watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6323 Lượt

và đóng cửa lại.

Mọi người trong văn phòng đưa mắt nhìn nhau, Mễ Phi Phi nhìn theo cánh cửa đóng kín, thở dài: “Đây là cô dâu mới lạnh lùng nhất của thế kỷ đấy nhỉ!”

Còn Trần Hiểu Dĩnh có vẻ rất tâm lý, ôm bịch kẹo đi chia cho từng bàn, đi đến đâu cô cũng bị mọi người trêu chọc: “Hiểu Dĩnh, lúc trước cô luôn cùng đến cùng đi với người ta, như hình với bóng, giờ bị bỏ rơi rồi nhé, mau mau tìm lấy một người, để chúng tôi sớm được ăn kẹo mừng của cô đi!”

Trần Hiểu Dĩnh dường như đã quá quen với những lời này rồi, đôi khi quá nhiệt tình cũng không phải chuyện hay ho gì, thế nên cô dửng dưng đáp: “Ăn đi, chẳng lẽ chỗ sô cô la này không bịt được miệng của cô hả? Tốt nhất là bây giờ cô ăn nhiều một chút, đến lúc tôi cưới, rồi sẽ đến cửa hàng bán buôn, mua một lô kẹo cân toàn đường hoá học cho các cô ăn, đến lúc ấy chắc cô cũng chẳng buồn ăn nữa đâu!”

Trờ lại ghế ngồi, Trần Hiểu Dĩnh liền mở file excel ra, nhìn lướt qua, đột nhiên chẳng còn chút tâm trạng nào nữa. Cô đưa mắt nhìn ra chỗ của Đỗ Giang, chỉ thấy anh trầm ngâm trước màn hình máy tính, thế nên nhấp chuột vào cái biểu tượng màu hồng trên màn hình.

Bầu trời duyên phận… Tình yêu ở Thâm Quyến.

Đây là một trang web giao lưu của thanh niên Thâm Quyến.

Cô đăng nhập vào nick của mình, rồi nhập mật mã, mở trang chủ ra, nhưng chẳng có niềm vui mừng mà cô mong đợi, bởi hòm thư không hề thông báo có thư mới.

Cô lại click vào hòm thư, bên trong là hai thư trả lời mà hai người đã gửi ảnh của họ cho cô, đề nghị gặp mặt cô lần trước. Đúng thế, cô không muốn đưa ảnh của mình lên mạng, cũng không muốn gửi ảnh cho người khác, vì vậy những người muốn hẹn hò với cô rất ít, đương nhiên cơ hội thành công cũng không nhiều.

Ngẫm nghĩ một hồi, thấy mọi chuyện thật tẻ nhạt, cô liền nhấp chuột tắt trang web đi. Đúng lúc ấy QQ hiện thông báo có người online, hoá ra là Tiểu Mễ, nick của cô ấy là “Mễ ngoan ngoan”. Những cô gái xinh đẹp và yêu bản thân luôn trưng những bức ảnh xinh đẹp và gợi cảm của mình lên MSN hay QQ.

“Nói chuyện chút đi!”, Mễ Phi Phi nói.

“Có chuyện gì thế?”, Trần Hiểu Dĩnh hỏi.

Mễ Phi Phi nói: “Có phải trong lòng có chuyện không vui không? Chị Hứa lấy chồng rồi, hơn nữa lại kiếm được một người tốt như thế, trong lòng cảm thấy chua xót lắm phải không?”

Trần Hiểu Dĩnh: “Nói bậy, chị ấy lấy được chồng tốt, tôi mừng cho chị ấy còn không hết, chỉ cảm thấy quá đường đột, hơn nữa con người tổng giám đốc Lâm cứ là lạ, tôi thật sự lo cho chị Nghiên…”

Mễ Phi Phi: “Ôi trời, lại còn phải lo cho người ta nữa chứ, cô nói xem có phải cô thù hận những kẻ giàu có không hả? Giờ tôi đang đau hết cả đầu đây, chị Hứa lại là cấp trên, tổng giám đốc Lâm là một khách hàng lớn, tiền mừng của chúng ta biết đi bao nhiêu cho thích hợp đây? Tháng này tôi hết tiền rồi, nếu như tý nữa chị Hồ tài vụ bảo chúng ta góp vào, cô giúp tôi ứng trước, đợi khi nào phát tiền lương tôi trả cô nhé!”

Trần Hiểu Dĩnh: “Chết mất, lại vay tiền, hình như tiền lương của cô cao hơn tôi thì phải!”

Mễ Phi Phi gửi đến một cái mặt khóc: “Ai bảo cô biết tích cóp cơ, cả công ty này đều biết cô rất ghê gớm, tiền chỉ có vào mà không có ra, thật là biết tiết kiệm! Thỉnh thoảng cho tôi vay ít tiền ăn cơm nhé, cô tốt bụng lắm mà, hi hi!”

Trần Hiểu Dĩnh: “Nói chuyện tử tế đi!”

Mễ Phi Phi: “Thôi được rồi, vậy là cô cho tôi vay rồi, đúng không?”

Trần Hiểu Dĩnh: “Ừ, tôi sợ cô rồi, nhất định phải trả đấy! Đúng là ở hiền toàn bị bắt nạt mà!”

Mễ Phi Phi: “Thôi được rồi, để coi như là báo đáp, tối nay tôi dẫn cô đến một nơi hay lắm!”

Trần Hiểu Dĩnh: “Không đi đâu!”

Mễ Phi Phi: “Tại sao?”

Trần Hiểu Dĩnh: “Thế nào cô cũng đến một nơi rất đắt tiền, đừng nói là mua quần áo hay ăn cơm, tôi đều không đua nổi với cô, hơn nữa hôm nay chị Nghiên sẽ về chung cư lấy đồ đạc!”

Mễ Phi Phi: “Chết mất, tôi đâu có bắt cô trả tiền! Ngoan, hết giờ cứ đi theo tôi là được, hơn nữa chị ấy lấy đồ đạc, chắc chắn có chồng đi cùng, cô ở đấy làm kỳ đà làm gì?”

Trần Hiểu Dĩnh ngẫm nghĩ, cũng phải.

Năm rưỡi chiều, hết giờ làm việc.

Mọi người lục tục rời khỏi văn phòng. Trần Hiểu Dĩnh và Mễ Phi Phi mỗi người quàng một tay Hứa Trác Nghiên, vừa đi vừa nói chuyện. Mễ Phi Phi lúc nào cũng nhanh mồm nhanh miệng: “Chị Hứa thân yêu, chị thật là tốt, không nhận một xu tiền mừng của bọn em, chị đúng là ân nhân cứu mạng. Tháng này em có đến ba người bạn cưới, một người mới sinh con, em đang nghèo rớt mùng tơi đây!”

Trần Hiểu Dĩnh vội trừng mắt: “Nói dối, lại nói dối rồi, tôi thấy cô tuần này ngày nào cũng thay đổi quần áo, mặc quần áo mới, đấy là nghèo rớt mùng tơi mà cô nói đấy hả?”

“Đáng ghét!”. Mễ Phi Phi bĩu môi rổi chỉ tay về phía chiếc xe phía xa cười bảo: “Chị Hứa, tổng giám đốc Lâm canh chừng chị kỹ thật đấy! Sáng đưa đi, trưa nhờ dịch vụ đặt cơm để giám sát, đồng thời cắt luôn cơ hội cho chị ra ngoài ăn cơm để gặp gỡ với người khác, tối lại đứng ở cổng đón chị về, đúng là một bạo quân mà!”

Trần Hiểu Dĩnh đánh Mễ Phi Phi một cái: “Sao cô xấu xa thế, rõ ràng người ta quan tâm mà lại hiểu ra như thế hả?”

Hứa Trác Nghiên nhìn về phía trước, lúc này Lâm Khởi Phàm đã nhìn thấy các cô đi ra liền xuống xe, tiến lại phía các cô, chào hỏi.

Trần Hiểu Dĩnh chào Lâm Khởi Phàm rồi kéo tay Mễ Phi Phi, đi về phía bến xe.

Nhưng Mễ Phi Phi lại dừng lại, ngẩng đầu cười với Lâm Khởi Phàm: “Tổng giám đốc Lâm, chị Hứa, hai người có thể cho chúng em đi nhờ một đoạn không ạ?”

Trần Hiểu Dĩnh giật mạnh gấu áo của Mễ Phi Phi: “Cô có điên không đấy?”

“Không, tôi rất ổn mà!”, Mễ Phi Phi nghiêm túc nói.

Lâm Khởi Phàm bật cười: “Các cô đi đâu nào?”

“Chúng em đến cửa hàng đồ nướng Brazil ở trên đường Thái Tử ạ!”, Mễ Phi Phi hào hứng nói.

“Ok! Lên xe đi!”. Lâm Khởi Phàm liếc Hứa Trác Nghiên, còn Hứa Trác Nghiên thì đứng như chẳng liên quan gì đến mình.

Thực ra nơi mà bon Mễ Phi Phi định đến không cùng đường về chung cư Thanh Niên của Hứa Trác Nghiên, vì vậy Lâm Khởi Phàm liền lái xe đưa họ đến cửa hàng đồ nướng Brazil trên đường Thái Tử trước rồi sau đó lái xe vòng về chung cư.

Nhìn theo bóng hai người đi vào đó, Lâm Khởi Phảm nói: “Dung mạo dễ thương, miệng lại ngọt, rõ ràng là không cùng đường, nhưng cô ấy biết ăn nói, khiến người nghe lọt tai, thế nên sẽ không từ chối cô ấy được, em hiểu chứ?”

“Hiểu!”. Hứa Trác Nghiên thờ ơ đáp: “Còn người không dễ thương, miệng cũng chẳng ngọt ngào như tôi, có bị người ta từ chối cũng là điều đương nhiên, thế sao anh còn lấy tôi?”

Lâm Khởi Phàm chẳng buồn nghĩ mà ném luôn ra một từ: “Hèn!”, rồi ngoảnh đầu sang lặp lại: “Bởi vì anh hèn!”

Hứa Trác Nghiên bật cười: “Thôi được rồi, đi thôi!”

“Khó khăn thật đấy, cuối cùng em cũng chịu cười rồi!”. Lâm Khởi Phàm một tay giữ vô lăng, một tat đặt lên tay Hứa Trác Nghiên rất tự nhiên.

Mễ Phi Phi sau khi vào cửa hàng đồ nướng liền kéo Trần Hiểu Dĩnh đi quanh cửa hàng một vòng, rồi lại đi ra, kéo Trần Hiểu Dĩnh đến toà cao ốc Thái Tử.

“Làm gì vậy? Rốt cuộc là đi đâu?”, Trần Hiểu Dĩnh hất tay Mễ Phi Phi ra.

“Hiểu Dĩnh, chúng ta đi tham gia một chương trình rất có tính thách thức, chương trình “Trí thức tám phút xem mắt”. Cô nghe qua rồi chứ?”. Mễ Phi Phi nhìn Trần Hiểu Dĩnh bằng ánh mắt đấy kỳ vọng, nhưng chân vẫn không ngừng sải bước, kéo theo Trần Hiểu Dĩnh vào thang máy, ấn nút lên tầng mười sáu.

“Cái gì? Trí thức xem mắt ư, lại còn tám phút nữa chứ? Cô tự đi đi, tôi không có tâm trạng nào mà điên với cô đâu!”. Trần Hiểu Dĩnh hất tay Mễ Phi Phi ra, ấn luôn vào nút xuống tầng một.

“Đừng mà, đến đã đến rồi, không phải đã đi cùng tôi rồi sao? Tôi cũng chỉ là muốn tốt cho cô thôi, bản thân tôi thiếu gì cơ hội, cả giám đốc thương mại đang tán tỉnh tôi mà tôi có thèm đếm xỉa đến họ đâu? Tôi làm thế này là vì muốn tốt cho cô thôi, là tôi đi cùng cô mới đúng!”. Mễ Phi Phi phồng má, ra sức thúc giục: “Cô đấy, tôi biết cô âm thầm lên mạng tìm bạn, nhưng chỉ lên mạng thì không ăn thua, cô tưởng chỉ cần lập một cái nick là có thể lấy được chồng chắc? Không đủ đâu!Không ra ngoài hẹn hò, không tham gia hoạt động tập thể, đừng mơ!”

Trong lúc hai người tranh cãi, thang máy đã dừng ở tầng mười sáu. Cửa thang máy mở ra, Mễ Phi Phi liền kéo Trần Hiểu Dĩnh còn đang do dự ra ngoài: “Tôi nói cho cô hay, theo kinh nghiệm đi xem mắt của tôi, cách này là thích hợp với cô nhất!”.

Phía đông cầu thang máy là một sân khấu được phủ rèm màu hồng, có hai người mặc đồng phục tiếp đón họ. Mễ Phi Phi tỏ vẻ thành thạo, lấy chứng minh thư và danh thiếp ra đưa cho nhân viên ở đây, để họ kiểm tra xong liền làm thủ tục đăng ký. Đến lượt Trần Hiểu Dĩnh, cô rất do dự. Đi xem mắt ư, hóa ra còn có kiểu đi xem mắt tập thể như thế này. Đi đặt mình vào giữa những người chải chuốt xinh đẹp như Mễ Phi Phi để cho người khác chọn lựa chẳng phải là tự chuốc lấy sỉ nhục cho mình hay sao?

“Xin chào, chị đến đây lần đầu phải không? Không sao đâu, đừng căng thẳng quá, chương trình này vừa thoải mái

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT