tôi à?”, anh thở gấp bất an, rụt rè hỏi. Anh biết giá của một cái kính chắn gió ít thì cũng phải ba đến năm trăm, nhiều thì phải hai nghìn, vì vậy người anh như nhũn ra.
“Đương nhiên rồi, không phải anh làm thì tôi tự đập chắc? Tôi có bị dở hơi không? Anh cũng rảnh rỗi thật đấy, không đi đường cho tử tế mà còn đá sỏi trên đường làm cái gì?”. Cô gái đó trợn mắt nhìn anh: “Nói đi, giờ anh tính sao?”
Lúc này Đỗ Giang đã bình tĩnh lại, nếu như là do mình gây họa, vậy thì mình đương nhiên phải gánh vác trách nhiệm: “Tôi đền cô!”
“Ok, đưa đây!”. Cô gái chìa tay ra: “Sáu nghìn!”
“Sáu nghìn?”. Đỗ Giang trợn tròn mắt, mặc dù anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý cháy túi vì đền tiền, nhưng mà sáu nghìn, một viên sỏi bé tí mà giá cắt cổ như thế ư?
“Tôi không lừa anh đâu, một cái kính chắn gió ở cửa hàng 4S [1"> cũng có giá hơn ba nghìn, tôi dán thêm lớp chống xước nữa là hai nghìn tám, vì vậy đã thay kính là phải đi dán, mà tôi chỉ có lấy số chẵn thôi đấy, số lẻ còn lại coi như tôi gặp vận xui, tôi sẽ tự bỏ!”, cô gái nói vẻ rất có lí, hơn nữa còn tỏ vẻ rất hào phóng. Nhưng Đỗ Giang chẳng biết phải nói gì.
[1"> Cửa hàng bao gồm các dịch vụ: Sale, Spare part, Service, Survey.
Trước kì nghỉ lễ lao động, anh chỉ bớt lại có hai nghìn tệ tiền chi tiêu hàng tháng cho mình, còn lại toàn bộ tiền tích lũy đã gửi hết về quê, giờ tự nhiên mất hẳn sáu nghìn, anh thực sự không cướp đâu ra tiền.
Đỗ Giang chợt đỏ mặt, cúi đầu ngẫm nghĩ, móc danh thiếp từ trong túi ra, đưa cho cô gái: “Đây là danh thiếp của tôi, giờ tôi không có ngần ấy tiền, đành phải đợi đến cuối tháng có lương sẽ trả cho cô. Hơn nữa còn phải chia ra thành hai tháng!”
“Cái gì?”, cô gái trợn tròn mắt.
Đỗ Giang tưởng rằng cô ta không đồng ý, vội lấy một tấm thẻ, còn cả chứng minh thư trong ví ra: “Đây là thẻ lương của tôi, mật mã là 888888, trước lễ lao động tôi đã gửi hết tiền tiết kiệm về nhà rồi, số tiền còn lại chỉ đủ cho tôi làm sinh hoạt phí. Tôi đưa thẻ lương và chứng minh thư cho cô nhé, cô thấy sao?”
“Haizz, cái anh chàng này cũng thật là đáng thương, xúi quẩy thật đấy!”
“Đúng đấy, haizz, thôi cô à, cô lái xe xịn như thế, nếu cô có tiền thì đừng bắt người ta đền nữa, người ta đâu có cố ý?”
“Chuyện này đâu thể nói như vậy, ai bảo anh ta nhàn cư vi bất thiện chứ? Có tiền, cứ có tiền là phải chịu thiệt à?”
Hai người trong cuộc còn chưa giải quyết xong thì những người xung quanh đã bắt đầu bàn tán xôn xao, hình thành nên hai phái đối lập.
Cô gái nọ thấy Đỗ Giang mặt mày bối rối, lại thấy hết cả tức, liền nhận lấy chứng minh thư và thẻ ngân hàng của anh, rồi lôi điện thoại ra: “Đọc số điện thoại đi!”
“Hả?”
“Số điện thoại của anh!”
Cô gái ấn phím điện thoại, chẳng mấy chốc bản nhạc chuông “Trên mặt trăng” vang lên. Đỗ Giang vội vàng lấy điện thoại ra, ấn nút nghe: “A lô, a lô?”. Thói quen của những người làm nghề marketing là cứ có điện thoại, bất kể là ai, phản ứng đầu tiên là nhấc máy đã. Nhưng a lô cả buổi mà không thấy trả lời, chỉ thấy cô gái trước mặt đang nhìn mình cười như mếu, Đỗ Giang liền thấy xấu hổ vô cùng, tần ngần cầm điện thoại chẳng biết phải làm thế nào, định nhét vào túi nhưng thấy cũng không ổn, lớ nga lớ ngớ buông tay xuống, điệu bộ như thể một đứa trẻ vì không làm bài tập nộp cho thầy giáo nên đang bị thầy phạt đứng vậy.
Cô gái xinh đẹp và thời trang nọ đã hết giận: “Thôi được rồi, tốt nhất anh nên đảm bảo đến lúc ấy tôi sẽ nhận được tiền, nếu không…”, cô gái bỏ lửng câu nói, tuy nhiên ánh mắt đã đủ nói rõ tất cả. Cô ta lên xe, lái xe phóng vọt đi.
Nhân vật chính đi rồi, đám người xung quanh cũng bắt đầu tản đi.
Đỗ Giang ngồi bệt xuống đường, nhìn những người bộ hành đi qua đi lại, trong lòng chợt nghĩ, tại sao mình lại đá viên sỏi đó nhỉ?
Bởi vì hoang mang.
Đá một viên sỏi, lực ở chân quyết định sức bay xa của viên
sỏi, nhưng ai có thể nói cho mình biết đời người có thể phiêu bạt được bao lâu? Viên sỏi dưới chân luôn rất an phận, rất ngoan ngoãn sống cuộc sống của mình, nhưng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




