watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6305 Lượt

bé bảy tuổi, nếu như không có ai xúi giục nó, nó có đối xử với tôi như thế không?”

“Em cũng nhỏ nhen quá đấy, cái giường này anh cũng ngủ mà!”. Lâm Khởi Phàm gần như đang cố đơn giản hóa vấn đề.

“Hừ!”. Hứa Trác Nghiên hừ giọng: “Vậy còn gối thì sao? Tôi lấy từ phía bên trái sang đấy? Tại sao không phải là cái ở bên phải? Không phải là hai cái? Mà chỉ có mỗi cái này?”

“Em đúng là….”. Lâm Khởi Phàm kéo tay cô lại: “Thôi được rồi, đừng thế nữa! Trong tủ chẳng phải còn cái mới sao? Hay là ngày mai chúng ta đi mua, mua thêm vài cái nhé, thế có được không?”

“Đây là vấn đề mà tiền có thể giải quyết được à? Nếu anh biết phân biệt phải trái, sao ban nãy không lên tiếng đi?”, Hứa Trác Nghiên vẫn còn tức điên.

Lâm Khởi Phàm bật cười, vỗ má Hứa Trác Nghiên: “Em đúng là ngốc, anh không nói em, không nói nửa lời, như vậy có nghĩa là đứng về phía em đấy, em hiểu không hả?”

“Cám ơn, anh không cần phải khó xử, tôi sẽ đi!”. Hứa Trác Nghiên thầm nghĩ, ai cần biết anh ở phía trung lập hay âm thầm ủng hộ, tôi chẳng cần, tôi đi là xong chuyện.

“Em đừng đi!”. Lâm Khởi Phàm cố hạ thấp giọng nói, cũng cố đè nén cơn giận của mình: “Đã mấy giờ rồi, em đi kiểu gì? Anh đưa em đi chăng?”

Hứa Trác Nghiên xách vali lên: “Tôi có chân có tay, cũng có tiền, có thể tự bắt xe được. Hồi đầu tôi thực sự không nên bước chân vào căn nhà này!”

Lâm Khởi Phàm thả tay cô ra, lùi lại sau mấy bước, sắc mặt khác thường, cười lạnh nhạt: “Hối hận nhanh thế sao?”

Hứa Trác Nghiên quay người lại, ánh mắt mơ hồ: “Tôi không biết, mặc dù lúc đầu ở bên nhau là do bị động, là do tôi nông nổi nhất thời. Sau đó, tôi từng nghĩ sẽ cùng anh yên ổn sống qua ngày, nhưng …”

Cô dừng lại, nhưng cái gì?

Lâm Khởi Phàm cười: “Nhưng không quên được anh ta chứ gì?”

“Lâm Khởi Phàm, anh vượt quá ranh giới rồi đấy! Anh quên những gì anh từng nói sao? Anh từng nói, đôi bên có quyền lưu giữ những hồi ức và có không gian riêng mà?”, Hứa Trác Nghiên trừng mắt.

Ánh mắt u ám của Lâm Khởi Phàm dừng lại trên mặt cô vài giây. Anh châm điếu thuốc, rít một hơi: “Nhà ai cũng có những chuyện vụn vặt như thế này, cũng đâu bắt em phải ở với họ cả đời, có gì không thể nhẫn nhịn được đâu, chẳng qua chỉ là cái cớ bởi vì trong lòng em vẫn còn nhớ đến người ấy, vì vậy em không muốn chịu bất cứ chút ấm ức gì, chỉ hơi không vừa ý là muốn bỏ đi. Anh nói đúng chứ hả?”

Những câu của Lâm Khởi Phàm nói chẳng khác gì mũi tên găm thẳng vào trái tim Hứa Trác Nghiên, chiếc va li trên tay cô rơi xuống. Những điều anh ta nói quả là chính xác. Thực ra những chuyện này có là gì đâu, chẳng qua chỉ cãi cọ với mẹ anh và đứa em dâu có vài câu, có gì to tát đâu, rốt cuộc bản thân mình đang muốn cái gì? Thật sự giống như những gì ban nãy đã nói, ra khỏi cái nhà này và không bao giờ quay trở lại ư? Sau đó thì sao? Ly hôn ư? Ly hôn rồi thì sao? Về Bắc Kinh tìm anh ư?

Đúng vậy, cô lại do dự, lại hoang mang.

Thế là tối ấy cô không đi nữa.

Hai người nằm quay lưng vào nhau, chẳng ai đếm xỉa đến ai, nằm yên chờ trời sáng.
Niềm vui bất ngờ

Sáng thứ hai, dường như lại là một khởi đầu mới. Còn nhớ có một phát thanh viên thời sự chương trình “Bảy ngày” của đài truyền hình Bắc Kinh đã từng nói: “Cuộc sống là một chuỗi bảy ngày nối tiếp bảy ngày!”

Đúng thế, một chuỗi bảy ngày nối tiếp bảy ngày.

Hứa Trác Nghiên vừa kết thúc cuộc họp xong liền được gọi tới văn phòng của Liêu Vĩnh Hồng.

Trên bàn có đặt một xấp tiền, Liêu Vĩnh Hồng nói: “Thật không ngờ Lâm Khởi Phàm lần này nhanh tay gớm, chị vừa mới đến Thượng Hải một chuyến, hai người đã cưới xin xong xuôi hết rồi. Chị không về kịp, vì thế đành gửi em chút tiền mừng, chúc hai người sớm sinh quý tử, sống hòa thuận suốt đời!”

Hứa Trác Nghiên liếc mắt nhìn, hai cọc tiền, mới tinh, còn được bao bằng giấy niêm phong của ngân hàng, xem ra mới được rút ra, chắc là khỏang hai vạn. Cô thở dài: “Cũng phải, kết hôn còn được nhận tiền mừng, xem ra không hẳn là không có lợi lộc gì!”

Liêu Vĩnh Hồng nhìn thấy mắt cô sưng sưng,

tinh thần uể oải liền khép cánh cửa phòng lại, quan tâm hỏi: “Sao thế em gái, Lâm Khởi Phàm bắt nạt em à?”

Hứa Trác Nghiên không nói gì, chỉ cúi đầu vẻ bất lực. Liêu Vĩnh Hồng cười: “Không phải chứ, hồi đầu anh ta theo đuổi em dữ thế kia mà, giờ được thỏa nguyện rồi, hơn nữa bọn em chồng già vợ trẻ, anh ta phải cưng chiều em nâng như nâng trứng mới phải chứ. Sao trông bộ dạng em cứ như phải chịu ấm ức gì lớn lắm vậy, giống như ngồi trước mặt chị là Tần Hương Liên1 thế này?”

[1"> Một nhân vật trong Bao Thanh Thiên, là điển hình của phụ nữ Trung Quốc truyền thống. Chồng Tần Hương Liên là Trần Thế Mỹ vì ham công danh phú quý mà bỏ lên kinh thành làm phò mã, chối bỏ vợ con.

“Tần Hương Liên ư? Cũng chẳng biết Tần Hương Liên có mẹ chồng không nữa?”

“Cái gì?”. Liêu Vĩnh Hồng giật thót tưởng mình nghe nhầm: “Em … không phải chứ, người nhà Lâm Khởi Phàm lên đây à?”

Hứa Trác Nghiên gật đầu: “Nói thực lòng, em theo anh ta chẳng qua chỉ là tạm bợ. Nhưng đột nhiên cả nhà anh ta kéo đến, phiền phức chết đi được! Quan trọng là em không soi mói họ thì thôi, thế mà họ suốt ngày soi mói, bới móc em đủ kiểu, Lâm Khởi Phàm lại cứ trơ mắt ra chẳng làm gì cả!”

“À ra là thế!”. Liêu Vĩnh Hồng gật đầu, ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói: “Lâm Khởi Phàm có nhắc đến vợ trước với em không?”

“Không ạ!”. Hứa Trác Nghiên lắc đầu: “Sao thế? Tại sao đột nhiên chị lại hỏi thế? Chị Liêu, trước đây chị quen với chị ta à?”

Liêu Vĩnh Hồng thở dài, nếu như Lâm Khởi Phàm đã không nói đến, vậy sao mình còn lắm chuyện làm gì?

Thôi bỏ đi, chuyện cũ như gió bay, người đã đi rồi còn nhắc đến cô ấy làm gì, hơn nữa Hứa Trác Nghiên biết rồi cũng chưa chắc đã có lợi cho cô ấy. Nghĩ đến đây, Liêu Vĩnh Hồng liền vỗ vai Hứa Trác Nghiên: “Thôi được rồi, em đừng oán thán nữa, hồi đầu lúc chị bỏ tiền túi ra nuôi cả nhà chồng, thế mà họ vẫn đối xử với chị chẳng ra làm sao. Em thế này đã là gì, họ ăn bằng tiền của Lâm Khởi Phàm, tiêu cũng bằng tiền của Lâm Khởi Phàm. Người ta thích nói em thì cứ để họ nói vài câu đi, hơn nữa chị nói thật nhé, vợ cũ của Lâm Khởi Phàm là một người cực kì tốt, rất hiền lành, hồi đó hai người họ kiếm tiền nuôi em trai anh ta đi học, còn chu cấp cho cả gia đình, cũng coi như là cùng chung hoạn nạn. Vì vậy bố mẹ anh ta có thể vẫn nhớ đến cái tốt của cô ây, đương nhiên sẽ mang ra so sánh với em rồi. Em đừng để bụng làm gì, đợi quen rồi sẽ ổn thôi!”

Hứa Trác Nghiên lặng lẽ nghiền ngẫm những lời Liêu Vĩnh Hồng nói, đúng là rất có lý, nghĩ thế cô liền gật đầu, rồi đột nhiên nhớ ra chuyện của Liêu Vĩnh Hồng: “Chị Liêu, lần này đi Thượng Hải thế nào? Chuyên gia nói gì?”

Liễu Vĩnh Hồng cười: “Thật không phí công đi chuyến này, chuyên gia chẩn đoán và đưa ra kết luận bệnh tình của thằng cu Lạc nhà chị chỉ cần kiên trì làm trị liệu hồi phục là sẽ có chuyển biến tốt thôi!”

“Vậy thì tốt quá!”, Hứa Trác Nghiên reo lên.

“Chị Liêu, tối nay đi bar chúc mừng đi, em mời!”, cô chỉ vào xấp tiền trên bàn, vui vẻ nói.

Liêu Vĩnh Hồng: “Em không về nhà thể hiện, đàn đúm gì chứ? Không sợ Lâm Khởi Phàm lo lắng à?”

“Mặc xác anh ta, em đi tìm thú vui anh ta cấm được à?”. Hứa Trác Nghiên cầm lấy xấp tiền trên bàn, tìm một tờ giấy trên giá sách, cuộn lại rồi nói: “Em đi đây, vẫn còn cả đống việc phải làm!”

Liêu Vĩnh Hồng liền gật đầu.

Lúc tâm trạng vui vẻ sẽ cảm thấy thời gian trôi đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến mười một rưỡi. Mọi người đang bàn nhau đi đâu ăn cơm thì nghe thấy ở trước quầy lễ tân có tiếng ồn ào.

Mễ Phi Phi thò đầu ra nhìn, lập tức reo lên: “Oa, chín trăm chín mươi chín bông hồng! Của ai thế?”

Ngay lập tức, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào những bông hoa trên quầy lễ tân, bàn tán xôn xao cả lên.

“Của ai thế? Chắc là của tồng giám đốc rồi, hoành tráng thế cơ mà!”

“Tôi thấy chắc là của phó tổng giám đốc rồi, có khi là chồng chị ấy gửi đấy!”

“Cũng có thể là của người khác gửi, quà cưới chăng?”

Nhưng khi đáp án được tiết lộ, thật đúng là ngoài sức tưởng tượng.

Cô lễ tân ôm bó hoa đi vào khu văn phòng, lớn tiến gọi: “Tiểu Mễ, Mễ Phi Phi, hoa của cô này!”

Mễ Phi Phi đứng bật dậy: “Ôi trời ơi, tôi gặp vận may gì thế này? Ôi ngất mất!”

Nói rồi cô nhảy chân sáo ra đón lấy bó hoa trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người và ôm bó hoa về chỗ mình. Sau đó vào văn phòng Hứa Trác Nghiên hỏi mượn một cái lọ hoa.

“Trần Hiểu Dĩnh, giúp tôi một tay nào!”, Mễ Phi Phi hào hứng gọi.

Trần Hiểu Dĩnh cũng chạy đến giúp một tay, bóc giấy gói hoa và cắm hoa vào lọ, nhưng hoa nhiều quá, cái lọ lại không to nên chẳng đựng được bao nhiêu. Thế là Mễ Phi Phi đành phải vào văn phòng của Liêu Vĩnh Hồng mượn thêm lọ hoa.

Đúng lúc ấy Trần Hiểu Dĩnh phát hiện ra trong bó hoa có một tấm thiệp, do tò mò, cô liền mở ra xem. Ngay lập tức mặt cô liền biến sắc. Đúng lúc ấy, Mễ Phi Phi mang lọ hoa đến. Trần Hiểu Dĩnh vội vàng vò nát tấm thiệp, ném vào cùng đống giấy bọc hoa và vứt vào sọt rác, Mễ Phi Phi đang vui nên

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT