watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6321 Lượt

đấy?”. Đây là lần đầu tiên trước khi anh lái xe, Hứa Trác Nghiên hỏi nơi đến. Cô đang nghĩ, tại sao trước đây mình không hỏi nhỉ? Tại sao lúc ở bên cạnh anh, bản thân mình liền trở nên mù quáng và bị động như vậy? Giờ người muốn có cuộc hôn nhân này là anh, mà người bỏ rơi đám người ấy để dẫn cô đi cũng là anh, cô rất tò mò, vì vậy mới mở miệng hỏi.

“Đi gặp một người!”, lời vừa dứt khỏi miệng thì chiếc xe đã phóng vèo đi như một mũi tên.

“Là bố mẹ anh ư?”. Hứa Trác Nghiên bỗng thấy thấp thỏm, cô vẫn chưa

chuẩn bị tinh thần để đi gặp người nhà anh. Cô sợ đứng trước mặt họ, bản thân mình không thể biểu hiện tốt khiến họ hài lòng, bởi vì cô vẫn chưa hoàn toàn thích ứng với chuyện này.

“Vợ anh!”. Anh buột miệng, rồi ngoảnh đầu sang nhìn Hứa Trác Nghiên, vẻ mặt ái ngại: “Vợ trước!”

“Vợ trước?”. Hứa Trác Nghiên bỗng thấy máu nóng bốc lên đầu: “Dừng xe! Tôi không đi, tại sao bắt tôi đi? Dựa vào đâu bắt tôi đi?”. Cô đẩy mạnh cửa xe.

“Ngồi yên! Em buộc phải đi!”. Mệnh lệnh, là câu mệnh lệnh, không phải là bàn bạc, cũng không phải là năn nỉ. Hứa Trác Nghiên tức phát điên lên, cảm giác tội nghiệp anh mới nảy sinh trong cô hai ngày nay bỗng mất tăm mất tích. Cô hận bản thân không phải là một cao thủ võ lâm để đánh ngã anh rồi nhảy ra khỏi xe bỏ chạy. Chỉ đáng tiếc điều đó không phải là sự thực, giờ mặc cho cô tức đến thế nào, chiếc xe vẫn lăn bánh, không hề giảm tốc độ.

Nơi đây nằm giữa những dãy núi trập trùng. Lúc đầu Hứa Trác Nghiên còn tưởng rằng đây là một nơi ở khác của anh. Ở đây rất u tịch, yên tĩnh với những hàng cây tùng, bách xanh tươi. Tuy nhiên ở dưới chân núi, một tấm biển với dòng chữ to và rõ khiến cô đột nhiên hiểu ra tất cả.

“Nghĩa trang Cát Điền”.

Nơi đây cỏ cây rậm rạp, trăm hoa đua sắc, có núi non bao quanh, nước chảy róc rách. Hóa ra nghĩa trang ở Thâm Quyến này chẳng hề kém cạnh các khu biệt thự sang trọng.

Cuối cùng, xe dừng lại trước một cánh cổng sắt, ngoài cổng có rất nhiều cô bé bán hoa tươi. Lâm Khởi Phàm mua hai chậu dạ lan hương màu tím.

Khác với những ngôi mộ thường gặp, Hứa Trác Nghiên phát hiện trên bia mộ của ngôi mộ này có đề một bài thơ, thậm chí còn có rất nhiều câu nói ngắn gọn, thân mật: “Anh không thể bỏ thuốc lá, nó khiến anh cảm thấy thư giãn hơn”, “Bà xã, anh muốn ăn món thịt sốt cà chua của em làm!”. Tấm bia mộ khiến Hứa Trác Nghiên vô thức dừng chân là một tấm bia mộ của một đứa bé mới hai tuổi đã qua đời, xung quanh ngôi mộ bày rất nhiều món đồ chơi: gấu nhựa, xe điều khiển từ xa, ô tô đồ chơi… toàn những món đồ chơi mà trẻ con yêu thích.

Từng cảnh tượng trong nghĩa trang này đều giống như một kiệt tác nghệ thuật, khiến người ta đã bước chân vào thì khó mà quên được.

Đúng vậy, rất đẹp. Hứa Trác Nghiên thầm nhủ trong lòng. Cô gần như đã quên mất mình đang ở trong một nghĩa trang. Nhìn Lâm Khởi Phàm bê hai chậu hoa lặng lẽ đi phía trước, Hứa Trác Nghiên dường như đã hiểu ra, anh nói đi gặp một người, chính là vợ cũ của anh. Mà hiện giờ bọn họ lại đang ở đây, như vậy nghĩa là, ngày hôm nay, ngày cưới của họ, anh dẫn cô đến đây để bái lễ trước mộ vợ cũ của anh.

Hứa Trác Nghiên đột nhiên cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều, cô sải nhanh bước chân, bám sát theo anh, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

Đằng sau một cây tùng rất to là một ngôi mộ rộng đến mấy mét vuông, dường như có vẻ không tương xứng với diện tích rộng rãi nơi này, đây chỉ là một ngôi mộ bình thường, không mấy cá tính như những ngôi mộ kiểu cách cô nhìn thấy trước đó. Chỉ có điều, trên đỉnh tấm bia có khắc hình một con chim bồ câu trắng, mỏ ngậm một cành ô liu, trên tấm bia chỉ khắc một câu, đó chắc là di ngôn của cô, cô nói: em mãi mãi yêu anh.

Lâm Khởi Phàm đặt hai chậu dạ lan hương xuống cạnh mộ, lấy tay lau nhẹ hình con chim bồ câu trên tấm bia, dường như chẳng nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt để thể hiện tất cả. Nếu như nói trước đây, sự theo đuổi và thích thú của anh khiến Hứa Trác Nghiên cảm thấy chán ghét thì thứ tình cảm sâu sắc mà anh dành cho vợ cũ của mình khiến Hứa Trác Nghiên cảm động và nảy sinh chút thiện cảm.

Cuối cùng anh cũng chịu mở miệng, ngoảnh đầu lại nhìn Hứa Trác Nghiên: “Câu cuối cùng mà cô ấy nói với anh là: Tìm một cô gái tốt, yên ổn sống qua ngày!”

Lúc hai người họ đi ra khỏi khu nghĩa trang, Hứa Trác Nghiên đột nhiên nói: “Tôi rất ngưỡng mộ chị ấy, ở đây, mỗi ngôi mộ đều được làm rất riêng biệt, độc nhất vô nhị, chúng thể hiện tâm hồn và tính cách, là tình cảm của người còn sống với người đã khuất!”

Cô đột nhiên dừng bước, nhìn thẳng vào Lâm Khởi Phàm: “Ngôi mộ ấy… anh đã dành trước một chỗ cho mình?”

Lâm Khởi Phàm khẽ nhíu mày, nhìn cô không nói gì, nhưng Hứa Trác Nghiên đã biết rõ đáp án.

Lúc xuống núi, vừa đúng lúc hoàng hôn buông xuống, chân trời lúc hoàng hôn đẹp vô cùng.

Họ không quay về căn nhà gỗ bên bờ biển mà đi dọc đường quốc lộ, đến một khu nhà của nông dân ở gần một khu rừng trúc. Ngôi nhà này rất độc đáo, không được bài trí cầu kỳ, bàn ghế đều được làm bằng trúc. Bà chủ nhà nhiệt tình ra chào đón khách, giới thiệu cho họ những món đặc sản của nhà mình, còn chỉ vào mảnh vườn cách đó không xa, nói rau củ, hoa quả đều là của nhà trồng, nếu muốn rau củ tươi ngon có thể tự đi hái.

Ăn các món ăn mà bà chủ giới thiệu, hít thở hương vị gió biển, theo đuổi những suy nghĩ riêng… Hứa Trác Nghiên đột nhiên phát hiện ngày tháng thế này cũng không tồi, dù gì cũng còn hơn là sống cô độc một mình.

Bóng đêm đã phủ xuống lúc nào chẳng hay. Ăn cơm xong, Lâm Khởi Phàm dẫn cô quay lại căn nhà gỗ. Khi chỉ còn hai người trong căn nhà gỗ, cô cảm thấy rất căng thẳng, cảm giác bất an vô cùng. Còn Lâm Khởi Phàm thì thu dọn một số đồ đạc, lấy một chiếc áo khoác ở trong tủ ra khoác lên người cho Hứa Trác Nghiên, sau đó dẫn cô ra bờ biển. Đây là một con thuyền gỗ theo kiểu Thái. Trên thuyền chỉ có một người lái. Con thuyền nhỏ lặng lẽ trôi đi trên dòng nước, tiếng nước róc rách khiến bạn quên đi mọi chuyện trên đời.

Đây là một buổi tối vô cùng khác thường, trái tim Hứa Trác Nghiên cũng dần tan chảy. Anh giống như một ly cà phê đắng, ban đầu nếm thử thấy khó mà nuốt nổi, tuy nhiên nếu uống từ từ, cảm nhận chất lỏng ấy chảy ra kẽ răng, vị cà phê thuần khiết ấy sẽ chầm chậm lan tỏa đến từng giác quan trong cơ thể. Anh cũng giống như một cuốn sách dày, bề ngoài thì xấu xí, tên sách cũng chẳng mấy thu hút, có thể còn bị phủ bụi mờ, nhưng nếu bạn

chịu phủi lớp bụi ấy đi, lật đến những dòng lời tựa, kiên nhẫn đọc hết từng trang, có thể bạn sẽ bị cuốn vào nội dung của cuốn sách, bỗng có một cảm giác muốn đọc cho bằng hết cuốn sách ấy.

Khi trời tang tảng sáng, tâm trạng của Lâm Khởi Phàm đã trở nên vui vẻ hơn, anh nói: “Có một câu chuyện cười, em từng nghe chưa?”

Hứa Trác Nghiên bừng tỉnh khỏi cơn ngái ngủ: “Anh nói xem nào!”

“Có một vị lãnh đạo nọ của Thâm Quyến, ngồi thuyền đến khu vực gần Tây Xung khảo sát. Lúc đó ông ta có nổi hứng làm thơ, đồng thời còn lớn tiếng đọc cho mọi người cùng nghe, kết quả ai nấy đều cười bò lăn bò càng!”

“Ông ta đọc cái gì?”. Hứa Trác Nghiên ngẩng đầu lên nhìn sóng biển, tâm trạng cũng không đến nỗi tồi.

“Ngồi trước đầu giường ngắm vợ yêu, vợ yêu đẹp vô cùng!”, Lâm Khởi Phàm nhìn cô, chậm rãi đọc từng từ.

“Không tin!”, Hứa Trác Nghiên trừng mắt, thầm nghĩ là anh tự bịa ra thì có.

“Em đừng không tin vội!”. Lâm Khởi Phàm cười: “Ý của ông ta vốn là, đứng ở mũi thuyền ngắm ngoại ô, khu ngoại ô đẹp vô cùng!”[1">

[1"> Trong tiếng Hán, từ “Qiaoqi”, ở đây dịch là “vợ yêu” có cách phát âm gần giống với từ “ngoại ô”, từ đó gây ra hiểu lầm.

“Hả?” Hứa Trác Nghiên bật cười: “Phô trương quá đấy, khâm phục!”

“Thôi được rồi vợ yêu, em nói xem bước tiếp theo chúng ta nên làm gì?”. Lâm Khởi Phàm nghiêm nghị nói, ánh mắt lấp lánh khiến cho người khác không khỏi nghĩ ngợi.

Người lái thuyền nhìn họ, cười vui vẻ: “Hai người lãng mạn thật đấy!”

Hứa Trác Nghiên liếc nhìn Lâm Khởi Phàm, rồi nói câu: “Sai rồi, đủ lãng nhưng không mạn!” Kết Hôn Chớp Nhoáng – Chương 27
Hôn nhân như nước lã

Sau hôn lễ lãng mạn, tại căn nhà gỗ, Hứa Trác Nghiên cuối cùng cũng vứt bỏ những khúc mắc, chấp nhận Lâm Khởi Phàm như chấp nhận số mệnh.

Lúc Hứa Trác Nghiên từ trong phòng tắm đi ra, Lâm Khởi Phàm đang ngồi trên giường hút thuốc, chiếc áo sơ mi trên người anh phanh ra. Lúc này Hứa Trác Nghiên mới phát hiện trên ngực anh có mấy vết sẹo, dường như là bị bỏng, kích thước các vết sẹo khác nhau, nhưng cái nào cũng tròn tròn, đỏ sẫm và lồi ra.

Khi cô đang nhìn anh, anh cũng nhìn cô, qua lớp khói mờ. Lâm Khởi Phàm nhìn cô đủng đỉnh từ trong nhà tắm đi ra, mái tóc vẫn còn ướt, mùi hương sau khi tắm vẫn còn phảng phất trong không khí. Rõ ràng cô chẳng tâm lý chút nào, những cô gái khác lúc này thường quấn khăn tắm, để lộ bờ vai và chiếc cổ trắng ngần, thon nhỏ, bờ ngực trắng muốt tựa đóa phù dung. Nhưng cô lại mặc một chiếc áo choàng ngủ màu trắng, kín mít từ đầu đến chân.

Hứa Trác Nghiên rất ghét ánh mắt của anh, ánh mắt

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT