|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
lúc trầm ngâm của anh ta không đến nỗi đáng ghét lắm, trầm ngâm cho thấy anh ta đang cân nhắc, cân nhắc cho thấy anh ta đã bị thuyết phục.
“Nếu như anh thật sự thấy quá mạo hiểm, có thể chọn phương pháp hợp tác bảo thủ, tức là cho thuê địa điểm. Chúng tôi trả tiền thuê cố định cho anh, vậy đương nhiên doanh thu tiêu thụ không liên quan gì đến anh hết, sau này cho dù lỗ vốn, quyền lợi cho Hải Vương trong hợp đồng vẫn được đảm bảo. Đương nhiên nếu sử dụng phương pháp này, lợi nhuận và mức đảm bảo thấp nhất sẽ không thể so bì với các sản phẩm khác được.”
Lâm Khởi Phàm dựa lưng ra sau, lấy một điếu thuốc từ trong bao ra, châm lên dưới sự chú ý của Hứa Trác Nghiên rồi hít một hơi thật sâu, một luồng khói dày được nhả ra, từ từ phát tán trong không trung anh cười nhẹ nhìn Hứa Trác Nghiên: “Sao cô dám chắc tôi sẽ nhận lời?”
Hứa Trác Nghiên không cười khuôn mặt vẫn rất nghiêm nghị nhấp một ngụm trà bưởi rồi chỉ tay vào cốc cà phê trước mặt Lâm Khởi Phàm. Lâm Khởi Phàm ngạc nhiên nhíu mày, khẽ búng tàn thuốc lá.
Hứa Trác Nghiên cười thầm trong bụng, thái độ rất nhẹ nhàng nói đùa: “Rất vui vì lần này chúng ta đến đây nói chuyện chứ không phải tại văn phòng của anh. Các nhân viên nghiên cứu của hiệp hội quản lý học của Mỹ đã chỉ ra rằng, trong cà phê có chứa caffeine, dễ khiến cho người khác đi đến thỏa hiệp, tức là cà phê có thể khiến tâm trạng người ta nhẹ nhàng, dỡ bỏ sự đề phòng, khiến cho người ta dễ “mềm lòng”. Cuốn sách “Bí quyết lăng xê minh tinh” bán chạy nhất Amazon đã nói, khi bạn “tấn công” một khách hàng khó tính, hãy mời anh ta một ly cà phê, như vậy có thể tăng cường sức hút cho lời nói của mình có lợi cho việc đi đến thảo thuận, vì vậy, bữa cà phê hôm nay, tôi mời!”
Lâm Khởi Phàm không nói gì, anh thực sự có hơi bất ngờ, dụi tắt điếu thuốc đnag hút dở vào chiếc gạt tàn trên bàn, nhìn điện thoại, ba mươi phút, trong vòng 30 phút, anh đã thật sự bị thuyết phục: “OK, chiều mai, tôi sẽ bảo giám đốc bộ phận thu mua liên hệ với cô.”
Lông mày Hứa Trác Nghiên liền giãn ra, cô thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Khởi Phàm dường như không thích nhìn thấy cô vui vẻ, liền nhíu mày trợn mắt dọa nạt: “Đừng vui mừng vội, tôi chỉ cho các cô đưa hàng vào năm cửa hàng, trong thời gian ba tháng, nếu như số lượng tiêu thụ tăng gấp đôi so với báo cáo của cô, chúng ta sẽ bàn nốt chuyện tiếp tục hợp tác.”
Mặt Hứa Trác Nghiên lập tức xị xuống, cô phải thừa nhận, “đánh bạc” với những người đàn ông trưởng thành trên thương trường như thế này, cô thật sự vẫn còn non kinh nghiệm.
Lâm Khởi Phàm đứng dậy, liếc nhìn Hứa Trác Nghiên đi thẳng mà không thèm quay đầu lại. Hứa Trác Nghiên có vẻ bực bội, vẫy tay gọi phục vụ: “Phục vụ, thanh toán!”
Nhân viên phục vụ có vẻ bất ngờ, đầu tiên là ngây ra nhìn cô, sau đó lễ phép cười nói: “Lâm tổng thường ghi sổ ở đây, cô không cần trả tiền đâu, có thể đi được rồi!”
“Hừ tên khốn nhà giàu, có phải cửa hàng nhỏ trong huyện đâu, ngay cả cửa hàng cà phê cũng phải ghi sổ à?” Hứa Trác Nghiên bực bội chửi thầm rồi đi ra khỏi quán.
Kiếp phù du
Trong văn phòng của Liêu Vĩnh Hồng.
Nghe xong báo cáo của Hứa Trác Nghiên, Liễu Vĩnh Hồng mặt mày hớn hở, chỉ có điều thấy Hứa Trác Nghiên có vẻ hậm hực liền lên tiếng khuyên nhủ: “Không tồi, không ngờ cô có thể hẹn gặp anh ta lo liệu xong việc hợp đồng, sau ngày quá trình tiến triển sẽ rất thuận lợi. Năm cửa hàng đã là kết quả không tồi rồi, chúng ta sẽ làm tốt năm nhà này trước tết, biến chúng thành cửa hàng mẫu, đến lúc ấy sẽ bàn bạc điều kiện, có thể sẽ là một viễn cảnh khác đấy!” Đúng là gừng càng già càng cay, mấy câu này khiến Hứa Trác Nghiên bừng tỉnh, cô nhìn Liễu Vĩnh Hồng bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Cùng lúc ấy, ở trong phòng họp của Hải Vương, các giám đốc thu mua và tiêu thụ đang ngồi vây thành vòng tròn, ngây người trước một bản báo cáo, tròn mắt nhìn nhau, không biết ý ông chủ là thế nào.
Trưởng phòng thu mua đưa mắt nhìn khắp lượt rồi lên tiếng: “Chúng tôi đang xem xét các sản phẩm này, cũng đã gửi tài liệu cuả cô ta cho bộ phận tiêu thụ rồi, dự định nghe ý kiến của tổng giám đốc Lâm để quyết định có nhập hay không ạ?”
“Tôi không nói chuyện lý thuyết! Không phải chỉ có chuyện nhãn hiệu này đâu!” Lâm Khởi Phàm chợt nhớ ra khuôn mặt đắc chí của Hứa Trác Nghiên lúc chiều, máu nóng ở đâu bỗng bốc lên đỉnh đầu, liền lớn tiếng mắng mỏ: “Xem xem báo cáo tiêu thụ của người ta đi, những con số này người ta đứng ngoài cửa hàng chúng ta mà đếm lượng khách đấy, đã nắm rõ được thời gian tiêu thụ, các loại sản phẩm tiêu thụ, xu hướng giá cả đặc điểm khách hàng. Lại còn cả đối thủ cạnh tranh của chúng ta nữa, các người đã nghĩ đến điều này chưa? Các người xem đi, với số lượng tiêu thụ ở một cửa hàng nhỏ của sản phẩm này, nếu đặt trong cửa hàng của chúng ta có phải đã trở thành bước tăng trưởng tiêu thụ mới rồi không?”
Lâm Khởi Phàm thực sự không ngờ một cửa hàng nhỏ chưa đầy sáu mươi mét vuông với doanh thu trên dưới mười vạn tệ, ngay tháng đầu tiên khi tung ra sản phẩm của “Thủy Dạng” doanh thu từ sản phẩm này đã chiếm 50% tổng doanh thu cửa hàng, hơn nữa lợi nhuận kiếm từ mỹ phẩm còn cao hơn nhiều so với thuốc thang. Lại cộng thêm các quầy hàng được bày trí bắt mắt, các cô bán hàng xinh đẹp, rõ ràng đã tăng thêm đẳng cấp và phẩm chất cho cửa hàng thuốc, lượng khách hàng tăng lên là điều chắc chắn, vì vậy ngay buổi chiều lúc Hứa Trác Nghiên đưa cho anh bản báo cáo, dù là lý trí hay cảm tính, Lâm Khởi Phàm đều đã có quyết định cho việc nhập sản phẩm này, chỉ có điều lòng tự trọng của đàn ông không cho phép anh trực tiếp mở miệng ra, thế nên cái cớ “người uống cà phê dễ thỏa hiệp” đã trở thành bậc thềm tốt cho anh xuống nước.
Lâm Khởi Phàm cảm thấy cáu kỉnh với tất cả những chuyện này.
Trưởng phòng thu mua và trưởng phòng tiêu thụ liên tục nhấm nháy nhau, rõ ràng đã lâu lắm rồi không thấy ông chủ nổi nóng. Đây là một người đàn ông nhanh nhạy vũ bão, cương nghị làm việc rất quyết đoán, mặc dù đối xử với cấp dưới không tồi nhưng cũng chằng hề khách khí đối với những “nguyên lão” bên cạnh, thường xuyên mắng mỏ thằng thừng. Chỉ có điều, vụ nổi nóng gần đây nhất đã hơn nửa năm rồi, vốn dĩ càng làm ăn lớn, các hạng mục dần đi vào quỹ đạo rồi ông chủ sẽ thay đổi tâm tính, không tiếp tục nổi nóng nữa. Nào ngờ giang sơn dễ đổi bản tính khó dời.
Bọn họ đang than thầm, trong khi đó Lâm Khởi Phàm dường như vẫn chưa hả lòng hả dạ, vẫn đang tiếp tục chỉ trích. Mãi cho đến lúc hết giờ làm, điện thoại Lâm Khởi Phàm đổ chuông, cuộc họp mới kết thúc.
Hứa Trác Nghiên làm việc xong mới phát hiện trong văn phòng chẳng còn một ai, hoá ra mọi người đều đã về cả rồi. Cô vừa thu dọn đồ đạc định về, thì đột nhiên điện thoại trong văn phòng đổ chuông, vốn định không nghe nhưng thấy điện thoại cứ đổ chuông mãi, cô đành nhấc máy: “A lô, công ty mỹ phẩm chăm sóc da Thủy Dạng xin nghe ạ!”
“Xin chào!” một giọng nữ lảnh lót vang lên: “Chào chị, em đến xin việc bởi vì gặp chút sự cố trên đường nên em đến muộn, xin hỏi giờ em đến có được không ạ?”
“Ừm cô ứng tuyển vào vị trí gì vậy? Cô tên là gì?”. Chiều nay Hứa Trác Nghiên đã phỏng vấn mấy người, đều không như ý, vì vậy cô trân trọng từng người đến ứng tuyển, hy vọng không bỏ sót bất cứ người thích hợp nào.
“Em tên là Trần Hiểu Dĩnh, ứng tuyển vào vị trí hướng dẫn mua hàng ạ!” giọng nói của các cô gái này rất dễ nghe, chắc là một cô gái cởi mở, dễ thương và xinh xắn.
Hứa Trác Nghiên liền mở xấp hồ sơ dự tuyển trên bàn mặc dù nhất thời chưa tìm được tài liệu về người có tên là Trần Hiểu Dĩnh, nhưng cô vẫn nói: “Cô cần bao lâu để đến công ty tôi?”
“Chắc khoảng nửa tiếng ạ!” có thể nghe ra sự háo hức trong giọng nói của cô ta.. Sự háo hức này đã gây được thiện cảm cho Hứa Trác Nghiên. Một người biết trân trọng cơ hội phỏng vấn ắt sẽ biết trân trọng chức trách và nỗ lực làm việc. Nghĩ vậy cô liền nói: “Được rồi, tôi đợi cô, cô cứ đến thẳng đây đi!”
“Vâng ạ, cảm ơn phó giám đốc Hứa! Em nhất định sẽ đến trong nửa giờ nữa, tạm biệt.”
“Ok!” Nói thực lòng mỗi khi đồng nghiệp gọi cô là phó giám đốc Hứa cô vẫn vô thức nhớ đến Bắc Kinh. Lúc trước cô ở Nguyên Hưởng, cô cũng được gọi như vậy, giờ vẫn thế. Mặc dù Thủy Dạng nhỏ hơn nhiều so với Nguyên Hưởng, mặc dù ở đây cô không thực sự là một phó giám đốc, rất nhiều khi không chỉ tham gia chiến lược, tổ chức chiến thuật, lên kế hoạch, thậm chí làm báo cáo đào tạo nhân lực cô đều phải đích thân đi làm. Có lẽ công việc của cô giống một trưởng phòng tiêu thụ hơn, nhưng cô vẫn cam tâm tình nguyện làm ngày nào cũng có cảm giác rất thoải mái.
Tại sao lại như vậy?
Lắc mạnh đầu Hứa Trác Nghiên đi về phía bình đun nước, lấy một túi hồng trà bỏ vào hai viên đường rồi rót nước sôi vào, sau đó bề cốc trà đến gần cửa sổ, nhìn dòng xe tấp nập qua lịa bên dưới, tư duy bỗng trở nên hỗn loạn. Anh thích uống trà, thích uống Bích La Xuân, thích pha trà.
Mỗi lần anh hì hục trước bàn pha trà rồi bê cho cô một cốc, cô thường uống hùng hục như
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




