watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:00 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6757 Lượt

thể quên đi hết những thứ này khi tớ không còn tồn tại nữa mà thôi.
-Lucy !!! Thanh Phong nhìn theo bóng dáng bé nhỏ của Lucy bước đi, trái tim cậu đau nhói như bị bóp thắt lại.
Lucy lại lang thang trên bờ sông xanh rì cỏ, những cơn gió thổi qua mát rượi. Cô bé dừng lại bên một mô đất dôi ra ngoài sông. Những con chuồn chuồn ớt thấy có bóng người tới vội bay vụt lên cao, chao lượn một hồi rồi đậu xuống trên vai Lucy. Cô bé nhớ nơi này. Đây chính là nơi mà trước đây cô và Kei đã lao xuống sông vì muốn bắt cho Lucy một con chuồn chuồn. Nơi mà Lucy đã vô tình trao cho Kei nụ hôn đầu tiên để từ đó số phận của cô gắn chặt với Kei. Nơi mà Lucy và Kei ngắm sao băng đom đóm, nơi Lucy đòi Kei tặng mình một thứ ngọt ngào…
Nước mắt Lucy đột nhiên ứa ra, chảy dài. Cô bé ngạc nhiên đưa tay lên gạt. Trong vô thức Lucy đã khóc. Mặc dù từ trước đến nay cô bé luôn ngăn cấm bản thân không được khóc một cách tùy tiện. Vì Lucy cho rằng khóc là một biểu hiện của sự yếu đuối, Lucy không muốn bản thân mình trở nên yếu đuối nên cô không cho phép bản thân được khóc. Nhưng trong những lúc như thế này, khi cảm xúc thay lí trí làm chủ bản thân thì nước mắt Lucy lại rơi ra. Đúng là không có gì chân thật bằng cảm xúc. Dù cô có dùng bao nhiêu lí thuyết của lí trí che đậy thì cuối cùng nó vẫn là những gì chân thật nhất trong trái tim Lucy, những thứ mà cô bé không tài nào phủ nhận được. Cô bé cứ lặng yên nhìn những áng mây lặng lờ trôi và suy nghĩ về những gì đã trải qua…
Những ngày sau đó Lucy lại tiếp tục đến tìm Nhật Dạ và Kei, mặc dù kết quả ngày nào cô cũng phải lũi thũi về một mình vì không ai chịu gặp cô cả. Nhưng Lucy vẫn không bỏ cuộc. Ai bảo ông trời sinh ra Lucy là kẻ cứng đầu làm gì. Không những cứng đầu mà Lucy còn lì lợm như con gián nữa. Trong thế giới sinh vật thù con gián là loài vật sống dai và lì lợm nhất. Đánh không chết, đuổi không đi. Mặc dù con gián xấu xí và vô dụng nhưng Lucy đang cố học hỏi nó. Và cô bé tiếp thu tinh thần của con gián tốt đến nỗi mấy người bảo vệ nhà họ Hà mổi lần ra thấy Lucy đều phải lắc đầu ngán ngẩm.
Lucy kiên trì là thế, cố gắng là thế. Nhưng ngoài cô bé ra vẫn còn hai người sắt đá hơn nhiều. Kei và Nhật Dạ chưa từng ra ngoài gặp Lucy, thậm chí họ cũng chưa từng gọi điện thoại hay nhắn tin cho Lucy lấy một lần nào.

Vào một buổi sáng chủ nhật trời rét buốt. Lucy vẫn cố gắng dậy thật sớm để tới nhà Nhật Dạ. Đứng chờ ngoài cổng, hai bàn tay cô bé lạnh ngắt, cứ như không thể cử động được. Cô bé xoa mạnh hai bàn tay và cố dùng hơi thở của mình giữ ấm cho nó khỏi tê cứng. Những hàng cây bên đường đang trong thời kì thay lá, mỗi khi có một cơn gió nhẹ ùa qua, những chiếc lá vàng úa lìa cành bay lả tả xuống lòng đường. Lucy lặng yên nhìn chúng với vẻ buồn bã. Cây lá và gió, cô bé nhớ dường như có một bài hát nào đã nói đến mối tính cây lá và gió, và đó là một mối tình buồn. Liệu cô và Kei có giống như mối tình trong bài hát đó hay không…Cô bé thở dài nhìn chiếc cổng lạnh lẽo, im lìm trước mặt, không biết đã bao nhiêu ngày cô tới đây chờ đợi để gặp Kei, nhưng chưa bao giờ cậu chịu ra gặp cô cả. Nhưng Lucy vẫn không muốn bỏ cuộc, cô không tin Kei lại lạnh lùng với cô như vậy, Kei nhất định sẽ gặp cô, chỉ cần cô kiên nhẫn….
Và hôm nay ông trời đã không phụ sự cố gắng của Lucy. Đứng ở chờ một lát, cô bé đã thấy có một chiếc xe hơi đi ra khỏi cổng. Từ trong ngôi biệt thự tráng lệ, Kei đang đi ra. Xung quanh cậu là những người vệ sĩ mặc vét đen đi thành hai hàng. Trong chiếc áo sơ mi xám cavat đen trông Kei y như một chàng hoàng tử vừa bước ra từ câu chuyện cổ tích, cộng thêm những người vệ sĩ bên cạnh thì đúng là rất giống thật, chỉ có điều vị hoàng tử này khá trầm tư. Ngay từ khi Kei xuất hiện, Lucy đã thấy khuôn mặt cậu lạnh tanh, đôi mắt đen sâu thẳm bình thản nhìn xa xăm, buồn bã. Không chậm trễ, cô bé vội vàng chạy lại trước khi cậu bước vào xe.
-Kei !!!!
Kei và những người khác ngạc nhiên quay lại khi nghe tiếng Lucy gọi. Lucy chạy đến…
Nhưng…
Cô bé chợt khựng lại…Kei đang đứng trước mặt cô…
Kei đang nhìn cô…khuôn mặt lạnh lùng…
Vô cảm….
Cô bé thấy hụt hẫng và bối rối vô cùng. Chưa bao giờ Kei nhìn cô như vậy. Cô đứng im run rẩy, tim đập mạnh trong lồng ngực, Lucy tự hỏi phải chăng cô đã nhìn nhầm người, đứng trước mặt Lucy có phải là Kei ? Cô bé nhíu mày. Là Kei mà, khuôn mặt thanh tú đó, đôi mắt đen thẳm đó, Kei đang đứng trước mặt cô…
-Kei… tớ có chuyện muốn nói với cậu. Chúng ta gặp nhau một lát được không ?
Khuôn mặt Kei vẫn lạnh tanh, cậu nhìn Lucy không trả lời, rồi bình thản bước vào trong xe. Lucy hốt hoảng chạy theo:
-Khoan đã Kei !!! Tớ muốn nói chuyện với cậu. Cậu đừng như vậy nữa có được không ?
Những người vệ sĩ vội cản cô bé lại, không cho Lucy lại gần chiếc xe chở Kei, nhưng cô bé vẫn cố gắng vượt qua những cánh tay đang giữ chặt lấy mình gào lớn:
-Kei !!! Khoan đã…
…-Kei !!!
…-KEI !!!!
Bịch…!!!!!
Những người vệ sĩ vẫn xô Lucy ra, cô bé bị ngã lăn ra đất còn Kei vẫn không có phản ứng gì, chiếc xe từ từ

lăn bánh chạy đi. Lucy ngước lên thất vọng,rồi cô bé cứ ngồi nhìn theo nó cho đến khi mất hút. Nước mắt Lucy trào ra, chưa bao giờ cô cảm thấy thất vọng và hụt hẫng như bây giờ. Không hẳn chỉ vì Kei không chịu gặp cô, mà vì thái độ của Kei đối với cô sao mà giống như hai người xa lạ quá. Trước đây Kei chưa bao giờ để Lucy bị tổn thương như vậy, dù cô có vô ý vấp ngã cậu cũng đã quýnh quáng lo lắng. Vậy mà bây giờ Kei nỡ nhìn người ta xô ngã cô không có một chút phản ứng. Chỉ mới gần một tháng không gặp thôi, tại sao Kei lại thay đổi như vậy chứ. Lucy cảm thấy tủi thân kinh khủng, cô bé cứ ngồi dưới đất khóc nức nở…

-Đừng khóc nữa, Lucy !!!
Một cánh tay chìa ra trước mặt cô bé. Thanh Phong đang đứng trước mặt Lucy nhìn cô đau xót. Cậu nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Lucy đỡ cô bé dậy và đưa cô tới một công viên gần đó. Lucy vẫn khóc, dù không thành tiếng nhưng nước mắt vẫn cứ chảy ra ướt đẫm khuôn mặt lạnh ngắt của cô bé.
-Cậu không bị đau ở đâu chứ Lucy ?
Thanh Phong đưa cho cô bé chiếc mùi xoa trắng tinh của mình nhẹ nhàng hỏi han. Lucy lắc đầu. Nhìn bộ dạng của cô bé bây giờ thật thảm hại, chiếc sơ mi xanh nhạt đã lấm lem bụi đất, đôi mắt đỏ hoe, thẩn thờ, đến bây giờ cô vẫn không thể tin được là Kei lại có thể đối xử với mình như vậy…
-Tớ đã nói là cậu đừng đi tìm họ nữa rồi mà. Kei và Nhật Dạ sẽ không gặp cậu nữa đâu. Cậu đừng tự hành hạ bản thân mình nữa.
Lucy không nói gì, nước mắt vẫn chảy ra, cô không biết phải làm sao để ngăn nó lại được nữa. Thanh Phong vẫn ngồi im bên cạnh cô bé, cả hai người đều không nói gì mặc cho thời gian trôi qua. Đến khi nước mắt Lucy có lẽ đã cạn, vì cô bé không còn khóc nữa. Bây giờ cô bé dựa hẳn lưng vào ghế, ngửa đầu lên nhìn bầu trời, xa xôi…
-Cậu có muốn vào đạo không Lucy ?
-Vào đạo ? Sao tự nhiên

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT