watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6313 Lượt

gạt nước, cần gạt nước ở đâu?”, Hứa Trác Nghiên la lên.

Đỗ Giang ngồi ở ghế lái phụ lần này tỏ vẻ rất đàn ông, dùng tay ấn cái nút gì đó trên vô lăng, cần gạt nước bắt đâu hoạt động. Nhưng chẳng mấy chốc, kính chắn gió ở trước mặt đã bị phủ một lớp hơi nước, tầm nhìn trước mặt càng ngày càng hạn chế, Hứa Trác Nghiên sợ phát khóc: “Điều hòa, tôi còn nhớ hướng dẫn viên đã nói khi trời mưa, nếu kính chắn gió của xe bị mờ hơi nước hãy bật điều hòa, bật điều hòa lên là không thành vấn đề gì! Điều hòa ở đâu?”, cô liếc mắt, căng thẳng nhìn cái vô lăng, câu hỏi này được đặt ra cho Đỗ Giang ngồi ở ghế bên cạnh.

Đỗ Giang hít một hơi thật sâu: “Cái này… tôi cũng không biết! Chuyện cái cần gạt nước là nhờ lần trước đi chuyển hàng với chú Trịnh tôi mới biết, còn điều hòa tôi chưa thấy chú ấy bật bao giờ!”

“Hả? Thế thì phải làm sao bây giờ?”. Hứa Trác Nghiên liền bật đèn trước lên, giờ chỉ còn cách lái thật chậm, đảm bảo để người khác nhìn thấy xe của mình, không đâm vào họ là may lắm rồi.

“Đỗ Giang, cầm lấy này!”, Trần Hiểu Dĩnh ngồi phía sau liền ném cho Đỗ Giang một túi giấy ăn: “Anh chỉ cần ngồi bên cạnh lau cửa kính là ổn thôi mà!”

“Đúng thế!”. Đỗ Giang cầm lấy túi giấy ăn, lau một nhát ở trên mặt kính, tầm nhìn trước mặt đột nhiên rõ ràng hơn nhiều, không chỉ Hứa Trác Nghiên mà cả ba người cùng thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng thì chiếc xe cũng đến cổng lớn nhà kho của Hải Vương.

Theo chỉ thị của nhân viên bảo vệ, chiếc xe đỗ lại ở vị trí chỉ định. Hứa Trác Nghiên tắt máy, rút chìa khóa, mở cửa xe rồi nhảy phóc xuống. Cô dựa lưng vào cửa xe, một cảm giác quay cuồng đáng sợ!

Trần Hiểu Dĩnh và Đỗ Giang cũng xuống xe, Đỗ Giang cầm phiếu xuất hàng đi gặp cán bộ nhận hàng. Trần Hiểu Dĩnh bật ô, che mưa cho Hứa Trác Nghiên. Trong cơn mưa, Hứa Trác Nghiên cảm thấy cái lạnh như đang ngấm vào từng thớ thịt.

Đỗ Giang dẫn theo mấy người đến dỡ hàng. Tất cả hàng trên xe được chuyển đến tổ nhận hàng, sau đó chuyển đến trung tâm kiểm định chất lượng, kiểm tra bao bì, lô sản xuất và vỏ bọc ngoài, tất cả đều ok mới được đưa vào kho.

Trong lúc chuyển hàng, một chiếc Audi A8 lái vào sân kho, Lâm Khởi Phàm bước xuống xe.

Rõ ràng anh ta rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Hứa Trác Nghiên ở nơi này. Lâm Khởi Phàm đến gần, nhìn Hứa Trác Nghiên bằng ánh mắt thăm dò: “Sao thế? Sao ngay cả chuyện giao hàng mà phó giám đốc Hứa cũng phải đích thân ra tay à?”

Khuôn mặt trắng bệch, Hứa Trác Nghiên cố nhoẻn một nụ cười: “Chẳng còn cách nào khác, các anh là khách hàng lớn mà! Mười một giờ năm mươi phút chúng tôi bắt đâu ăn trưa, quý công ty vừa hạ lệnh một cái, chúng tôi đã lập tức chấp hành. Trên bàn ăn, tôi biết gọi ai đây? Chỉ có thể tự thân vận động và gọi theo hai trợ thủ chịu thương chịu khó lao đến đây thôi!”

Lâm Khởi Phàm nhìn Hứa Trác Nghiên, sau đó lại nhìn sang chiếc xe tải chở hàng đang nằm im lìm trên sân, vẻ mặt ngạc nhiên thấy rõ.

“Thế tổng giám đốc Lâm cũng thân chinh xuống kho kiểm tra trước tết đấy à?”. Hứa Trác Nghiên cảm thấy những lời nói ban nãy có vẻ hơi cứng nhắc, thế là đành khéo léo bổ sung.

Mặt anh ta lạnh tanh, móc từ trong túi xách ra mấy bao lì xì đỏ, tận tay trao cho nhân công của trung tâm kiểm định.

Hóa ra ngày cuối cùng trước khi nghỉ Tết, anh ta đến để phát bao lì xì.

Hứa Trác Nghiên cười thầm, chẳng phải gửi luôn vào thẻ là được hay sao? Sao phải đích thân phát tận tay cho từng nhân viên chứ, để người ta tỏ vẻ biết ơn đại ân đại đức của anh ta sao? Đúng là cách làm của một nhà doanh nghiệp nông dân!

Cô với Đỗ Giang và Trần Hiểu Dĩnh đứng từ xa quan sát bọn họ hàn huyên, nói chuyện xã giao với nhau. Các nhân viên cảm kích biểu thị thái độ quyết tâm, còn Lâm Khởi Phàm chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Lâm Khởi Phàm phát phong bao xong liền đi sang các phòng làm việc khác. Trong khi đó, những nhân viên được nhận lì xì ban nãy tỏ ra háo hức vô cùng, làm việc rất nhanh nhẹn. Lúc thùng hàng cuối cùng được kiểm định xong, vừa đúng là hai giờ chiều. Lúc này Hứa Trác Nghiên mới cảm thấy đói meo, cảm giác dạ dày mình đang co thắt từng cơn, khó mà chịu nổi. Kết Hôn Chớp Nhoáng – Chương 09
Tình mới thay thế tình cũ

Ba ngày nghỉ Tết trôi qua rất nhanh.

Mùng bốn Tết vừa đi làm, việc đầu tiên Hứa Trác Nghiên làm là đi kiểm tra các cửa hàng. Cô đi một vòng hơn ba mươi cửa hàng, hỏi thăm các nhân viên trực ban ở đó. Các nhân viên hướng dẫn mua hàng đều cảm thấy vừa nể vừa sợ đối với “vị lãnh đạo” theo chủ nghĩa hoàn mỹ này, đương nhiên có cả sự đố kị xuất phát từ nội tâm. Hứa Trác Nghiên trẻ trung, xinh đẹp, chức vụ cao, vì vậy cô nghiễm nhiên trở thành mục tiêu phấn đấu của một số người.

Khi Trần Hiểu Dĩnh truyền đạt lại những lời nhận xét này cho Hứa Trác Nghiên nghe, Hứa Trác Nghiên thấy trong lòng nghẹn đắng. Đây là thành công ư?

“Chị Nghiên, chị có bạn trai chưa? , Trần Hiểu Dĩnh tò mò hỏi.

“Chưa!”. Hứa Trác Nghiên mặt mày vô cảm, đây chính là điều cấm kị trong lòng cô, là vấn đề mà cô hết sức né tránh. Cho dù là ai, một khi chạm đến đều sẽ nhận được sắc mặt chẳng dễ coi chút nào. Trần Hiểu Dĩnh lập tức biết điều ngậm miệng lại. Đi nốt cửa hàng cuối cùng, Hứa Trác Nghiên và Trần Hiểu Dĩnh lê cái xác mệt mỏi rã rời về văn phòng.

Văn phòng rất vắng lặng. Với những công ty mang tính chất đại lý kiểu này, ngoài những ngày triệu tập nhân viên bán hàng về công ty thì tương đối ồn ào, náo nhiệt chứ thường ngày đều rất yên tĩnh. Cả công ty chỉ có lễ tân, thư kí văn phòng, hai nhân viên phụ trách marketing, cộng thêm với nguời quản lý kho và lái xe nữa.

Hứa Trác Nghiên trở lại phòng làm việc, bật máy tính lên theo thói quen, xem hóa đơn hàng của trụ sở bên Mỹ, cũng may là có từ điển tiếng Anh, chứ nếu không chắc cô mù tịt.

Ở một quán trà cách đó không xa, hai người ngồi đối mặt với nhau, chính là bà chủ của Hứa Trác Nghiên là Liêu Vĩnh Hồng và boss của Hải Vương là Lâm Khởi Phàm.

“Sao? Đích thân xuất mã cơ à? Chẳng phải cô còn có một phó giám đốc rất gỏi giang hay sao? Sao không bảo cô ấy đến tìm tôi?”. Lâm Khởi Phàm búng tàn thuốc lá xuống cái gạt tàn trên bàn, thái độ dửng dưng hút thuốc, trong giọng nói loáng thoáng vẻ đùa bỡn.

Liêu Vĩnh Hồng đâu phải là Hứa Trác Nghiên, cô già dặn hơn Hứa Trác Nghiên rất nhiều. Cô lấy một bao thuốc lá dành cho nữ từ trong túi ra, những ngón tay thuôn dài kẹp lấy điếu thuốc, hơi nghiêng về phía trước, Lâm Khởi Phàm liền cầm bật lửa trên bàn, lịch sự châm thuốc cho Liêu Vĩnh Hồng. Cô rít một hơi rồi từ từ nhả khói.

“Sao thế? Anh muốn gặp cô ấy à?”, Liêu Vĩnh Hồng cười mỉm, ánh mắt đầy hàm ý. Lâm Khởi Phàm không thể không thừa nhận, mặc dù đã không còn trẻ nhưng Liêu Vĩnh Hồng vẫn rất quyến rũ, gợi cảm.

“Đúng thế, tôi muốn gặp!”, Lâm Khởi Phàm không hề né tránh mà trả lời thẳng thừng.

Điều này khiến cho Liêu Vĩnh Hồng có chút ngạc nhiên, khóe môi khẽ nhếch lên: “Chỉ là chơi bời hay là động lòng thật rồi?”

“Ừm, trong mắt cô, hai chuyện này có gì khác biệt không?”, Lâm Khởi Phàm cười khẩy, sau đó chuyển chủ đề: “Nói đi, cô tìm tôi có mục đích gì?”

“Tôi chuẩn bị nhập một đơn hàng từ Mỹ, giờ vốn lưu động trong tay không đủ, muốn mượn từ chỗ anh hai trăm vạn, sẽ trả hết trong vòng nửa năm, điều kiện là tôi sẽ giảm thêm năm phần trăm tiền hàng cho anh khi anh thanh toán!”. Liêu Vĩnh Hồng nhìn Lâm Khởi Phàm, nói chuyện hết sức nhẹ nhàng, dường như không phải cô đi vay tiền mà chỉ là mượn tạm một tờ giấy từ người ngồi trước mặt mình.

“Ha!”, Lâm Khởi Phàm nhịp nhịp ngón tay trên mặt bàn: “Hai trăm vạn?”

“Tôi biết số tiền hai trăm vạn với tổng giám đốc Lâm chẳng qua chỉ là một con số nhỏ, vì vậy tôi mới không ngại mở miệng hỏi vay, tin rằng tổng giám đốc Lâm sẽ không làm tôi thất vọng!”. Liêu Vĩnh Hồng mỉm cười, trong ánh mắt có thứ gì đó rất khó diễn đạt bằng lời, là châm biếm hay là thách thức, dường như chỉ có cô ta hiểu rõ.

Lâm Khởi Phàm gật gù: “Mặc dù hai trăm vạn không phải là một con số nhỏ, nhưng tôi không phải là không có. Tôi chỉ cảm thấy kì lạ là: Thứ nhất, tại sao cô lại vay tôi tiền? Thứ hai…”, Lâm Khởi Phàm hơi dừng lại một chút. Dù gì thì ở đây cũng là nơi công cộng, anh đâu thể tùy tiện như ở của hàng ăn đêm được.

Liêu Vĩnh Hồng mỉm cười, dưới gầm bàn, một chân cô đã cởi giày ra, lấy bàn chân cọ cọ vào chân Lâm Khởi Phàm, sau đó thản nhiên đặt chân lên chân anh. Biểu cảm trên mặt Lâm Khởi Phàm chợt khựng lại, ngoảnh đầu nhìn sang bàn bên cạnh, thấy mấy người bên đó không ai nhìn mình mới hơi nghiêng người, dùng tay tóm chặt lấy chân Liêu Vĩnh Hồng rồi ném mạnh xuống đất. Liêu Vĩnh Hồng dường như đã dự đoán được điều này nên không hề nổi giận hay thất vọng, dụi tắt điếu thuốc trên tay, hơi nghiêng người về phía trước: “Bởi vì trong tất cả những người có tiền mà tôi quen, chỉ có mình anh là có đôi chút lương tâm!”

“Tôi nhớ rằng làm ngành này của các cô thì nên phân biệt rõ ban ngày với ban đêm chứ, cô sẽ không vồ vập quá như thế chứ?”

“Thôi được rồi, không đùa với anh nữa! Nói thật là mượn hai trăm vạn từ những người ấy với tôi không phải vấn đề lớn,

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT