|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
tìm hiểu rõ về nhau!”
Lần này đến phiên người đàn ông kia tỏ vẻ ngạc nhiên. Anh ta chăm chú nhìn Trần Hiểu Dĩnh: “Nói như cô, con gái nên dán chặt mắt vào cái ví tiền của đàn ông, gặp phải cái ví nào dày, có tiền có nhà là phải chộp ngay lấy ư?”
Trần Hiểu Dĩnh chẳng buồn nghĩ mà đáp luôn: “Anh thật biết đùa! Vậy dựa vào đâu mà đàn ông vừa bước vào cửa là đã có quyền dán chặt mắt vào mặt, vào mông, vào chân con gái? Nếu đàn ông không coi trọng nhan sắc bề ngoài thì đương nhiên cũng có thể yêu cầu con gái không để ý đến chuyện tiền bạc. Tiền là cái gì? Là vật lưu thông. Ai dám khẳng định tiền trong ví anh hôm nay vĩnh viễn là của anh. Chỉ có điều tiền ít hay nhiều có thể chứng minh được rằng trước đó anh đã nỗ lực và thành công như thế
nào. Phụ nữ nhìn tiền, thực tế là để đánh giá năng lực sinh tồn của đàn ông trong cái xã hội này. Chúng tôi cũng có chân có tay, đâu phải là khuyết tật mà cần có người nuôi dưỡng?”
Có thể Trần Hiểu Dĩnh vì quá kích động nên cô nói hơi to, rất nhiều người đã nghe thấy những điều cô nói, đặc biệt là những cô gái ăn mặc chải chuốt có mặt ở đó, bọn họ đều thi nhau vỗ tay, cổ vũ cho những gì Trần Hiểu Dĩnh đã nói. Mễ Phi Phi liền ôm chầm lấy Trần Hiểu Dĩnh, thích thú nói: “Cưng à, cưng thật là xuất sắc đấy!”, khiến cho đám đàn ông chỉ biết trố mắt nhìn nhau.
Tiếp theo đó lại là một lượt thay đổi vị trí nữa.
Những người về sau, người thì trầm tính, người thì lắm mồm, nhưng Trần Hiểu Dĩnh đã không còn cảm thấy bó buộc, căng thẳng nữa. Thực ra những cuộc xem mắt như thế này, ai cũng ôm hi vọng có một cuộc gặp gỡ tình cờ đầy lãng mạn, tìm được nửa kia của mình, nhưng nếu để cho tâm trạng thoải mái, chỉ coi là đi làm quen, không nôn nóng muốn xác lập quan hệ yêu đương với người ta, vậy thì cảm giác sẽ dễ chịu hơn nhiều, và có lẽ thu hoạch cũng sẽ nhiều hơn. Bởi vì ngoài “Tình yêu” ra, còn có cái gọi là “Tình bạn”, “quan hệ làm ăn” …. Kết Hôn Chớp Nhoáng – Chương 29
Những chuyện vụn vặt
Tại Đông Phương Hoa Viên, khu Hoa Kiều.
Hứa Trác Nghiên đang ở trong bếp, đeo một đôi găng tay cao su dài, rửa núi bát đũa bẩn. Cô rửa rất cẩn thận. Cô rất thích cái cảm giác xối nước vào những chiếc bát, đĩa dính đầy bọt, nhìn ngắm chúng sáng bóng lên dưới làn nước. Nhưng đột nhiên một giọng nói vang lên phía sau lưng cô: “Ôi trời ơi Tiểu Hứa, con rửa bát cái kiểu gì thế hả? Rửa như thế chỉ tốn nước thôi! Đúng là lãng phí quá mà!”. Nói rồi, người đó liền xách một chậu nước đến bên cạnh cô, sau đó lấy thêm một cái chậu nữa: “Hứng một chậu nước là rửa sạch hết đống bát này rồi!”
Không cần ngoảnh đầu lại Hứa Trác Nghiên cũng biết đó là mẹ chồng.
Bà đã gần bảy mươi, đến từ một vùng quê, quê ở Phúc Kiến. Hứa Trác Nghiên sớm biết mẹ chồng rất khó chiều, mà mẹ chồng đến từ nông thôn lại càng khó chiều hơn.
Hai ngày trước cô vừa mới đọc tiểu thuyết “Con dâu Thượng Hải và mẹ chồng Đông Bắc” của Lục Lục ở trên mạng xong.
Hứa Trác Nghiên lúc ấy còn thầm nghĩ: “Nếu như mình có thể gặp được một người mẹ chồng như vậy, cũng coi như một chuyện may mắn, bởi vì bà ấy thật sự quá chăm chỉ, lại giỏi giang, làm con dâu chỉ cần dẻo miệng một chút, biết dỗ dành, nịnh nọt bà ấy là đỡ phải làm ối việc! Tốt biết bao!”. Nhưng hiện giờ cô mới biết, đọc tiểu thuyết là một chuyện, tự mình đóng vai chính lại là một chuyện khác.
Hai hôm nay, thái độ của cô từ dè dặt, nhún nhường để yên chuyện đã trở thành thái độ tê dại, bất cần.
Lần đầu tiên gặp mặt, mẹ chồng đã coi cô như cái gai trong mắt.
Dùng máy giặt quần áo, mẹ chồng nói: “Tốn điện, tốn nước, còn làm hỏng quần áo nữa, quần áo của thằng cả nhà này toàn đồ đắt tiền đấy!”, ý muốn nhắc Hứa Trác Nghiên phải giặt quần áo bằng tay.
Nhặt rau. Lúc Hứa Trác Nghiên nhặt bỏ những cái lá hơi úa vàng đi, mẹ chồng liền nhặt lại: “Những cái này vẫn ăn được, cho vào nước muối ngâm một lát là nó sẽ tươi lại ngay!”
Mua đồ ăn ở bên ngoài về, mẹ chồng nói: “Đàn bà ấy mà, không biết nấu nướng phục vụ cái dạ dày của đàn ông thì còn gọi gì là đàn bà?”
Dùng máy hút bụi dọn nhà, mẹ chồng lại sầm mặt nói: “Tôi thấy trên tivi có nói, sàn gỗ thế này phải quỳ xuống, lau từng chút một, hơn nữa phải thường xuyên bôi sáp nến mới được!”
Lúc ăn cơm, ăn nhiều cũng không được mà ăn ít cũng không xong, nếu ăn rau bà ấy sẽ nói: “Tiểu Hứa, ăn nhiều thịt vào, gầy như thế sau này khó sinh đẻ!”; nếu không ăn rau chuyển sang ăn thịt, bà ấy lại nói: “Thịt cũng không thể ăn như thế được, hôm nay cô làm việc chân tay à?”
Mặc một bộ quần áo mới, bà ấy liền xán đến nhìn soi mói, sau đó lại bắt đầu cằn nhằn: “Bộ này phải mất bao nhiêu tiền? Mặc dù thằng cả nhà này giờ là ông chủ lớn, nhưng đó là để cho người ngoài xem, trong nhà mình tiết kiệm một chút thì hơn. Cô cứ dăm ba hôm lại mua quần áo mới một lần, có là núi vàng, núi bạc cũng lở chứ đừng nói. Cô còn trẻ, không sao, nhưng thằng cả nhà này thì không được, phải tiết kiệm cho sau này!”
Còn nhớ lúc đó Hứa Trác Nghiên đã cãi lại một câu: “Con trai mẹ mặc dù có tiền nhưng con chưa bao giờ tiêu một xu nào của anh ta, chỉ có hai mươi sáu đồng lệ phí làm đăng ký kết hôn là anh ta bỏ ra mà thôi!”
Nhưng thật không ngờ, mẹ chồng cô hơi ngây người rồi nổi đóa ngay tắp lự: “Thế tiền của cô đâu? Tiền của cô cũng là của con trai tôi, cô cũng không được phép muốn tiêu thế nào thì tiêu. Nhớ hồi đó nó lên huyện học trung học, tôi còn phải kiếm tiền nuôi ông ấy. Đàn bà chúng tôi ở nơi ấy là như thế đấy. Đàn bà phải biết vun vén gia đình, chứ không phải phá hoại gia đình như cô”.
Hứa Trác Nghiên nghe thấy thật chói tai, đang định cãi lại thì bị Lâm Khởi Phàm kéo vào trong phòng.
Lâm Khởi Phàm nhìn Hứa Trác Nghiên ấm ức, đành nói: “Tình cảnh gia đình anh thế nào anh chưa từng nói cho em biết. Bố mẹ anh được hứa gả cho nhau từ nhỏ, nhà bố anh có nhiều anh chị em, nghèo lắm, vì vậy bố anh gần như lớn lên trong nhà mẹ anh. Về sau tiền học phí của bố cũng là tiền mẹ kiếm được. Em không biết đâu, phụ nữ ở chỗ anh rất chịu thương chịu khó, nuôi chồng nuôi con dựa vào đôi bàn tay của mình. Có rất nhiều trường hợp đàn bà nuôi đàn ông, cho nên….”
“Cho nên mẹ anh nghĩ rằng, tôi chắc chắn là loại đàn bà nhắm vào tiền của anh, tham anh giàu có, vì vậy nên mới coi thường tôi. Cho dù tôi có tiêu tiền của anh hay không cũng như vậy! Đúng không hả?”, Hứa Trác Nghiên cãi lại.
Lâm Khởi Phàm kéo cô lại, hôn lên má cô: “Thôi được rồi, em cũng thật là, chẳng biết đùa gì cả, cũng chẳng biết nịnh nọt, cứ đi ra đi vào như người dưng nước lã. Mẹ anh vì muốn gần gũi với em, muốn nói chuyện với em, nhưng cái bộ dạng lạnh như băng của em khiến người ta thấy xa cách. Chẳng lẽ em còn muốn mẹ anh dán mặt vào cái mông lạnh toát của em à?”
Hứa Trác Nghiên đẩy anh ta ra: “Mông của ai nóng hả? Cho dù anh không có kiến thức về y học, chẳng lẽ anh sờ mông của nhiều người đến thế hay sao, vậy anh nói cho tôi biết mông của ai thì nóng? Tôi cũng chẳng để ai dán mặt vào tôi cả, nếu nhìn tôi chướng mắt thì tôi chuyển về nhà tôi ở!”
Lâm Khởi Phàm cười ha hả, chống tay lên giường, nghiêng đầu nhìn Hứa Trác Nghiên: “Tốt lắm, có tiến bộ! Giờ còn biết đùa nữa cơ đấy!”
“Lâm Khởi Phàm, tôi nói cho anh biết, chúng ta đang trong thời kỳ thích ứng, sau này thế nào chẳng ai biết được. Người khác nghĩ gì tôi mặc kệ, thế nên cũng đừng đòi hỏi tôi quá nhiều!”. Hứa Trác Nghiên càng nói càng tức, bản thân mình đúng là mù mắt nên mới lâm vào bước đường này.
“Sao lại yêu cầu cao với em?”
Qua Lâm Khởi Phàm, Hứa Trác Nghiên giờ mới hiểu rõ về đàn ông. Cho dù anh ta ở bên ngoài oai phong lẫm liệt, đạo mạo như thế nào, cứ về đến nhà là anh ta trở thành một con người khác. Lấy chính Lâm Khởi Phàm ra làm ví dụ, ở công ty, anh ta nói một là không có hai, một “bạo chúa” ; nhưng lúc ở nhà, đặc biệt là lúc ở trước bố mẹ và em trai, anh ta chẳng khác gì một A Đẩu [1">, chẳng có chút đàn ông nào hết. Hứa Trác Nghiên lúc này mới biết, ai cũng bảo đàn bà trang điểm xong trở nên khác hẳn, thực ra đàn ông lúc ở nhà và lúc ở ngoài mới là thay đổi đến chóng mặt.
[1"> Đứa con trai nhu nhược, yếu đuối, vô dụng của Lưu Bị trong Tam Quốc Diễn Nghĩa.
“Thôi bỏ đi, tôi cũng chẳng muốn nói cụ thể ra làm gì, tôi chỉ hy vọng từ nay về sau, cho dù tôi làm chuyện gì cũng đừng bới móc, soi mói này nọ lúc tôi đã làm xong. Ai có yêu cầu gì thì cứ đưa ra từ trước đi, tốt nhất là viết ra giấy ấy, có đưa ra ba trăm phép tắc của nhà họ Lâm các anh tôi cũng không có ý kiến, tôi sẽ làm theo đúng yêu cầu, như thế tôi còn được tiếng là chịu khó học hỏi. Giờ thì sao, tôi làm cái gì bà ấy cũng cằn nhằn. Mà cùng một sự việc, nói hết rồi thì thôi, để tôi sửa chẳng phải xong hay sao? Thế mà bà ấy lại đi nói với em dâu anh, nói với bố anh, em trai anh, với anh, thậm chí là cháu anh, ai cũng phải trình bày một lượt, bà ấy không thấy mệt à? Giờ tôi có cảm giác, sống ở đây tôi cứ như cái bia đứng trước mặt cả nhà anh, cho người nhà các anh thoải mái bình luận vậy”.
Lâm Khởi Phàm vẫy tay với Hứa Trác Nghiên: “Qua đây!”
“Làm gì?”,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




