|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nhưng tôi đã không liên hệ với họ một thời gian dài rồi, giờ tôi cũng không muốn quay đầu lại, chỉ muốn nghiêm chỉnh làm kinh doanh, mượn tiền của anh là bởi vì trước khi tôi mở miệng, tôi đã nghĩ kĩ lắm rồi. Thứ nhất, người cho vay tiền luôn lo lắng người đi vay không trả tiền đúng hẹn, còn anh thì không cần phải lo lắng. Chỗ anh có bao nhiêu là hàng của tôi, vì vậy anh đâu cần phải lo lắng tôi không trả? Thứ hai, vốn dĩ mỹ phẩm là nhập hàng bằng tiền mặt, tôi làm vậy là kết hợp buôn bán với anh luôn, chúng ta cùng nhập hàng, anh thấy sao? Vừa công bằng, vừa an toàn!”. Liêu Vĩnh Hồng thu lại nụ cười lẳng lơ, thay vào đó là vẻ mặt cực kì nghiêm túc của một thương nhân chuyên nghiệp, phân tích có đầu có đuôi, rất hợp lí.
Sau một hồi trầm ngâm, Lâm Khởi Phàm đột nhiên mở miệng: “Được thôi!”
Liêu Vĩnh Hồng mỉm cười: “Cảm ơn!”
“Vậy tôi viết chi phiếu rồi cô bảo cô ấy đến lấy!”. Lâm Khởi Phàm dựa lưng vào ghế, mắt nheo nheo, thản nhiên nói.
Nụ cười trên mặt Liêu Vĩnh Hồng biến mất dần: “Thừa nước đục thả câu hả? Đây không giống như cách làm việc của anh Phàm, nếu truyền ra ngoài, các anh em khác sẽ nhìn nhận anh thế nào đây?”
“Tùy cô thôi!”. Lâm Khởi Phàm rít một hơi thuốc lá, sau đó từ từ nhả khói trắng, ánh mắt lạnh lùng và sắc bén: “Đừng có nói với tôi là chị Hồng tay rửa chưa khô đã rút khỏi giang hồ rồi nhé!”
Mặt Liêu Vĩnh Hồng đỏ phừng phừng, im lặng không nói tiếng nào.
“Giờ cô làm về mỹ phẩm nhưng thực ra cũng chẳng khác nghề của cô trước đây, đều là kinh doanh phụ nữ. Chỉ có điều cô phải nhớ kĩ, cho dù là bán cái gì, điều quan trọng là phải tìm đúng khách hàng!”, Lâm Khởi Phàm khinh mạn đả kích Liêu Vĩnh Hồng. Liêu Vĩnh Hồng đứng bật dậy: “Cô ấy không như anh nghĩ đâu, mà tôi cũng sẽ không để cô ấy đi vào vết xe đổ của tôi!”
“Tôi biết, vì vậy tôi mới càng hứng thú. Tôi chỉ không có đủ kiên nhẫn để chơi rồng rắn lên mây, vì thế mới cho chị một cơ hội. Nhất cử lưỡng tiện, chị cứ liệu mà làm!”. Lâm Khởi Phàm nói xong liền dập thuốc, thản nhiên ăn sáng. Liêu Vĩnh Hồng đứng ngây ra đó, thu hút rất nhiều ánh mắt của những người xung quanh. Nhân viên phục vụ chạy đến hỏi: “Tiểu thư, cô cần gì à?”, Liêu Vĩnh Hồng chỉ cảm thấy hai từ “Tiểu thư”1 ấy thật chướng tai, đột nhiên mất bình tĩnh, trợn mắt gắt: “Không cần!”, nhân viên phục vụ vội vàng lui xuống.
[1"> Trong tiếng Trung, cách gọi “Tiểu thư” còn có nghĩa xấu là chỉ gái mại dâm.
Liêu Vĩnh Hồng lại ngồi xuống, lặng lẽ nhìn Lâm Khởi Phàm đang ăn sáng. Nhìn vẻ mặt lạnh lùng và vô cảm của Lâm Khởi Phàm, Liêu Vĩnh Hồng chợt thấy trong lòng hơi xao động, tuy nhiên dù gì cô cũng chẳng còn trẻ trung nữa, làm việc mà quá thiên về cảm tính không thích hợp với mình. Cô nghiến răng, khó nhọc nói: “Anh định làm gì cô ấy?”
Lâm Khởi Phàm chẳng buồn nhẩng đầu lên: “Không liên quan gì đến cô!”
Liêu Vĩnh Hồng đứng dậy, tay hơi run run nhưng không nói gì mà quay người bỏ đi.
Lái xe phóng như bay trên đường vành đai, nước mắt cô chẳng hiểu trào ra tự khi nào? Nước mắt của ai đang rơi? Tại sao lại rơi? Liêu Vĩnh Hồng để mặc cho nước mắt làm nhòe tầm nhìn, bởi vì lúc thế giới mờ ảo mới thật đáng yêu! Đúng lúc ấy, điện thoại đổ chuông, cô với tay lấy điện thoại: “A lô, chị Liêu à, em là Trác Nghiên đây, hôm nay chị có đến công ty không?”
Liêu Vĩnh Hồng đã bình ổn lại tâm trạng: “Hôm nay chị không qua công ty đâu. Ở đó có em rồi nên chị rất yên tâm!”
“Ha ha!”, Hứa Trác Nghiên bật cười: “Vậy cũng được, chị đừng quên cuộc họp thường niên vào ngày mai nhé, sau cuộc họp chúng ta sẽ đi “Bắc Hải Ngư Thôn” ăn uống. Chị nhớ đến đấy!”
“Ok, mọi nhười cứ họp đi, tầm trưa chị sẽ đến thẳng nhà hàng!”, Liêu Vĩnh Hồng nói rồi liền cúp máy. Kết Hôn Chớp Nhoáng – Chương 10
Ai rơi vào bẫy
Mười hai giờ trưa, tại một phòng của nhà hàng Bắc Hải Ngư Thôn, tất cả có bốn bàn. Hơn ba mươi lãnh đạo cộng thêm với các nhân viên trong văn phòng, tổng cộng là bốn mươi hai người, liếc mắt một lượt thấy toàn gái đẹp, vốn dĩ ai cũng trẻ trung xinh đẹp rồi, lại chải chuốt kĩ lưỡng nên càng thêm bắt mắt.
Liêu Vĩnh Hồng đến rất đúng giờ, nói vài câu khích lệ và cảm ơn mọi người với tư cách một lãnh đạo công ty, sau đó bắt đầu ăn tiệc. Đừng nghĩ là toàn con gái nên không ăn nhiều, bởi vì họ không uống rượu nên càng ăn khỏe. Không khí vô cùng náo nhiệt, vui vẻ.
Hứa Trác Nghiên thấy Trần Hiểu Dĩnh mặt mày u uất, không vui, cũng chẳng ăn cái gì, dường như đang có tâm sự, liền nhân lúc mọi người đang gắp thức ăn và hàn huyên với nhau, cô liền gọi cô ấy ra ngoài nói chuyện.
“Sao thế? Sao mà mặt nhăn mày nhó thế kia?”, Hứa Trác Nghiên quan tâm hỏi.
“Chị à, em thật không hiểu nổi!”, Trần Hiểu Dĩnh do dự hồi lâu rồi mới nói ra tâm sự: “Lần trước phát tiền thưởng, bởi vì có hai chị bán hàng không đến nên em phải lĩnh thay. Em đặt trong túi xách, đến tối lại thấy thiếu mất năm trăm, em không dám hé răng, đành phải tự bù vào! Hôm nay lúc đi phát đồng hồ, rõ ràng em đã đếm mấy lần rồi, lấy từ trong kho ra rõ ràng còn đủ số lượng, phát hết một vòng rồi lại thấy thiếu mất hai cái. Em… em thấy bức xúc quá!”
“Chuyện tiền thưởng là từ khi nào? Lúc ấy sao không nói với chị ngay?”. Hứa Trác Nghiên nghe xong cũng thấy rất khó chịu, như thế là trong nội bộ có kẻ trộm. Tiền không phải vấn đề, vấn đề là hành vi này thật đáng lên án!
“Trước Tết ạ, bởi vì tiền là em nhận thay, lại để trong túi của em, em sợ nếu nói ra mọi người sẽ không tin, lại cho rằng em vừa ăn cắp vừa la làng, vì vậy mới đành phải tự bù vào. Nhưng lần này lại thế, em sợ lắm, nếu cứ như thế này mãi sau này em biết làm thế nào?”. Trần Hiểu Dĩnh hiện nay là trợ lí tiêu thụ, có nhiệm vụ phát phần trăm hoa hồng, quà khuyến mãi với quà tặng.
“Em nghĩ kĩ lại đi, hôm nay lúc phát đồng hồ có gì kì lạ không?”, tiếng chuông cảnh giác gióng lên trong đầu Hứa Trác Nghiên.
“Không có ạ, mỗi người đến lĩnh đều kí tên lên hóa đơn. Bởi vì có hai loại nên có người lĩnh rồi lại quay lại đòi đổi. Em sợ loạn lên nên đã rất cẩn thận, họ đưa trả mình cái cũ mình mới đổi lại cho cái khác, chắc không nhầm lẫn đâu!”. Trần Hiểu Dĩnh nhíu mày nhớ lại: “Những chuyện khác đều không có gì đáng nói, em chỉ nghĩ mãi không hiểu, thế nên mới thấy buồn bực!”
“Thôi được rồi, không sao đâu, chúng ta sẽ điều tra rõ ràng, em vào dự tiệc trước đi!”, Hứa Trác Nghiên an ủi.
“Thế còn chị thì sao?”. Trần Hiểu Dĩnh vẫn chưa yên tâm được, sếp càng không trách móc thì bản thân cô càng thấy tự trách.
“Chị gọi điện thoại cái đã, em vào trước đi!”, Hứa Trác Nghiên vỗ vai Trần Hiểu Dĩnh.
Trần Hiểu Dĩnh đi vào trong phòng, còn Hứa Trác Nghiên thì quay người đi thẳng ra ngoài nhà hàng, vẫy một chiếc taxi, vội vàng trở lại công ty. Cánh cửa vừa mở ra, không có một ai, tất cả mọi người trong công ty đều đi ăn tiệc rồi. Nhìn khắp lượt văn phòng trống không, ánh mắt cô dừng lại ở ba cái bàn. Cô đến gần, trên ngăn kéo vẫn còn cắm chìa khóa. Hứa Trác Nghiên ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng liền lôi ngăn kéo ra.
Mười phút sau, Hứa Trác Nghiên quay trở lại Bắc Hải Ngư Thôn với vẻ mặt hết sức bình thường. Tiếng cười nói vẫn ồn ào như trước, chẳng ai phát hiện ra vẻ bất thường trên mặt cô. Ăn uống xong, các nhân viên bán hàng đi thẳng về nhà, bởi vì sáng thứ hai họp, chiều thứ hai được nghỉ. Gần như tất cả các doanh nghiệp bán nhỏ lẻ đều như vậy. Các nhân viên còn lại đều quay trở về công ty.
Vừa vào đến cửa, Hứa Trác Nghiên đã vào thẳng phòng của Liêu Vĩnh Hồng: “Tổng giám đốc Liêu, em muốn mở một cuộc họp!”
Liêu Vĩnh Hồng có vẻ ngạc nhiên: “Sao? Họp về vấn đề gì? Có cần chị tham gia không?”
Hứa Trác Nghiên gật đầu rồi đi triệu tập tất cả các nhân viên trong văn phòng vào phòng họp.
Hứa Trác Nghiên định đi thẳng vào vấn đề, cô không muốn vòng vo trong chuyện này.
“Cuộc họp đột xuất hôm nay không có liên quan gì đến vấn đề tiêu thụ hay mở rộng thị trường cả. Tôi cũng đã nghĩ rất kĩ có nên mở cuộc họp này không, nhưng cuối cùng tôi vẫn thấy, mọi người làm chung với nhau, điều quan trọng nhất là sự tín nhiệm, vì vậy tôi gọi mọi người đến đây để thông báo một chút. Trưa hôm nay Trần Hiểu Dĩnh đã nói với tôi, lúc phát đồng hồ cho mọi người bị thiếu mất hai suất!”. Hứa Trác Nghiên nói đến đây liền dừng lại, nhìn khắp một lượt các nhân viên, ánh mắt không dừng lại trên mặt bất cứ ai. Có hai người hơi nhíu mày, một người là Trần Hiểu Dĩnh, một người là Liêu Vĩnh Hồng, những người khác vẻ mặt vẫn bình thản. Hứa Trác Nghiên tiếp tục nói: “Tôi muốn biết, có ai nhìn thấy, hoặc lúc đổi lại đồng hồ đã quên đưa trả cho Trần Hiểu Dĩnh không?”, mọi người đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai nói năng gì.
“Ok, vậy tôi nói thẳng nhé. Trưa nay lúc tôi quay về văn phòng, tôi nhìn thấy trong ngăn kéo của hai người không chỉ có một cái đồng hồ, tôi muốn nhờ họ giải thích một chút!”
Quả nhiên đám đông bắt đầu xôn xao.
Đỗ Giang đứng dậy nói: “Phó giám đốc Hứa, trong ngăn kéo của tôi có ba cái, tôi nhận hộ Trương Mạn với Tiểu Mễ, hai cô đó đi mua vé tàu hỏa, chẳng phải họ nói vì không mua được vé
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




