watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6309 Lượt

Hứa Trác Nghiên hậm hực đáp.

“Cứ qua đây, hay là để anh qua bế em hả?”, Lâm Khởi Phàm cười tinh quái.

Hứa Trác Nghiên trừng mắt nhìn anh ta rồi ngồi xuống bên giường.

Lâm Khởi Phàm vòng tay ôm lấy cô rồi đè cô xuống.

Hứa Trác Nghiên nhìn anh: “Anh chú ý một chút, mẹ anh hôm qua nói phải ngâm rượu thuốc cho anh uống, bởi vì chuyện này mà giáo huấn tôi suốt cả buổi, nói cái gì không được bám chặt lấy anh, giờ tuổi tác anh lớn rồi, không được như trước, cái gì mà chuyện ấy chẳng khác gì con dao hai lưỡi rồi cái gì cái gì ấy! Cứ như thể tôi làm gì anh không bằng!”

“Em không làm gì anh cả!”. Lâm Khởi Phàm lấy tay cởi áo cô ra, hơi thở bắt đầu trở nên gấp gáp: “Nếu như em ngoan ngoãn một chút, chủ động một chút, đương nhiên anh đỡ mệt hơn rồi!”

Hứa Trác Nghiên hất tay anh ra: “Vậy thì đừng làm, đỡ mệt!”

Lâm Khởi Phàm bật cười: “Thế làm sao được?”

Ngủ đến nửa đêm tỉnh đậy, Hứa Trác Nghiên xoay người, đột nhiên thấy bên cạnh mình trống không, lắng tai nghe, trong nhà vệ sinh không có tiếng động gì, cô bèn ngồi dậy, phát hiện Lâm Khởi Phàm không có ở trong phòng. Cô đẩy cửa, nhìn quanh một vòng, xung quanh tối om, dường như có một tia sáng lọt ra từ phòng đọc sách. Hứa Trác Nghiên liền lặng lẽ đi về phía đó.

Quả nhiên, nhìn thấy Lâm Khởi Phàm đang ngồi một mình trong đám khói thuốc nghi ngút, cái gạt tàn trước mặt đã chất đầy đầu mẩu tàn thuốc.

Khuôn mặt trầm ngâm, bởi vì anh không vui.

Tại sao anh lại không vui, bởi vì Hứa Trác Nghiên trong lúc ngủ say đã lại lần nữa gọi ra cái tên ấy, chính là cái tên của một người đàn ông. Lần đầu là trong cái đêm ở khu nghỉ dưỡng đó, cô say rượu và liên tục gọi cái tên ấy. Hôm đó, anh có thể bỏ qua, bởi vì cô say, cũng bởi vì bản thân anh không kiềm chế được dục vọng chiếm đoạt cô. Cô đã gọi cái tên ấy trong tình trạng vô cùng hỗn loạn, điều này cũng chẳng phải chuyện kì lạ. Nhưng đêm hôm ấy, nỗi vui mừng chiếm đoạt được cô đã làm nhòa đi sự không vui khi nghe thấy cô gọi ra cái tên đó.

Nhưng hiện giờ, kết hôn đã hai tháng, đã trải qua không biết bao nhiêu đêm nồng nàn, vậy mà trong mỗi giấc ngủ say, cô vẫn gọi cái tên ấy. Tâm trạng anh lúc này không chỉ đơn giản là để bụng. Vì vậy anh không ngủ nổi, đầu tiên là ngồi một mình trên ghế sô pha, sau đó đột nhiên có một tiếng quát vang lên khiến chính anh giật mình.

“Đồ khốn kiếp!”, tiếng mắng chửi ấy phát ra từ người đang nằm say ngủ trên giường.

Lâm Khởi Phàm đứng dậy, nhìn chằm chằm khuôn mặt đang say ngủ ấy. Khuôn mặt hồng hào tự nhiên hiện ra dưới ánh đèn mờ ảo càng trở nên quyến rũ, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, “đồ khốn kiếp” mà Lâm Khởi Phàm nghe được từ miệng cô khiến cho anh tự hỏi, “đồ khốn kiếp” ấy là ai? Là bố mẹ mình, là mình? Thế nên anh không thể tiếp tục ở lại trong căn phòng này nữa.

Anh sợ mình không kiềm chế được cảm xúc sẽ lôi cổ cô đang mơ màng trong giấc ngủ ấy dậy, hỏi cho ra lẽ hoặc đè chặt mông cô xuống mà đánh cho hả giận.

Anh cũng sợ, sợ nghe thấy những gì mình không muốn nghe, thế nên mới đi ra thư phòng ngồi.

Ngồi ở đây, một mình nghĩ đến những năm tháng xưa, ở trong một căn hộ chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách, một kẻ quay về nhà trong cơn say là anh vừa vào cửa đã nhận được vòng tay ấm áp và ánh mắt dịu dàng của vợ cũ. Trong ánh mắt ấy có sự oán giận, có sự lo lắng nhưng không hề có chút ấm ức và tức tối nào, cô sẽ cẩn thận dìu anh vào trong phòng ngủ, sau đó bê một chậu nước ấm, nhúng khăn vào chậu nước, vắt kiệt rồi đắp lên trán anh, sau đó lau sạch mặt, cổ cho anh, giúp anh cởi cúc áo, lau người và mặc quần áo ngủ vào cho anh. Sau đó cô lại dìu anh ngồi dậy, pha nước ấm cho anh ngâm chân.

Còn nhớ lúc ấy, bản thân anh thường cảm thấy cô thật phiền phúc, không thích cô dày vò mình như thế, chỉ muốn vùi đầu vào ngủ thôi. Nhưng cô rất cố chấp, không chỉ bắt anh ngâm chân mà còn xoa bóp cho anh. Tay cô rất khỏe, nhưng sức bóp rất vừa phải, rất dễ chịu. Thỉnh thoảng cô còn cắt móng chân cho anh. Anh lúc nào cũng quên cắt móng chân cho mình, thậm chí có lúc móng chân còn găm vào thịt. Những lúc ấy cô thường dùng một cái kéo nhỏ cắt tỉa thật cẩn thận. Một lần bất cẩn cắt vào thịt làm anh vô cùng khó chịu, cô vội vàng ôm chân anh thổi lấy thổi để. Lúc đó anh chẳng mấy để tâm, giờ nhớ lại cảnh tượng ấy mới thấy nó thật đẹp, thật khó quên.

Vệ sinh sạch sẽ toàn thân xong cô mới cho anh đi ngủ. Để anh yên tâm ngủ, cô không bao giờ trở mình, cho dù nửa đêm thức dậy đi vệ sinh, cô cũng đi chân trần, bởi vì cô sợ đi dép lê sẽ phát ra tiếng loẹt quẹt trên đất khiến anh thức giấc. Mà đêm nào, trên đầu giường cũng có đặt sẵn một cốc nước ấm.

Tư duy của anh dường như đang ngừng trệ mãi mãi, dừng lại trên cốc nước ấm đó.

Tưởng rằng chỉ là một chi tiết nho nhỏ nhưng lại thể hiện toàn bộ tâm tư, tình ý của cô.

Lâm Khởi Phàm đập nhẹ vào đầu, gần đây không biết vì sao mà lúc nào anh cũng nhớ đến cô. Anh dập tắt điếu thuốc trên tay, ngẩng đầu lên thấy Hứa Trác Nghiên đang mặc đồ ngủ, đứng đó như một bóng ma.

Anh không biết nên giải thích với cô như thế nào, một mình nửa đêm không ngủ mà chạy tới thư phòng ngồi ngẩn ngơ, thế nên đành cười giả lả: “Anh muốn hút thuốc nhưng lại sợ làm em thức!”

Hứa Trác Nghiên không cười: “Tôi biết, anh có tâm sự, tôi không để tâm đâu. Anh từng nói, chúng ta ai cũng có quá khứ, cũng có tâm sự, tôi sẽ không đặt chân vào khu vực cấm đó dù chỉ một bước!”, nói rồi cô xoay người đi ra, nhẹ nhàng khép cửa lại. Đôi dép lê xinh xắn phát ra tiếng động loẹt quẹt trên sàn nhà.

Mặc dù so với tiếng gót giày da gõ trên nền nhà vào ban ngày, tiếng động này đã nhỏ hơn nhiều, nhưng với Lâm Khởi Phàm, anh vẫn cảm thấy khó chịu.

Lâm Khởi Phàm đứng dậy, trở về phòng ngủ, nhìn Hứa Trác Nghiêm cuộn tròn trong chăn, liền nói: “Vốn dĩ bố mẹ chỉ định qua đây thăm chúng ta, đi loanh quanh thăm thú rồi về quê thôi, nhưng giờ em dâu có em bé, vì vậy chắc sẽ ở lại đây một thời gian. Đợi qua ba tháng cho ổn định rồi mới về. Thời gian này em phải biểu hiện cho tốt đấy!”

Cô không nói năng gì, nhưng anh biết cô đã nghe thấy, vì vậy anh liền lên giường, nhắm mắt vào.

Hứa Trác Nghiên lại không ngủ được.

Hôn nhân, đây chính là cuộc hôn nhân của cô sao? Kết Hôn Chớp Nhoáng – Chương 30
Ra vào chạm mặt

Hứa Trác Nghiên thay đổi đối sách, chuyển từ âm thầm ứng phó thành né tránh đối đầu. Hết giờ làm, cô không về nhà ngay mà một mình đi ăn lẩu ở cửa hàng ăn ngay dưới văn phòng.

Cô thích ăn lẩu, bởi vì có cảm giác như mình vẫn đang ở Bắc Kinh chứ không phải Thâm Quyến xa lạ. Hôm qua cô gọi điện cho bố mẹ, nhưng vẫn chưa dám nói chuyện của mình với Lâm Khởi Phàm.

Mẹ hỏi có phải cô có bạn trai rồi hay không, bởi vì điện thoại toàn không mở, mấy lần gọi mà không gặp.

Đương nhiên cô nói là không có chuyện ấy. Cô không muốn nói chuyện này với gia đình, vụ kết hôn chớp nhoáng này đối với cô mà nói, nhân tố ngẫu nhiên quá lớn, tự nhiên cảm giác không ổn định, không biết chừng ly hôn trong nay mai. Vì vậy cô không nói. Điều quan trọng là, cô không biết chị họ và Phan Hạo Nho sau khi biết tin này sẽ phản ứng ra sao? Có thể anh sẽ thở phào như trút được gánh nặng? Hay là có một chút xíu nuối tiếc?

Cô vớt một con tôm ở trong nồi ra đĩa, định bóc vỏ nhưng tay vừa động vào đã bị bỏng giãy lên. Khoảnh khắc ấy khiến cô rơi vào hồi ức.

Đó là bữa liên hoan công ty, mọi người đi ăn hải sản ở Hậu Hải. Cô thích nhất là hải sản, nhưng chị họ ngồi bên cạnh chỉ ăn mỗi rau xanh, nhiều nhất là ăn vài con sò, còn tôm với cua thì hầu như không động đến. Hứa Trác Nghiên rất ngạc nhiên, liền hỏi: “Sao chị không ăn? Không thích ăn à?”

Về sau Phan Hạo Nho đến, ngồi xuống bên cạnh chị họ, cười bảo: “Không phải cô ấy không thích ăn, mà là lười, không muốn động tay đấy mà!”, nói rồi anh liền cởi khuy áo, xắn lên, dùng khăn ướt lau tay cẩn thận, ngồi bóc từng con từng con cho chị họ ăn, động tác rất thành thạo và nhuần nhuyễn, đĩa của chị họ cứ đầy lên trông thấy. Lúc ấy Hứa Trác Nghiên dường như mất đi vị giác, tất cả những miếng ngon vào miệng cô đều chẳng khác gì sáp nến.

Chị họ thích thú ăn uống, còn trong mắt Phan Hạo Nho chỉ có sự yêu thương và bao dung, dường như ngồi bên cạnh bóc tôm, cua cho chị ăn là một chuyện hết sức hạnh phúc.

Hứa Trác Nghiên đột nhiên nghĩ đến, bao nhiêu năm nay mình âm thầm yêu người đàn ông ấy là vì cái gì? Yêu trí tuệ của anh, yêu sự phóng khoáng hay nho nhã của anh? Chẳng lẽ điều khiến mình rung động nhất chính là tình yêu, sự bao dung, chiều chuộng và bảo vệ mà anh dành cho chị ư?

Cô không sao hiểu nổi.

Khi cô mệt mỏi lê cái xác về nhà, vừa đẩy cửa bước vào, cả phòng khách vốn náo nhiệt bỗng yên ắng xuống. Bố mẹ Lâm Khởi Phàm, em trai và em dâu anh ta đều dồn ánh mắt về phía cô. Cô cười trừ, lí nhí chào hỏi rồi trốn lên lầu. Đóng cửa phòng ngủ lại, cô thở dài, ném túi xách lên ghế rồi đi vào nhà vệ sinh.

Mở vòi nước lên, việc đầu tiên là tắm rửa. Cô thích đi tắm lúc tâm tư rối bời. Dòng nước chảy tràn trên người khiến cô có cảm giác tỉnh táo và sảng khoái, dường như mọi vấn đề đều có thể giải quyết. Nhưng mới

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT