|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
tin tức vậy! Cô cứ chạy đến đây suốt khiến tôi cũng cảm thấy ngại quá!”
“Nếu anh cảm thấy ngại, vậy thì khi nào ông chủ các anh đến, anh cứ gọi cho tôi là được!”
“Tôi đâu dám, cô nói thế khác gì bảo tôi làm gián điệp?”, Đổng Triệu cười ranh mãnh.
Hứa Trác Nghiên tiện miệng hỏi chơi: “Ông chủ của các anh đi xe gì thế?”
“A8 của Audi, sao thế?”
“Căn cứ vào dòng xe có thể phân tích được tính cách người dùng. Tôi về phân tích, xem xem lần sau gặp mặt nên nói gì với anh ta!”, Hứa Trác Nghiên hình như chỉ nói đùa chứ không có ý định làm thật.
“Thang máy đến rồi, tôi không tiễn cô nữa nhé!”, Đổng Triệu đưa tay ra, giúp Hứa Trác Nghiên chặn cửa thang máy, sự cẩn thận và chu đáo của người đàn ông Phương Nam quả là danh bất hư truyền.
Tuy nhiên, vào thang máy rồi, Hứa Trác Nghiên lại không ấn tầng một mà ấn luôn vào nút đi thẳng xuống tầng hầm để xe. Đến tầng hầm để xe, cô tìm một nhân viên bảo vệ trẻ trông có vẻ hiền lành, mỉm cười tươi rói nói chuyện dăm ba câu với anh ta, sau khi thăm dò được hết những gì cần thăm dò, cô ngồi vào một chỗ để xe còn trống, im lặng chờ đợi.
Một tiếng sau, một nhân viên bảo vệ tốt bụng mang cho cô mượn một cái ghế nhỏ, ngồi thế này có vẻ dễ chịu hơn. Cô uống nước tự mình mang đi, gặm cả bánh mì. Hứa Trác Nghiên nghĩ, ngày mai nên mang theo một túi củ cái muối nho nhỏ.
Lại nửa tiếng đồng hồ trôi qua, một chiếc Audi A8 lái vào, Hứa Trác Nghiên đứng dậy, đặt cái ghế sang một bên.
Chiếc xe dừng lại trước mặt, cách cô nửa mét.
Cửa kính từ từ hạ xuống, một người đàn ông đeo kính râm thò đầu ra, nhìn cô từ đầu đến chân.
Hứa Trác Nghiên thầm nghĩ, trời mát mà đeo kính đến, đúng là dở hơi, cứ tưởng mình là minh tinh chắc? Cô cười nhẹ, tiến lên phía trước vài bước: “Xin chào, anh có phải là tổng giám đốc Lâm của Hải Vương không ạ?”
Người đàn ông kia có hơi ngạc nhiên: “Cô là….”
Hứa Trác Nghiên lấy từ trong túi xách ra một cái hộp màu đỏ, rút ra một tờ danh thiếp, đưa cho người đàn ông đó bằng hai tay.
“Hứa Trác Nghiên, phó giám đốc công ty mỹ phẩm Thùy Dạng…”, người đàn ông ấy đột nhiên bật cười, cười rất quái đản, cũng rất phản cảm. Anh ta liền tháo kính râm xuống: “Hóa ra là phó giảm đốc Hứa, chỉ trong vòng hai tư tiếng đồng hồ mà gặp đến hai lần, chúng ta thật có duyên đấy!”
Hứa Trác Nghiên trợn tròn mắt kinh ngạc, đứng ngây ra đó không biết làm gì. Thật là nực cười, sao lại chính là anh ta chứ!
Nỗi uất ức dồn lên, cô rất muốn quay phắt người đi. Tuy nhiên, chỉ một giây đấu tranh, cô đã thay đổi chủ ý, cô không thể công tư bất phân như vậy. Đây là công việc, cô là nhân viên, phải chịu trách nhiệm trước công ty. Nghĩ vậy Hứa Trác Nghiên cố trấn áp cơn giận.
“Đúng là không hẹn mà gặp, tổng giám đốc Lâm có thể cho tôi chút thời gian để nói về” Thủy Dạng” hay không?”. Hứa Trác Nghiên nói bằng giọng
rất nhã nhặn và lịch sự, chẳng thể nhận ra chút khó chịu hay bực dọc nào. Tuy nhiên, cánh tay đeo túi xách đang cứng đờ ra, cho thấy cô đang cố gắng kiềm chế.
Lâm Khởi Phàm, ông chủ của chuỗi cửa hàng thuốc Hải Vương Thần Huy, “Kẻ đứng đầu” của chuỗi cửa hàng thuốc Thâm Quyến mà Hứa Trác Nghiên đã vắt óc tìm đủ mọi cách gặp suốt nửa tháng trời nay lại chính là gã “anh Phàm” đã mâu thuẫn với cô tối hôm trước ở cổng khách sạn Cách Lân Vân
Thiên.
Anh gật đầu: “Ok, nể mặt cô đã có lòng như vậy, dám chặn tôi ở nhà để xe cơ đấy! Được rồi, tôi cho cô nửa tiếng, trong nửa tiếng nếu cô có thể thuyết phục được tôi, tôi sẽ cân nhắc đến kế hoạch của cô!”.
“Nửa tiếng”. Hứa Trác Nghiên cứ nghĩ rằng tính cách của mình không đủ kiên quyết để làm sales, ai mà ngờ được giờ mình lại là một kẻ bán nước bọt để kiếm ăn như thế này.
“Nửa tiếng là đủ!”. Cô nghĩ, với một người như thế, ngồi với anh ta chỉ nửa tiếng cũng là đủ lắm rồi, cô không muốn ngồi lâu hơn dù chỉ một giây với anh ta. Kết Hôn Chớp Nhoáng – Chương 05
Đấu trí
Tại một bàn nhỏ gần cửa sổ trong quán cà phê ba tầng ở trung tâm Nord, Hứa Trác Nghiên và Lâm Khởi Phàm đang ngồi đối diện nhau.
Một tấm màn nước phủ kín cánh cửa kính, ngăn cách hoàn toàn không gian trong với thế giới ồn ào bên ngoài. Đúng là một nơi yên tĩnh hiếm có! Hơn nữa chỗ ngồi cong làm theo kiểu xích đu bằng dây mây, điều đáng tiếc chính là người ngồi đối diện.
Hứa Trác Nghiên dùng năm phút để nhấn mạnh ba vấn đề: thương hiệu, chất lượng và lợi nhuận, sau đó hỏi: “Tôi muốn biết ý kiến của tổng giám đốc Lâm ra sao ạ?”
Lâm Khởi Phàm cười khẩy, lấy một điếu thuốc trong bao ra, liếc nhìn Hứa Trác Nghiên, không biết lịch sự hay làm bộ hỏi: “Tôi có thể hút thuốc không?” Hứa Trác Nghiên mặt mày vô cảm nói: “Nếu coi tôi là bạn làm ăn, đương nhiên anh có thể tự nhiên; nếu như không phải, vậy thì tôi là phụ nữ, anh nên giữ phong độ không nên hút!”
“Ha ha…” Lâm Khởi Phàm bật cười sảng khoái. Hứa Trác Nghiên khẽ nhíu mày, nhìn sang xung quanh một lượt. Bầu không khí đang yên tĩnh thế này, anh ta cũng thật quá khoa trương, cười lớn thế sẽ gây cho người khác cảm giác khó chịu.
Lâm Khởi Phàm đặt điếu thuốc xuống, nhìn Hứa Trác Nghiên: “Liêu Vĩnh Hồng cũng có lúc nhìn nhầm, để cô làm trợ thủ thật không thích hợp cho lắm!”
Hứa Trác Nghiên rất kinh ngạc cô không nghĩ mà buột miệng nói luôn: “Tôi không biết anh và tổng giám đốc Liêu có giao tình gì, nhưng chuyện này tổng giám đốc Liêu đã giao phó cho tôi, vì vậy đương nhiên tôi sẽ cố gắng hết sức!”, Lâm Khởi Phàm lại một lần nữa chăm chú nhìn Hứa Trác Nghiên.
Đối mặt với Lâm Khởi Phàm cô khó mà bình thản được. Mặc dù cô luôn cố gắng để kiềm chế bản thân để không đưa ra những phán đoán của bản thân mình trước, nhưng cô vẫn sơ ý mà bỏ qua những cái gọi là “kỹ năng đánh bạc”, sử dụng phương pháp nguyên thủy nhất là “đi thẳng vào vấn đề”: “Tôi rất muốn biết lý do vì sao tổng giám đốc Lâm từ chối sản phẩm của chúng tôi!”
Lúc này nhân viên phục vụ đang bê đồ uống mà hai người gọi lên. Lâm Khởi Phàm gọi một ly cà phê đen, còn Hứa Trác Nghiên gọi một cốc trà bưởi. Một cốc cà phê nóng thơm lừng, một tách nhỏ đựng đầy nước và hai túi đường cát nho nhỏ.
Lâm Khởi Phàm lịch lãm đặt hai túi đường sang một bên, cũng không trút sữa bò ở trong tách sang cốc cà phê, chỉ dùng một cái thìa nhỏ khuấy đều lên rồi nhấp một ngụm. Hứa Trác Nghiên nhíu mày, có hơi ngạc nhiên, nhưng không nói gì, chỉ nhìn anh ta uống hết cốc cà phê, sau đó khẽ nhếch môi. Lâm Khởi Phàm dửng dưng nói: “Cô còn mười lăm phút!”
Hứa Trác Nghiên dựa lưng ra sau chiếc ghế đu đưa theo quán tính: “Nói ra lý do từ chối của anh đi!”
“Rất đơn giản, Hải Vương hiện nay không cần thiết phải xây dựng cái mới, chúng tôi không muốn là người đứng mũi chịu sào, hơn nữa tôi cũng nhận thấy cửa hàng thuốc mà bán mỹ phẩm, số lượng bán ra chắc chắn sẽ không nhiều. Nếu các cô ầm ĩ xông vào, sau đó im lìm tắt thở, các cô rút lui cũng chẳng thành vấn đề, dù sao cũng đâu phải thương hiệu gì lớn. Nhưng tôi thì khác, nhất cử nhất động đều bị ngành dược của Quảng Đông này quan sát, tôi không cần thiết phải mạo hiểm như vậy!” Lâm Khởi Phàm nói thực lòng.
Hứa Trác Nghiên đã sớm biết lý do này thế nên cô đã có sự chuẩn bị lấy ra một xấp báo cáo đưa cho Lâm Khởi Phàm. Thấy anh ta nhíu mày, cô liền cướp lời: “Xin mời đọc trang đầu và trang cuối cùng!”
Mười mấy trang báo cáo, đương nhiên anh chẳng có đủ kiên nhẫn để ngồi đọc. Anh ta liếc nhìn trang đầu tiên, ánh mắt dừng lại ở đoạn mở đầu rồi nhanh chóng bị thu hút vào đó. Lâm Khởi Phàm không xem trang cuối cùng như Hứa Trác Nghiên nói mà lật sang trang thứ hai, thứ ba, xem từng trang một cuối cùng anh gấp lại bản báo cáo, sắc mặt trầm ngâm.
“Cái này là do cô làm sao?”, nói thực lòng, đây không chỉ là một sự bất ngờ mà còn là một sự chấn động.
Hứa Trác Nghiên gật đầu đáp: “Tôi nghe nói trước đây anh không phải xuất thân từ ngành dược, vậy hồi đầu tiếp nhận Hải Vương, làm nên sự nghiệp lớn trong vòng mấy năm trong ngành dược truyền thống này, dựa vào phương pháp quản lý và phục vụ showroom để áp dụng vào cửa hàng thuốc, bản chất đã là một sự sáng tạo, bởi vậy tôi tin rằng anh chỉ thận trọng đối với các sự vật, sản phẩm, hình thức kinh doanh mới mẻ. Tôi tin rằng chỉ cần đưa ra các bằng chứng đáng tin, anh sẽ cân nhắc và chấp nhận.”
Lâm Khởi Phàm lại một lần nữa quan sát tỉ mỉ cô gái trẻ đang ngồi trước mặt mình, anh nhận lời cuộc hẹn này chẳng qua chỉ là làm cho có lệ. Anh biết Liêu Vĩnh Hồng cũng biết chương trình mà cô ta đang làm nhưng anh chưa bao giờ nghiêm chỉnh cân nhắc vấn đề này.
Giọng nói cửa Hứa Trác Nghiên lại vang lên: “Hải Vương Thần Huy, ban đầu anh chọn cái tên này chắc chắn là muốn thâu tóm thị trường dược, có chỗ đứng vững chắc trong ngành y dược Trung Quốc, trở thành người đi đầu trong ngành, vì vậy sự sáng tạo và mở rộng thị trường chính là phong cách và thói quen từ trước đến nay của anh. Vậy thì hôm nay, rất mong anh hãy mở một cánh cửa cho “Thủy Dạng” để chúng ta cùng có bước tiến mới trong ngành!”
Lâm Khởi Phàm trầm ngâm hồi lâu. Hứa Trác Nghiên đột nhiên phát hiện bộ dạng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




